CLB kỹ năng Lâm Thanh Bình, Phú Lâm, Đồng Nai

CLB kỹ năng Lâm Thanh Bình, Phú Lâm, Đồng Nai Giao lưu, trao đổi thông tin bổ ích cho thế hệ trẻ Phú Lâm

Đồng Nai: Xử lý vi phạm hành chính đối với 01 cá nhân có hành vi cung cấp, chia sẻ thông tin giả mạo, thông tin sai sự t...
25/12/2025

Đồng Nai: Xử lý vi phạm hành chính đối với 01 cá nhân có hành vi cung cấp, chia sẻ thông tin giả mạo, thông tin sai sự thật trên không gian mạng

Ngày 22/12/2025, Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao - Công an tỉnh Đồng Nai đã ban hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với ông N.V.T (1978) cư trú tại xã Bình Tân, tỉnh Đồng Nai về hành vi cung cấp, chia sẻ thông tin giả mạo, thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của cơ quan, tổ chức, danh dự, nhân phẩm của cá nhân.

Trước đó, bằng các biện pháp nghiệp vụ Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao - Công an tỉnh Đồng Nai đã tiến hành xác minh, làm rõ ông N.V.T (1978) cư trú tại xã Bình Tân, tỉnh Đồng Nai đã sử dụng tài khoản facebook “Nguyễn Toàn” bình luận nội dung sai sự thật liên quan đến lực lượng Công an tỉnh Đồng Nai.
Làm việc với Cơ quan Công an, ông N.V.T đã thừa nhận hành vi vi phạm, tự nguyện xoá bỏ các bài viết trên trang cá nhân và cam kết không tái phạm. Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao đã lập biên bản vi phạm hành chính, ban hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với ông N.V.T về hành vi “cung cấp, chia sẻ thông tin giả mạo, thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của cơ quan, tổ chức, danh dự, nhân phẩm của cá nhân” quy định tại: điểm a, khoản 1, Điều 101, Nghị Định số 15/2020/NĐ-CP ngày 03/02/2020 của Chính phủ quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bưu chính, viễn thông, tần số vô tuyến điện, công nghệ thông tin, an toàn thông tin mạng và giao dịch điện tử, với mức phạt tiền 7.500.000 đồng.

Qua vụ việc trên, Công an tỉnh Đồng Nai khuyến cáo các tổ chức, cá nhân tham gia các hoạt động trên không gian mạng phải tuyệt đối chấp hành nghiêm chỉnh các quy định pháp luật, cung cấp, chia sẻ nội dung thông tin trên mạng. Nghiêm cấm các hành vi sử dụng không gian mạng để hoạt động vi phạm pháp luật.

Công An Tỉnh Đồng Nai

ĐỪNG QUÊN DẠY TRẺ NHÂN – NGHĨA – LỄ – TRÍ – TÍN, VÌ ĐÓ LÀ CỘI RỄ VĂN HÓATrong mọi giai đoạn phát triển của xã hội, tri t...
29/11/2025

ĐỪNG QUÊN DẠY TRẺ NHÂN – NGHĨA – LỄ – TRÍ – TÍN, VÌ ĐÓ LÀ CỘI RỄ VĂN HÓA

Trong mọi giai đoạn phát triển của xã hội, tri thức luôn quan trọng, nhưng đạo đức mới là nền móng giữ con người đứng vững. Một đứa trẻ thông minh nhưng thiếu Nhân ái, thiếu Nghĩa tình, vô Lễ, kém Trí, thất Tín – không thể trưởng thành thành người tử tế, lại càng khó đóng góp cho cộng đồng. Điều đáng lo hiện nay là nhiều gia đình và nhà trường quá chú trọng điểm số, kĩ năng, ngoại ngữ, công nghệ… mà quên mất những giá trị căn cốt của văn hóa Việt: Nhân – Nghĩa – Lễ – Trí – Tín.

Nhân là lòng thương người, là biết cảm thông, không thờ ơ trước nỗi đau của kẻ khác. Một đứa trẻ biết Nhân sẽ không bạo lực học đường, không xem thường bạn yếu thế. Nghĩa là sống đúng đạo, có trách nhiệm với gia đình, bạn bè và xã hội. Trẻ được rèn Nghĩa sẽ hiểu rằng thành công không chỉ là đạt điểm cao mà còn là biết chia sẻ, biết phụng sự. Lễ là phép tắc ứng xử: kính trên, nhường dưới, biết nói lời cảm ơn – xin lỗi – xin phép. Nhiều đứa trẻ giỏi mà cư xử cộc cằn, vô lễ, trở thành gánh nặng cho tập thể, chứng tỏ tri thức không thể thay thế phẩm hạnh.

Trí là sự hiểu biết để phân biệt đúng – sai, thiện – ác. Trẻ thiếu Trí dễ bị dẫn dắt bởi cám dỗ, tin vào điều xấu, ngông cuồng trước thành tựu nhỏ nhoi. Tín là chữ giữ lời, là uy tín. Một người không giữ Tín, dẫu tài giỏi cũng khó được tin dùng, khó xây dựng quan hệ bền vững trong đời và trong nghề.

Thực tế đã chứng minh: xã hội có thể bao dung lỗi lầm về năng lực, nhưng khó chấp nhận sự băng hoại nhân cách. Nhiều vụ gian lận thi cử, bạo lực học đường, lối sống vô cảm… bắt nguồn từ việc thiếu giáo dục đạo đức từ sớm. Trẻ học giỏi chưa chắc thành người có ích; nhưng trẻ có Nhân – Nghĩa – Lễ – Trí – Tín chắc chắn có nền tảng để trở nên hoàn thiện.

Bởi vậy, dạy trẻ kiến thức là cần, nhưng dạy người mới là mục đích tối thượng. Gia đình – nhà trường – xã hội phải cùng nhau nuôi dưỡng năm phẩm tính ấy bằng hành động thường nhật: lời nói tử tế, sự ngay thẳng, nếp sống kỉ cương, học cách tôn trọng và giữ lời.

Một cây muốn vững phải có rễ sâu. Con người muốn thành nhân cách đẹp phải bắt đầu từ Nhân – Nghĩa – Lễ – Trí – Tín. Đó không chỉ là đạo lý cổ xưa, mà là nền tảng văn hóa bất biến để dựng xây tương lai.

ĐỪNG LÀM HOEN Ố CHỮ THẦYCó những điều khiến tôi không thể im lặng. Đó là khi danh xưng người thầy – thiêng liêng và cao ...
27/11/2025

ĐỪNG LÀM HOEN Ố CHỮ THẦY
Có những điều khiến tôi không thể im lặng. Đó là khi danh xưng người thầy – thiêng liêng và cao quý biết bao đời – lại bị hoen ố bởi những kẻ khoác áo giáo viên nhưng thiếu lương tâm nghề nghiệp. Họ đứng trên bục giảng không phải để gieo hạt tri thức, mà để phô trương quyền lực cá nhân, đì ép học trò như thể lớp học là lãnh địa riêng, còn trẻ em là kẻ phục tùng tuyệt đối.

Tôi đã từng thấy những lời phê gay gắt không vì mục đích giáo dục, mà chỉ để thỏa cơn hằn học. Tôi từng nghe những tiếng quát tháo, nhục mạ, xem học sinh như vật trút giận. Họ – những người tự cho mình quyền năng phán xét – vô tình (hoặc cố ý) quên rằng: Điều 69 Luật Giáo dục 2019 quy định nhà giáo phải có phẩm chất, tư tưởng tốt, thương yêu, tôn trọng nhân cách học sinh; không được xúc phạm, xâm phạm thân thể, danh dự, nhân phẩm của người học. Khi một giáo viên dùng lời nói để hạ thấp học sinh, họ không chỉ vi phạm chuẩn mực đạo đức, mà còn đứng ngoài lằn ranh pháp lý.

Tôi phẫn nộ, nhưng nỗi phẫn nộ ấy không xuất phát từ thù ghét. Nó đến từ tình yêu với nghề giáo và với những tâm hồn non trẻ cần được dẫn dắt bằng tử tế. Một học sinh bị đì ép có thể lặng im chịu đựng, nhưng tổn thương thì không bao giờ mất đi. Một lời miệt thị có thể thoáng qua, nhưng nó để lại vết cắt dài trong ký ức và nhân cách. Giáo dục không phải là chiếc roi uy quyền, mà là ngọn đèn dẫn đường.

Tôi chỉ mong rằng mỗi người thầy hãy soi lại lương tâm mình trước khi bước lên bục giảng. Hãy nhớ: danh phận thầy không phải đặc quyền, mà là trách nhiệm. Hãy nhớ: yêu thương không phải yếu đuối, mà là sức mạnh đích thực của giáo dục. Và nếu không đủ bao dung, không đủ kiên nhẫn với học trò, thì xin đừng đứng lớp bằng sự kiêu ngạo – bởi khi thầy đánh mất đạo đức, học trò mất niềm tin, còn tương lai mất ánh sáng.

Trường học phải là nơi nâng con người lên, chứ không phải nơi khiến trẻ cúi đầu sợ hãi.

CẦM CÂN NẢY MỰC KHÓ LẮM“Cầm cân nảy mực khó lắm” – vì công bằng không chỉ là nguyên tắc mà là thử thách bản lĩnh. Người ...
17/11/2025

CẦM CÂN NẢY MỰC KHÓ LẮM

“Cầm cân nảy mực khó lắm” – vì công bằng không chỉ là nguyên tắc mà là thử thách bản lĩnh. Người cầm cân phải đối diện áp lực từ dư luận, cảm xúc cá nhân và cả những toan tính bên ngoài. Chỉ một chút mềm tay cũng đủ làm nghiêng niềm tin của người khác.

Khó không phải vì không biết đúng – sai, mà vì cái đúng thường không chiều lòng ai. Giữ nguyên tắc dễ bị xem là cứng nhắc, nói thẳng dễ bị hiểu lầm, còn đứng về lẽ phải đôi khi đồng nghĩa với đứng một mình. Nhưng nếu vì dễ dãi mà thỏa hiệp, cán cân sẽ chỉ còn là vật trang trí rỗng nghĩa.

Người cầm cân phải đủ tỉnh táo để không bị cảm xúc dẫn dắt, đủ dũng khí để không cúi trước áp lực, và đủ nhân văn để công bằng không trở thành sự khắc nghiệt. Chính sự kiên định ấy mới giữ cho xã hội có điểm tựa.

Cầm cân nảy mực khó thật. Nhưng nếu không có những người dám thẳng thắn, dám chịu trách nhiệm, thì công lý sẽ chỉ tồn tại trên giấy, còn sự thật sẽ bị nhấn chìm trong tiếng ồn của số đông.

16/11/2025

KHI THẦY GIÁO CHỈ CƯỜI

Buổi chiều, trẻ đã rời lớp, đứng trong lớp học trống, tôi - người thầy đã có 25 năm theo nghiệp trồng người - nghe tiếng viên phấn rơi trên bục như một lời tự nhắc: đã lâu rồi mình không còn dám nghiêm khắc. Không phải vì học trò quá lớn, mà vì xã hội đã khiến đôi mắt trong trẻo ấy trở nên dễ tổn thương đến mức thầy chỉ còn biết mỉm cười.

Một nụ cười hiền, nhưng không còn nguyên sự bình yên. Một im lặng dài, mà bên trong chứa đầy những điều thầy muốn nói nhưng không thể nói ra.

Bởi chỉ một lời trách nhẹ, đôi khi lại hóa tiếng chuông báo động khiến phụ huynh vội vã bước vào, chỉ cho thầy cách “nhân văn” với chính học trò của mình. Và thế là, người thầy — người đã dành cả đời để rèn chữ, rèn người — đành cúi đầu lắng nghe, như một kẻ đang được dạy lại nghề.

Nhưng cúi đầu không phải vì thầy sai. Cúi đầu chỉ vì thầy biết: nếu thầy đứng thẳng, học trò sẽ gánh một cuộc giằng co giữa hai thế giới. Mà thầy, suốt đời, vẫn chọn phần thiệt về mình.

Nhiều lúc, nhìn đứa trẻ ngỗ nghịch, thầy không giận. Thầy chỉ xót. Xót cho những điều lẽ ra được uốn nắn từ sớm; xót cho những lần thầy phải giữ im lặng để bảo toàn một “sự nhân văn” được hiểu thật lạ lùng; xót cho chính nghề giáo – nơi người dạy đôi khi không còn quyền để dạy.

Giáo dục chỉ có thể đứng vững khi người thầy được phép nghiêm khắc. Và tình thương chỉ nở hoa khi có cả giới hạn và kỷ cương.

Ngày thầy không còn được quyền sửa sai cho học trò, là ngày học trò mất đi quyền được lớn lên trọn vẹn.

Thầy chỉ mong một điều giản dị:
được nói lời đúng khi điều đúng cần được nói. Được nghiêm khắc khi sự nghiêm khắc ấy là để học trò trưởng thành. Được làm thầy theo đúng nghĩa thiêng liêng của hai chữ người thầy.

Và khi ấy, nụ cười trên môi thầy
sẽ không còn là sự chịu đựng,
mà là ánh sáng dịu dàng của người đang gieo hạt vào tương lai.

Này các con yêu quý !Có những điều tưởng chừng bình thường đến mức ta chẳng mảy may để ý, nhưng chỉ khi mất đi, ta mới n...
07/11/2025

Này các con yêu quý !

Có những điều tưởng chừng bình thường đến mức ta chẳng mảy may để ý, nhưng chỉ khi mất đi, ta mới nhận ra đó là hạnh phúc. Được cắp sách đến trường, được ngồi dưới mái lớp thân thương, được học, được sai, được sửa – chính là một niềm hạnh phúc to lớn mà không phải ai cũng còn cơ hội có được.

Mỗi buổi sáng đến lớp, ta không chỉ đến để nghe giảng, chép bài, làm bài kiểm tra. Ta đến để thực hiện sứ mệnh cao đẹp của người học sinh – đó là học để trưởng thành, học để biết sống có lý tưởng, học để mai này góp sức mình dựng xây đất nước. Đó không phải là gánh nặng, mà là vinh dự và trách nhiệm thiêng liêng. Biết bao người cha, người mẹ ngoài kia mơ ước được quay lại thời áo trắng; biết bao bạn nhỏ ở vùng khó khăn khao khát được ngồi trong lớp học đủ sáng. Còn ta – những người đang có cơ hội ấy – há chẳng nên biết trân trọng và nỗ lực hết mình sao?

Thực hiện tốt nhiệm vụ học tập không chỉ là hoàn thành bài vở, điểm số; mà còn là rèn luyện nhân cách, ý chí và lòng biết ơn. Mỗi trang sách mở ra là một cánh cửa dẫn ta đến tri thức, đến tự do, đến tương lai. Còn được học là còn được hy vọng, còn được quyền mơ ước, còn được đi trên con đường trưởng thành bằng chính sức mình.

Hãy học bằng cả trái tim, bằng lòng tự trọng và khát vọng vươn lên. Bởi một ngày nào đó, khi rời ghế nhà trường, ta sẽ nhớ biết bao tiếng trống trường, ánh mắt thầy cô, những buổi học hối hả trước kỳ thi… và sẽ thầm biết ơn vì mình đã từng sống trọn vẹn với vai trò thiêng liêng – người học sinh.

Còn có cơ hội để học, để cống hiến, để cố gắng – ấy là hạnh phúc. Đừng để hạnh phúc ấy trôi qua trong sự thờ ơ, lười biếng hay vô tâm. Hãy sống, hãy học, hãy nỗ lực mỗi ngày để xứng đáng với hai tiếng “học sinh” – niềm tự hào, trách nhiệm và cũng là món quà quý giá nhất của tuổi trẻ.

Đừng dùng nắm đấm, hãy dùng trí tuệTrong môi trường học đường – nơi ươm mầm tri thức và nhân cách – thật đau lòng khi vẫ...
06/11/2025

Đừng dùng nắm đấm, hãy dùng trí tuệ

Trong môi trường học đường – nơi ươm mầm tri thức và nhân cách – thật đau lòng khi vẫn còn những hành vi bạo lực xảy ra giữa các học sinh. Chỉ vì một lời nói, một ánh nhìn hay một hiểu lầm nhỏ, nhiều em đã chọn nắm đấm thay cho lời nói, chọn tổn thương người khác thay vì học cách thấu hiểu. Nhưng xin hãy nhớ: sức mạnh của cơ bắp chỉ khiến người khác sợ bạn, còn sức mạnh của trí tuệ mới khiến người khác nể phục bạn.
Bạo lực không bao giờ là cách giải quyết vấn đề. Nó chỉ để lại nỗi đau, sự chia rẽ và những vết thương khó lành trong tâm hồn. Người chiến thắng trong một cuộc ẩu đả không phải là người mạnh hơn, mà là người thua chính mình – vì không làm chủ được cảm xúc. Ngược lại, người biết kiềm chế, biết dùng lý trí để phân tích, thấu hiểu và hóa giải mâu thuẫn mới thật sự là người bản lĩnh.
Trí tuệ là vũ khí sắc bén nhất mà con người có thể sở hữu. Khi ta dùng trí tuệ để đối thoại, để tìm cách cảm hóa và xây dựng tình bạn, ta đang gieo hạt giống của lòng nhân ái. Một ánh mắt bao dung, một lời xin lỗi chân thành có thể xóa tan mọi hiểu lầm, nơi mà nắm đấm chỉ để lại vết bầm và nước mắt.
Các em thân mến, hãy để trường học là nơi chứa đựng tiếng cười, chứ không phải tiếng khóc. Hãy học cách chiến thắng bằng tri thức, lòng nhân hậu và sự tự trọng. Bởi người thật sự mạnh mẽ không phải là người khiến người khác sợ mình – mà là người khiến người khác muốn trở nên tốt hơn.
Đừng dùng nắm đấm, hãy dùng trí tuệ – vì chỉ có trí tuệ và tình thương mới giúp chúng ta trở thành con người đúng nghĩa.

Address

Xa Phuong Lam

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when CLB kỹ năng Lâm Thanh Bình, Phú Lâm, Đồng Nai posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to CLB kỹ năng Lâm Thanh Bình, Phú Lâm, Đồng Nai:

Share