20/05/2026
🌾 KHUNG TRỜI CŨ 🌾
Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung Trung Bộ – nơi có cái nắng gắt của mùa hạ, có gió nồm thổi mát những buổi chiều quê nghèo xứ Nẫu Bình Định.
Tuổi thơ tôi đi qua trong những năm tháng chiến tranh. Quê nghèo lắm. Đất ruộng ít, chủ yếu là đất trồng mì, trồng mía. Ngày ấy thủy lợi chưa phát triển như bây giờ, người dân quanh năm lam lũ. Bữa cơm quê nhiều khi chỉ có củ mì luộc qua ngày.
Tôi lớn lên từ những con đường đất đỏ, từ tiếng gió rít qua mái tranh, từ những mùa bão miền Trung quật ngã bao nhiêu mái nhà và phận người.
Có lẽ vì vậy mà trong lòng tôi luôn mang một cảm giác cô đơn rất khó gọi thành tên.
Dù từng có gia đình, có vợ con, nhưng sâu trong cuộc sống, tôi vẫn thường lặng lẽ đi một mình. Từ những ngày khởi nghiệp buôn bán, từ Hà Nội đến Sài Gòn, rồi lên Pleiku – Gia Lai lập nghiệp… gần như mọi gánh nặng tôi đều tự mình bước qua.
Cha mẹ tôi đã mất. Tôi từng đưa ông bà lên Pleiku chăm sóc tuổi già, rồi khi ông bà qua đời, chính tay tôi lo nơi an nghỉ cho cha mẹ giữa đất Tây Nguyên này.
Nhà chỉ có hai anh em, anh trai cuộc sống cũng khó khăn. Những ngày giỗ chạp tổ tiên, hương khói ông bà, gần chục đám giỗ trong năm… đến hôm nay vẫn là một mình tôi đứng ra lo liệu.
Nhiều lúc tôi tự hỏi:
Có phải đời người, điều thiếu nhất không phải tiền bạc… mà là một bàn tay biết cùng mình sẻ chia?
“Khung Trời Cũ” là nơi tôi viết lại những ký ức đời mình.
Là những ngày tuổi thơ cắp sách đến trường.
Là những năm tháng chiến tranh.
Là hành trình bươn chải khởi nghiệp.
Là căn nhà cũ ở quê đã sập nát sau cơn bão số 13 năm 2024.
Bây giờ nơi ấy chỉ còn lại mảnh vườn xưa…
Nhưng trong lòng tôi vẫn còn một giấc mơ.
Tôi muốn biến nơi ấy thành một khu vườn xanh.
Một nơi bình yên.
Một “Nhà Việt Thực Dưỡng” nhỏ để giới thiệu lối sống thuận tự nhiên, giúp bà con ăn uống lành mạnh hơn, bớt đau bệnh hơn.
Năm nay tôi đã 64 tuổi.
Đi qua gần hết một đời người, tôi hiểu rằng:
Con người sống không thể tách rời quá khứ.
Dù vui hay buồn, vinh quang hay mất mát… tất cả đều là một phần đời mình.
Ai quên quá khứ, người đó sẽ đánh mất chính mình.
Và đó…
chính là “Khung Trời Cũ” của tôi. 🍂