02/06/2025
Vì chúng mình chọn gắn bó với Kỷ Yếu?
Không phải vì máy ảnh. Cũng không phải vì concept, hay những lần cháy nắng giữa sân trường.
Mà là vì cảm xúc.
Thật sự – cảm xúc của một buổi chụp kỷ yếu mang lại là điều mà không công việc nào có thể thay thế được.
Một ngày chụp thôi – nhưng nó chứa cả một chặng đường 3 năm.
Buổi sáng: còn ngập ngừng, ánh mắt còn lạ lẫm. Giống hệt như những ngày đầu vào lớp 10 – chưa thân, chưa dám gọi tên nhau quá to.
Đến trưa: ánh nắng bắt đầu gắt, nhưng tiếng cười cũng giòn hơn, trò đùa tự nhiên hơn. Có bạn đã bắt đầu nhí nhố, bày trò, tạo dáng… giống như tuổi thanh xuân vừa mới được "kích hoạt".
Chiều đến: cả lớp như bùng nổ.
Cùng nhau chạy, cùng nhau hò hét, cùng nhau cười đến bể bụng – vô tư như thể ngày mai không phải chia xa.
Và rồi – tối xuống. Khi ánh nắng dịu lại, cũng là lúc lòng người lặng đi.
Là lúc cảm xúc trỗi dậy và vỡ oà.
Một ánh mắt đỏ hoe, một cái ôm thật chặt, một vài giọt nước mắt rơi…
Có những câu nói được thốt ra sau 3 năm im lặng:
“Cảm ơn mày đã luôn bên tao”,
“Mai rồi mỗi đứa một nơi…”,
“Tao ước lớp mình mãi thế này…”
Và tụi mình – đứng sau máy ảnh – cũng lặng người.
Vì tụi mình biết: đây là lần cuối họ còn đông đủ như thế.
Sau ngày hôm ấy, mỗi người một hướng. Cuộc sống, trường học, công việc – sẽ cuốn họ đi. Nhưng những gì họ chia sẻ trong buổi chụp ấy – là thật. Là yêu thương, là tình bạn, là thanh xuân.
Đó là lý do mình yêu công việc này.
Không chỉ là nhiếp ảnh. Không chỉ là kỷ yếu.
Mà là được ở đó, đúng thời điểm, để giữ lại khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời các bạn.
Cảm ơn vì đã tin tưởng tụi mình.
Cảm ơn – vì cho mình được chạm vào thanh xuân, theo một cách thật đặc biệt.