Khung trời cũ

Khung trời cũ Khung trời cũ

Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Đinh đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng sao một ngày chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng ?
Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
Gìơ ngó lại bốn bức tường ủ rủ
Suối rừng xa ngược nước xuôi ngàn.

🌾 KHUNG TRỜI CŨ 🌾Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung Trung Bộ – nơi có cái nắng gắt của mùa hạ, có gió nồm thổi mát nhữn...
20/05/2026

🌾 KHUNG TRỜI CŨ 🌾

Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung Trung Bộ – nơi có cái nắng gắt của mùa hạ, có gió nồm thổi mát những buổi chiều quê nghèo xứ Nẫu Bình Định.

Tuổi thơ tôi đi qua trong những năm tháng chiến tranh. Quê nghèo lắm. Đất ruộng ít, chủ yếu là đất trồng mì, trồng mía. Ngày ấy thủy lợi chưa phát triển như bây giờ, người dân quanh năm lam lũ. Bữa cơm quê nhiều khi chỉ có củ mì luộc qua ngày.

Tôi lớn lên từ những con đường đất đỏ, từ tiếng gió rít qua mái tranh, từ những mùa bão miền Trung quật ngã bao nhiêu mái nhà và phận người.

Có lẽ vì vậy mà trong lòng tôi luôn mang một cảm giác cô đơn rất khó gọi thành tên.

Dù từng có gia đình, có vợ con, nhưng sâu trong cuộc sống, tôi vẫn thường lặng lẽ đi một mình. Từ những ngày khởi nghiệp buôn bán, từ Hà Nội đến Sài Gòn, rồi lên Pleiku – Gia Lai lập nghiệp… gần như mọi gánh nặng tôi đều tự mình bước qua.

Cha mẹ tôi đã mất. Tôi từng đưa ông bà lên Pleiku chăm sóc tuổi già, rồi khi ông bà qua đời, chính tay tôi lo nơi an nghỉ cho cha mẹ giữa đất Tây Nguyên này.

Nhà chỉ có hai anh em, anh trai cuộc sống cũng khó khăn. Những ngày giỗ chạp tổ tiên, hương khói ông bà, gần chục đám giỗ trong năm… đến hôm nay vẫn là một mình tôi đứng ra lo liệu.

Nhiều lúc tôi tự hỏi:
Có phải đời người, điều thiếu nhất không phải tiền bạc… mà là một bàn tay biết cùng mình sẻ chia?

“Khung Trời Cũ” là nơi tôi viết lại những ký ức đời mình.

Là những ngày tuổi thơ cắp sách đến trường.
Là những năm tháng chiến tranh.
Là hành trình bươn chải khởi nghiệp.
Là căn nhà cũ ở quê đã sập nát sau cơn bão số 13 năm 2024.

Bây giờ nơi ấy chỉ còn lại mảnh vườn xưa…

Nhưng trong lòng tôi vẫn còn một giấc mơ.

Tôi muốn biến nơi ấy thành một khu vườn xanh.
Một nơi bình yên.
Một “Nhà Việt Thực Dưỡng” nhỏ để giới thiệu lối sống thuận tự nhiên, giúp bà con ăn uống lành mạnh hơn, bớt đau bệnh hơn.

Năm nay tôi đã 64 tuổi.

Đi qua gần hết một đời người, tôi hiểu rằng:
Con người sống không thể tách rời quá khứ.

Dù vui hay buồn, vinh quang hay mất mát… tất cả đều là một phần đời mình.

Ai quên quá khứ, người đó sẽ đánh mất chính mình.

Và đó…
chính là “Khung Trời Cũ” của tôi. 🍂









20/05/2026
Một ánh mắt giữa buổi tiệcHôm nay tôi đi dự một đám cưới.Bàn tiệc hôm nay khá đặc biệt.Tôi ngồi giữa hai người phụ nữ — ...
20/05/2026

Một ánh mắt giữa buổi tiệc

Hôm nay tôi đi dự một đám cưới.
Bàn tiệc hôm nay khá đặc biệt.

Tôi ngồi giữa hai người phụ nữ — đều là bạn gái của ông bạn già quen biết lâu năm.
Một người sinh năm 1971 ngồi bên tay phải.
Một người sinh năm 1972 ngồi bên tay trái.

Người phụ nữ sinh năm 1971 thì khá e dè, nhỏ nhẹ và kín đáo.
Còn người phụ nữ sinh năm 1972 lại hoàn toàn khác.

Ngay từ lúc tôi vừa bước xuống, chị đã chủ động chào hỏi, kéo ghế ngồi sát bên. Trước đó, cô em gái — cũng là em của người phụ nữ sinh năm 1971 — đã gọi điện hẹn tôi đến ngồi chung bàn và dành sẵn cho tôi cùng thằng em ăn chay hai chỗ ngồi.

Cả bàn tiệc hôm ấy gần như toàn phụ nữ.
Chỉ có tôi và thằng em là đàn ông.

Nhưng điều làm tôi bối rối nhất chính là người phụ nữ sinh năm 1972.

Chị ăn mặc khá khiêu gợi nhưng không quá lố lăng. Một vẻ đẹp mặn mà của người đàn bà từng trải. Mùi nước hoa thoảng nhẹ mỗi khi chị nghiêng người gắp thức ăn cho tôi. Suốt buổi tiệc, gần như chị là người chăm chút tôi từng chút một.

Từ ly bia, món ăn, cho đến ánh mắt và cách nói chuyện… tất cả đều rất thân thiện, rất gần gũi.

Có lúc tôi chưa kịp quan tâm lại thì chị đã gắp thức ăn vào chén tôi trước.

Là một người đàn ông độc thân, tôi phải thú thật rằng lòng mình cũng có chút dao động.

Không phải vì dục vọng tầm thường.
Mà bởi trước mặt mình là một người phụ nữ cô đơn. Chồng mất, hiện sống một mình, con cái cũng đã yên bề gia thất và chị giờ đã có hai đứa cháu nội.

Một người đàn bà từng trải thường mang một vẻ đẹp rất khác.
Không còn vẻ non nớt của tuổi trẻ, nhưng lại có sự mềm mại, sâu sắc và quyến rũ rất khó gọi thành tên.

Chính điều đó làm tôi dằn vặt.

Tôi biết chị là bạn gái của ông bạn mình.
Tôi cũng hiểu giữa người với người, đôi khi chỉ cần một chút quan tâm cũng đủ làm trái tim cô độc rung động.

Nhưng càng như vậy, tôi càng tự nhắc mình phải tỉnh táo.

Bởi ở tuổi này, điều đáng sợ nhất không phải là cô đơn.
Mà là để lòng mình trôi theo những cảm xúc mong manh rồi cuối cùng tự làm khổ mình và người khác.

Một ánh mắt.
Một mùi hương.
Một cử chỉ chăm sóc dịu dàng…

Đôi khi cũng đủ làm người đàn ông tưởng rằng mình còn trẻ.

Nhưng sau tất cả, tôi hiểu rằng:
Con đường bình an không nằm ở sự mê đắm nhục cảm hay những rung động nhất thời.

Người tu thân phải biết dừng đúng lúc.
Người muốn giải thoát phải biết tránh xa những điều dễ làm tâm mình động loạn.

Có thể hôm nay tôi có cảm tình với người phụ nữ sinh năm 1972 ấy.
Một vẻ đẹp mặn mà, đầy nữ tính và hấp dẫn.

Nhưng có lẽ, điều tốt nhất vẫn là giữ khoảng cách vừa đủ.

Để cái đẹp chỉ dừng lại ở một sự quý mến nhẹ nhàng.
Chứ không trở thành một đoạn nhân duyên làm rối lòng tuổi xế chiều.

📌 Đàn ông thắng người khác chưa phải là bản lĩnh.
📌 Thắng được lòng mình mới là điều khó nhất.








11/05/2026
Làm bún số 8 ở Bình Định xưa khoảng năm 1968 - 1969
04/08/2024

Làm bún số 8 ở Bình Định xưa khoảng năm 1968 - 1969

Anh Ấn vô!!!Có 2 vợ chồng tiều phu nọ!sống nghèo nàn bên cạnh 1 khu rừng.Người chồng tên Ấn .mụ vợ tên Gái .Ban ngày ngư...
20/07/2024

Anh Ấn vô!!!

Có 2 vợ chồng tiều phu nọ!sống nghèo nàn bên cạnh 1 khu rừng.Người chồng tên Ấn .mụ vợ tên Gái .Ban ngày người chông vẩn vào rừng kiếm củi .Còn mụ vợ thì may vá.Được cái mụ vợ rất xinh nhưng tội là lẳng lơ ,hay đua đòi . Trong làng có tên Bá Hộ thấy sắc đẹp của mụ vợ cầm lòng ko đặng , nên thường những lúc người chồng đi vắng thường lấy cớ nhờ vả may áo mà thả “Dê”.Mụ vợ vì ham tiền nên ….lửa gần rơm ..lâu ngày cũng bén ! Như thường lệ !người chồng vào rừng lấy củi .Đợi chồng đi !Mụ vợ nhắn người tình qua để làm “chuyện ấy !” Trong lúc cao trào,mây nước ngừng trôi !Bất chợt người chồng về!Mụ vợ hốt hoảng nói : _Mụ vợ :”Anh ấn vô” _Tên Bá hộ :nghe người tình thỏ thẻ vậy nên ghĩ mình chưa “làm đến nơi ,đến chốn”nên làm “theo yêu cầu “bạn tình. _Mụ vợ :lại tiếp tục nói khẽ:”Anh ấn vô” _Tên Bá hộ :Nghĩ trong đầu :sao hôm nay nó sung thế! _Mụ vợ :hốt hoảng khi thấy chồng vô đến sân giọng gấp rút “Anh ấn vô,Anh ấn vô…!!!!!” _Tên Bá hộ :hì hục!!! hì hục!! _Mụ vợ :hốt hoảng khi thấy chồng vô gần giọng líu lại: Anh ấn vô,Anh ấn vô…!!!!!” _Tên Bá hộ hù !!ù !!!lúc này lưc bầt tòng tâm !!tức quá khi nãy giờ nó cứ bắt mình Ấn vô liên tục !liền nhảy xuống đất chửi đổng ! “Tiên sư mày !mày bảo ông ấn thế nào được nữa hả! Sức người cũng có hạn chứ!”Có phải trâu bò đâu!

Address

Tinh Pleiku
600000

Opening Hours

Monday 08:00 - 18:00
Tuesday 08:00 - 18:00
Wednesday 08:00 - 18:00
Thursday 08:00 - 18:00
Friday 08:00 - 18:00

Telephone

+84935900351

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Khung trời cũ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Khung trời cũ:

Share

Category