Sắc Đẹp shop

Sắc Đẹp shop Giao lưu kết bạn '''';;;...,,,,////.;,.,.../..,

02/04/2019

Tiếp Hòa và Diệu
Hai người vợ.
Tác giả: Hà Dương(Phú Dương)
Tôi là Hà Dương, là bạn của vợ chồng Hoà- Hiệu. Vợ chồng bạn tôi chỉ đăng đí kết hôn không làm đám cưới. Chồng nó đi sang Nga gần 4 năm mới quay về thì nó phát hiện chồng mình có quan hệ ngoài luồng với cô gái tên Diệu. Thậm chí cô ta đang có thai và gia đình chồng còn đang dự định lễ cưới. Nó đã yêu cầu chồng chấm dứt nhưng anh ta khất lần cả tuần lễ chưa dứt khoát. Cuối cùng nó còn chưa đi đánh ghen lại bị Diệu ghen ngược và tổ chức đánh ghen. Bọn họ kéo tới tạt nước mắm, vừa đánh vừa chửi nó giật chồng. Ban đầu nó tưởng nhầm nhưng khi họ ném ảnh cả nhà ba người nó ra thì nó mới biết con Diệu- bồ của chồng đang đánh ghen. Nó nhìn còn Diệu rồi bật cười: Mày chính là Diệu?

Ánh mắt của con Hoà, nét mặt của con Hoà làm cho Diệu bất giác lo lắng. Bà cô của Diệu thấy vậy đứng lên trước mặt Diệu quét ánh mắt khinh bỉ về phía Hoà nói lớn: thứ khốn nạn, giật chồng không biết nhục.

Bà ta quay sang gào lên với hàng xóm: mọi người mau xem đi, con chó này ve vãn chồng của cháu tôi. Con Diệu bụng mang dạ chửa phải đi bắt ghen thế này có khổ không? Cùng phận đàn bà, đàn ông thiên hạ thiếu gì mà đi cặp kè với chồng người khác?

Mấy người còn lại cũng hô hào lớn tiếng để được sự ủng hộ của người đi đường và hàng xóm quanh đó. Con Hoà siết chặt hai tay, người nó co cứng. Khuôn mặt nó từ từ chuyển thành màu đỏ tím vì uất ức và tức giận. Nó hết lên một hơi thật dài: á á á...!
Hàng xóm xì xào bàn tán. Người ta biết Hoà có bạn trai từ cái ngày nó mở shop. Tuy nhiên họ không biết lý do vì sao anh ta không xuất hiện còn Hoà thì bụng mang dạ chửa rồi chăm con một mình. Nó thường ngày tính tình hoà đồng, vui vẻ và thân thiện nhưng chuyện về cha đứa bé thì nó giấu không nói với ai.
Ngày ấy chuyện không chồng mà chửa hay sinh con một mình cũng không phải là hiếm gặp. Hàng xóm lúc đầu còn dị nghị nhưng sau này mọi chuyện cũng nhạt dần nên không ai nhắc đến nữa.
Người đàn bà kia nghe con Hoà hét tính lao vào đánh nó nhưng bị nó đánh trả. Nó gào lên: đứa nào dám xông vào tao giết chết đứa đó.

Diệu bấy giờ bụng đang lùm lùm. Cô ta bầu chắc phải 4 tháng nhưng dáng người cao nên bụng không lộ nhiều. Hoà quắc ánh mắt về phía Diệu nói lớn: bà mày chưa thèm tới tìm mày thì chúng mày đã dẫn xác tới đây trước. Đã vậy để bà đánh toác mặt thứ nứng lol dám ve vãn rồi lên giường với chồng bà cho thiên hạ biết.

Diệu tức giận, đôi mắt đỏ ngàu, nước mắt lã chã: chị giật chồng tôi mà còn lớn tiếng. Chị còn nói không biết anh Hiệu nữa đi.

Cô ta quay ra giải thích: mọi người xem đi, chính là chị ta đấy. Người phụ nữ này ve vãn chồng tôi. Chị ta biết anh Hiệu, biết cả tôi nhưng vẫn nấn ná với anh ấy.

- Câm mồm! Chính mày mới đang giật chồng của tao, cướp bố của con tao. Trên đời này còn có loại đàn bà năng loàn như mày sao? Đã giật chồng người khác còn ghen ngược.

Hai bên đấu khẩu, hàng xóm thì kéo Hoà về một bên. Họ là lo mấy người kia xông vào đánh nó tiếp. Con Linh bấy giờ vừa đi mua đồ ăn sáng thì nghe người ta nói có đánh ghen ở trước quán nên vội chạy về. Nó không hiểu chuyện gì nhưng thấy Hoà tóc tai bù xù, người ướt nhẹp và thái độ hùng hổ của đám người bên kia liền phần nào hiểu ra chuyện. Nó chắc người bị đánh ghen là Hoà.

Thấy con Linh, con Hoà nói lớn: Linh, mày báo công an cho tao. Ngày hôm nay tao cho lũ khốn này vào tù vì dám làm nhục và đánh đập người khác.

Người đàn bà trung niên kia lại nhào tới nó: tiên sư con đĩ chó, bà đánh chết con bà mày.

- Tôi mới là vợ của anh Hiệu. Chúng tôi đã đăng kí kết hôn từ 4 năm trước.

Câu nói của con Hoà vang lên khiến tất cả mọi người đều sửng sốt. Bà cô con Diệu đột ngột khựng người lại. Con Linh hô lên: đúng rồi, chị Hoà và anh Hiệu đã đăng kia kết hôn 4 năm nay rồi. Cháu có thể làm chứng.

Mấy người đi đánh ghen cùng Diệu bấy giờ hoang mang. Bọn họ chắc không hiểu tình huống tại sao lại xoay ngược lại như vậy. Riêng Diệu khuôn mặt tái xanh, mặt cắt không ra giọt máu: nói láo, anh Hiệu chưa có vợ. Anh ấy chưa từng kết hôn. Chúng tôi sắp làm đám cưới, bố mẹ hai bên đã chọn ngày cho chúng tôi rồi. Chị ta lừa mọi người đấy.

Hoà quắc mắt nhìn Diệu: là ai nói anh Hiệu chưa có vợ? Tao không có đám cưới nhưng tao có giấy đăng kí kết hôn. Mày mới là thứ cướp chồng của tao, thứ khốn kiếp giật cha của con tao. Trên đời này thiếu gì đàn ông, sao mày lại lên giường với người có vợ?

Nó trả lại nguyên si câu nói của họ giành cho nó ban nãy. Đám người kia vẫn còn hung hăng. Nó nói lớn cho những người xung quanh nghe: những ai vừa quay được video bọn họ đánh tôi thì làm ơn đừng xoá. Tôi muốn lấy đó làm chứng cớ kiện họ ra toà.

Mấy người hàng xóm bấy giờ chẳng biết tin lời của ai hơn bởi xưa nay cái Hoà nó giấu chuyện ấy kín như bưng. Vài người cho rằng con Hoà xấu hổ nên nhất thời nói vậy hòng tránh mọi người xoi mói nhưng cũng vài người tin lời nó nói bởi thằng con trai nó và người đàn ông vài ngày nay xuất hiện ở quán giống nhau như hai giọt nước.

Con Linh cũng lên tiếng: chị Hoà, mau mang giấy đăng kí kết hôn ra đây đi. Chúng ta phải đập vào mặt cho họ biết họ đụng trúng ai.
Con Linh lườm con Diệu: phen này các người chết chắc. Chị Hoà chưa thèm đánh chị vì tội ngủ với chồng chị ấy mà chị dám tới kiếm chuyện.

Con Hoà bấy giờ đang tức giận, phía bên con Diệu lại hoang mang. Con Diệu cố giải thích nhưng lời giải thích của nó bị con Hoà gạt phắt đi. Con Hoà nói chắc như đinh đóng cột: mày chính là con hồ ly cướp chồng. Mày còn trơ trẽn vác mặt đến nhà tao đánh ghen. Được! Tao tạo nguyện cho mày. Tao sẽ cho mày biết thế nào là đánh ghen.

Nó bước lên trước nhưng lập tức bị người nhà của Diệu chặn lại. Cô con Diệu vẫn hùng hổ: mày đừng tưởng nói vậy mọi người sẽ tin. Gia đình tao và cậu Hiệu quen biết nhau nhiều năm nay. Nó chắc chắn không lấy loại gái chợ búa vô văn hoá như mày. Gia đình nó không bao giờ có chuyện sẽ cưới thứ vô học như mày.

- Bà điên đủ chưa? Cắn càn chán chưa? Có giỏi thì đứng yên đây chờ công an tới.

Nó quát con Linh: gọi công an tới đi. Tao phải cho lũ khốn kiếp này đi tù.

Chị hàng xóm sát vách nhà nó hô lên: phải rồi, gọi công an xuống giải quyết. Đúng sai thế nào bên công an sẽ định đoạt.

Sự việc bị xoay chuyển, con Diệu đi đánh ghen nhưng lại bị biến thành kẻ giật chồng khi con Hoà đưa giấy đăng kí kết hôn đập vào mặt bọn họ. Vốn con Hoà dự tính chuyện nếu Hiệu không nhanh chóng dứt khoát ngăn cản bố mẹ làm đám cưới thì nó dùng giấy đăng kí kết hôn này làm quà cho bọn họ. Nó biết bố mẹ Hiệu cực kì độc đoán, một khi họ quyết sẽ ép chồng nó theo ý đến cùng.

Con Hoà dự tính trước mọi việc cho mình nhưng lại không tính tới việc bị con Diệu tới tận nhà đánh ghen. Tuy nhiên sự việc diễn ra như vậy cũng tốt, nó sẽ công khai cho mọi người biết mọi chuyện. Bốn năm qua lấy chồng nhưng không công khai đã là sai lầm quá lớn. Hiện tại nó quyết không chịu ấm ức nữa. Bốn năm trời nó chịu ánh mắt khinh khi của mọi người. Thậm chí bố nó vì chuyện ấy mà từ con. Mọi nỗi đau nó một mình gánh chịu. Dù có xảy ra chuyện gì nó cũng đạp lên dư luận mà sống. Tuy nhiên sự việc tới nước này thì nó không nhịn. Nó phải cho mọi người thấy nó là người thế nào.

Một tập giấy photocopy bản giấy chứng nhận kết hôn được nó chuẩn bị từ trước. Nó đưa cho con Linh phân phát cho tất cả mọi người cùng đọc. Nó lớn tiếng tuyên bố sẽ rải giấy đăng kí kết hôn của vợ chồng nó khắp cả xã cho mọi người đọc. Nếu cần chứng minh nữa nó sẽ thuê người dán khắp các con đường mặt phố. Bọn họ muốn lớn thế nào thì nó sẽ làm thế ấy.

Hàng xóm bấy giờ biết rõ sự thật bèn quay lại ủng hộ con Hoà: đánh chết mẹ cái thứ giật chồng này đi em. Loại đĩ đã ngủ với chồng người ta còn dám ghen ngược...

Con Hoà chĩa mũi dư luận về phía con Diệu cùng đồng bọn. Lúc bấy giờ con Diệu sốc, nó do không chịu được hay giả vờ thì không rõ nhưng chỉ biết nó ôm đầu kêu gào thảm thiết rồi ngất lịm. Bọn người đi cùng vội vã đưa nó đi cấp cứu.

Bọn họ bỏ đi, con Hoà khóc cười như điên. Nó chưa từng nghĩ mình bị rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như thế. Hiệu dường như nhận được tin báo con Diệu tới nhà Hoà đánh ghen và phát hiện sự thật nên sốc mà phải nhập viện. Con Hoà lập tức điện thoại cho Hiệu nói dứt khoát: 30 phút nữa anh có mặt ở nhà cho em. Nếu anh tới chậm em không biết mình sẽ gây ra chuyện gì nữa đâu.

Quả nhiên Hiệu chạy tới chỗ Hoà. Không rõ anh ta lo cho nó hay anh ta không dám đối diện với Diệu hay anh ta lo con Hoà nổi máu hoạn thư mà xử đẹp con Diệu. Chỉ biết cả ngày hôm ấy anh ta ở yên trong quán và cố giải thích về chuyện của Diệu cho nó nghe. Nó ném cả tập giấy đăng kí kết hôn cho Hiệu và đáp: anh nên nhớ em là vợ anh, nếu anh còn mở miệng nhắc một câu tới con Diệu thì đừng trách em ác. Hôm nay nó dám cho người đến đánh ghen vợ của anh. Anh nghĩ em có thể nhịn được nỗi uất ức này hay không?

Hiệu xuống nước: anh và cô ta sẽ chấm dứt. Cô ấy chẳng qua cũng không biết anh và em đã kết hôn.

- Đừng giải thích thay nó. Vốn dĩ em không thèm động tới một cộng lông của nó chỉ đơn giản vì nó là đàn bà, lại đang mang thai. người sai trong chuyện này là anh. Giờ chuyện lộ ra rồi, anh mau về giải quyết với ông bà đi. Chắc chắn mẹ anh sẽ tới đây sớm thôi.

Đúng vậy! Sự việc lộ ra thì chắc chắn mẹ của Hiệu sẽ tới gặp Hoà. Bà ấy chắc chắn sẽ tế sống con Hoà chứ không đời nào chấp nhận hai mẹ con của nó.

Nó biết bà không ưa nó nhưng vì Hiệu, vì con trai nó đã cố gắng hết sức tự tạo sự nghiệp cho bản thân để vớt vát hình ảnh của mình trong mắt gia đình chồng. Nó chưa khi nào hi vọng họ yêu nó như con nhưng ít nhất nó mong bản thân được thừa nhận.

Sự việc xảy ra buổi sáng thì buổi trưa Hiệu nhận được điện thoại của mẹ. Bà ta điên cuồng chửi bới Hiệu và ép anh ta tới viện chăm sóc cho mẹ con Diệu. Con Hoà nghe rõ tiếng bà ta sang sảng nói trong điện thoại: mày lập tức tới viện với con Diệu. Nó và cháu tao có mệnh hệ gì thì tao giết mày.

Câu nói như mũi dao đâm thấu tim con Hoà. Nó nhếch môi cười mỉa mai: xem ra chúng ta phải đấu nữa rồi. Hôm nay anh nhất định không được phép tới đó.

Hiệu nhăn mặt: giờ em muốn thế nào?

- Anh là chồng em. Em muốn anh thực hiện trách nhiệm của một người chồng. Đơn giản chỉ có vậy.

Hiệu bị kẹp giữa mẹ và vợ. Bên cạnh bọn họ còn có Diệu. Chuyện càng ngày càng phức tạp khi gia đình Diệu kéo sang gây sức ép cho gia đình Hiệu. Nếu là người khác chắc họ sẽ chửi bới đánh cho Hiệu một trận rồi lôi con gái về. Đằng này họ không làm vậy. Họ quyết ép Hiệu li hôn vợ để cưới Diệu. Họ nói không muốn con gái họ mang tiếng không chồng mà chửa, cháu ngoại họ sinh ra là đứa trẻ không cha.

Bố mẹ Hiệu lúc biết tin con Hoà và Hiệu tự ý đăng kí kết hôn thì nổi trận lôi đình. Bà mẹ Hiệu khi xưa luôn khinh bỉ và chửi đổng con Hoà vì tội không chồng mà chửa. Bà ta thậm chí còn rêu rao con Hoà làm đĩ với cặp kè với người nọ người kia. Nó biết nhưng lặng im vì nó nghĩ cho chồng. Nó không muốn chồng nó bị kẹp giữa hai người phụ nữ là mẹ và vợ. Đáng tiếc bà ấy luôn coi con Hoà như cái g*i trong mắt. Từ khi xưa bà nghe tin Hiệu có quen biết, qua lại với Hoà đã từng dằn mặt nó một lần. Nó nhớ như in cái buổi bà ấy bắt nó phải tránh xa đứa con trai vàng ngọc của bà. Bà còn đe nếu nó cố tình tiếp cận Hiệu thì bà ấy đánh gãy chân nó.

Hiện tại, không những nó tiếp tục mối quan hệ với Hiệu mà còn danh chính ngôn thuận là vợ hợp pháp của con trai bà. Bà ta điên cuồng lao sang gặp bố mẹ nó mà chửi bới.

Bố mẹ con Hoà biết chuyện sốc lắm. Họ cũng đoán già đoán non nhưng chưa dám chắc chuyện nó và Hiệu. Chỉ khi mẹ Hiệu sang tận nhà ném vào mặt họ tờ đăng kí kết hôn kia cả hai mới tin tưởng hoàn toàn. Bố con Hoà từ mặt nó nên không quan tâm mà đuổi thẳng cổ mẹ Hiệu về. Bà ta tức quá liền chửi bố mẹ nó là thứ vô học, không biết dạy con.

Mẹ con Hoà bấy giờ nổi điên. Bà cũng tay đôi chửi lại: bà chửi tôi mà không tự biết nhục sao? Nếu tôi không biết dạy con thì bà dạy giỏi tới nó đăng kí kết hôn với con gái tôi từ đời nào còn không rõ. Thứ bà mới khốn nạn, ai đời con cái đã kết hôn còn ép nó lấy vợ khác. Bà xem cả cái huyện này người ta cười ai, chửi ai.

Hai gia đình trước đây vốn không ưa nhau, nay xảy ra chuyện này lại càng thêm ghét. Bố con Hoà điên tiết đòi tới đánh nó nhưng bị mẹ nó ngăn lại. Bác ấy tức quá chửi um cả nhà lên vì đẻ ra thứ con gái như nó, làm nhục cả dòng họ.

Mẹ nó không dám đến gặp nó vì sợ bố nó đánh nên chỉ dám điện thoại hỏi han sự tình. Nó kể lại mọi chuyện cho mẹ nó nghe. Mẹ nó chỉ biết khóc. Bà thương nó nên khuyên nó bỏ đi, về xin lỗi bố rồi hai mẹ con chuyển về nhà sống.

Nó không nghe. Nó nhất quyết bảo vệ gia đình nhỏ của mình. Mẹ nó khuyên tới mức nào nó cũng bỏ ngoài tai. Nó tuyên bố: con vốn ích kỉ lắm. Nếu một mình con thì con sẽ nghe mẹ nhưng giờ con phải nghĩ cho con của con. Con muốn nó có cả cha và mẹ.

- Nhưng bao năm qua không có thằng Hiệu thì mẹ con con vẫn sống tốt. Con nghĩ thoáng ra, bỏ đi, về nhà với bố mẹ. Bố con tuy nóng tính nhưng chỉ cần con xin lỗi thì ông ấy sẽ cho con về.

Hoà nó không chịu. Tôi biết chuyện cũng khuyên nó suy nghĩ cho thật kĩ vì lúc ấy tôi ghét Hiệu. Với tôi mà nói một kẻ nhu nhược như Hiệu không xứng đáng với con Hoà. Nếu anh ta là người chồng chuẩn mực thì khi chú Diệu mai mối chắc chắn sẽ giữ khoảng cách và không để xảy ra sự việc đáng tiếc. Trong chuyện ấy kẻ có lỗi chính là Hiệu, Hoà và Diệu đều là những người phụ nữ đáng thương.

Tôi ra sức đả thông tư tưởng cho con Hoà nhưng nó không nghe. Nó dường như rất yêu chồng. Hơn thế nữa nó tuyên bố với tôi: tao muốn giữ bố cho con. Nếu sau này lớn lên con tao sẽ không thiệt thòi và trách móc mẹ không tìm cách giữ hạnh phúc gia đình.

Tôi bảo nó: Phụ nữ không có tiền và không có con mới khổ. Mày cái gì cũng có thì cần gì phải giữ một kẻ không ra gì?

Tôi phân tích cho nó hiểu hoàn cảnh hiện tại của nó bởi gia đình anh ta sẽ không bao giờ chấp nhận nó. Hơn nữa anh ta vẫn phải có trách nhiệm với đứa con trong bụng Diệu. Chỉ e còn qua lại thì ắt khó lòng dám chắc anh ta chung tình với nó. Một kẻ đã có gan ăn vụng 1 lần ắt có lần sau. Nếu cố chấp thì người chịu khổ sẽ là chính bản thân nó.

Chuyện cứ dây dưa cả tháng trời không giải quyết được vì gia đình Hiệu và Diệu ra sức ép Hiệu bỏ Hoà cưới Diệu. Anh ta lại không muốn bỏ vợ nhưng vẫn giữ quan hệ với gia đình cô gái kia với lí do còn đứa bé trong bụng. Mẹ của Hiệu tuyên bố thẳng thừng: tôi chỉ có một đứa con dâu chính là con Diệu. Cháu đích tôn của tôi chỉ là đứa con trai trong bụng con Diệu.

Bà ta khẳng định sẽ không bao giờ chấp nhận hai mẹ con con Hoà.

Con Hoà cũng cứng, nó quyết ép Hiệu dọn ra ở riêng cũng hai mẹ con nó. Nó nói gia đình nó được pháp luật công nhận và không ai có quyền chia rẽ nó với chồng. Anh Hiệu thì vẫn lấp lửng trung gian giữa hai bên.

Bụng con Diệu bấy giờ cũng tới 5-6 tháng. Nó bắt đầu ì ạch và bụng to lên trông thấy. Hiệu bấy giờ dọn ra quán ở cùng với mẹ con con Hoà. Anh ta có lúc từng xin con Hoà đồng ý để anh ta làm đám cưới giả với Diệu cho cô ta có danh phận vì thương đứa con trong bụng. Con Hoà nghe ý định của chồng mà nổi cơn tam bành. Nó quát: anh thương nó vậy anh có nghĩ cho mẹ con em không? Thứ gì có thể chung nhưng riêng chồng thì đừng có mơ.

Anh ta giải thích chỉ là đám cưới giả cho có cái lễ rồi cô ta sinh con và Hiệu chu cấp chứ không ở cùng Diệu. Con Hoà đáp: vậy anh cứ cưới đi, nhưng cưới rồi thì có mẹ con nó, không có mẹ con em.

Hiệu nghe vậy cũng không bàn tới chuyện đó nữa. Anh ta trở thành một người chồng mẫu mực, chiều chuộng và quan tâm vợ con. Cũng kể từ đó chuyện của Diệu anh ta không nhắc tới một lần.

Mọi chuyện yên ổn, con Hoà bằng lòng với cuộc sống mới. Sinh nhật con Hoà, chồng nó đặt vé cho cả nhà đi du lịch 4 ngày hâm nóng tình cảm gia đình.

Đúng hôm sinh nhật mẹ Hiệu điện thoại ép con trai về nhà. Hiệu từ chối. Con Hoà thấy vẻ mặt chồng cũng buồn bởi vì nó mà mẹ con Hiệu trở mặt.
Đêm đó, chồng nó nhận được điện thoại mẹ Hiệu vì quá giận con trai nên uống thuốc tự tử phải đi cấp cứu. Anh ta nghe tin sốc lắm. Con Hoà lập tức soạn đồ và nói cả nhà sẽ về. Tuy nhiên sau một hồi bàn bạc Hiệu về nhà một mình. Anh ta nói khó khăn lắm hai mẹ con Hoà mới có dịp nghỉ ngơi đi chơi cùng nhau nên cứ ở lại thêm 2 ngày rồi về. Hơn nữa nếu mẹ con Hoà xuất hiện thì đảm bảo mẹ anh ta sẽ càng nổi trận lôi đình. Như vậy cả hai bên càng thêm căng thẳng và khó chịu.

Hiệu về nhà ngay sau đó, mẹ con Hoà ở lại khách sạn và thăm thú vài nơi. Hôm sau nó điện thoại buôn với tôi kể chuyện. Lúc ấy chẳng hiểu sao trong đầu tôi lại cứ thấy bất an. Tôi hỏi: liệu có chuyện gì khác không? Mẹ lão Hiệu không dưng lại tự tử chỉ vì gọi lão ấy không chịu về, mày không thấy vô lý sao?

Nó còn trách tôi đa nghi tào tháo. Nó nói anh Hiệu đã dứt khoát với Diệu và anh ta sẽ không gặp lại cô ta nữa. Nếu sau này cô ta sinh con thì anh ấy sẽ chu cấp tiền nuôi con. Nếu cô ấy không nuôi con thì anh ấy sẽ đón về và con Hoà sẽ nuôi tất.

Viễn cảnh nó vẽ ra hệt như trong phim. Tôi cũng mong những lời con Hoà nói sẽ là sự thật. Đáng tiếc ngày hôm sau con Hoà gửi cho tôi một tấm hình đám cưới của Hiệu và Diệu. Nó khóc ngất: tao bị cả nhà nó lừa thêm lần nữa. Nó cố ý ngoan ngoãn rồi lừa tao đi du lịch để chúng nó đám cứoi. Vì muốn tao tin tưởng đến cả chuyện mẹ nó uống thuốc ngủ phải nhập viện mà nó cũng nghĩ ra được. Tiên sư chúng nó chứ. Phen này bà giết chúng mày.
Còn nữa
Share đi cả nhà
Nguồn copy

31/03/2019

Bạn tôi tên Hoà, đã kết hôn nhưng ko hề có đám cưới và giấu diếm cả hai bên nội ngoại. Nó và chồng chỉ đăng kí kết hôn rồi chồng nó đi nước ngoài. Nó ở nhà có bầu rồi một mình sinh con. Bố mẹ nó giận nên từ mặt con lẫn cháu ngoại. Nó sinh mổ bị nhiễm trùng, bị băng huyết. Đã vậy con nó khóc dạ đề đủ 3 tháng 10 ngày. Ngày con nó ngưng khóc cũng là ngày nó đưa con nhập viện vì thằng bé lồng ruột phải làm phẫu thuật. Bao khó khăn, vất vả mình nó gồng lên chống chọi. Nó đảm nhiệm vai trò của cả bố lẫn mẹ và chờ từng ngày chồng nó về đoàn tụ cùng hai mẹ con. Ngày ấy còn có vài tháng thì nó lại phát hiện ra sự thật về người chồng mà nó yêu thương tin tưởng bao năm qua. Sau khi phát hiện ra chuyện bất thường nó suy sụp. Tôi điện thoại nó ko nghe máy, nhắn tin thì nó trả lời rằng: “muốn giết người”. Nó nhắn vẻn vẹn cho tôi ba từ ấy rồi offline.

Đêm ấy rất dài, tôi không tài nào chợp mắt. Tôi nhắn tin cho nó liên tục nhưng nó không đọc. Điện thoại nó đã tắt máy từ lâu. Tôi lên facebook mò vào trang cá nhân của anh Hiệu tìm hiểu nhưng chẳng có lấy một dòng stt hay bất cứ dấu hiệu gì khiến con Hoà phát điên như thế.

Ngày hôm sau và liên tiếp mấy ngày sau tôi mới thấy con Hoà điện thoại. Nó nói chuyện với tôi suốt 2 tiếng đồng hồ. Giọng nó ấm ức, lúc lại nghẹn ngào. Tôi còn nhớ nó nói: đời tao đúng là nhục hơn một con chó. Nếu là chó có khi còn có chủ thương, tao đây đến cả người thương còn không có.

Tôi cố gặng hỏi. Nó cứ quanh co một hồi rồi thốt lên: anh Hiệu sắp lấy vợ!

Trong đầu tôi bắt đầu nảy số một cách chậm chạp. Tôi không hiểu nó đang nói cái gì. Tôi hỏi lại: mày đã là vợ hợp pháp của anh ấy. Chúng mày cưới cũng chỉ là hình thức thôi, ko muốn cứoi thì thôi chứ cần gì xúc động.

Nó oà lên khóc: nhưng mà anh ấy cưới người khác. Mày có hiểu không? Anh ấy cưới người khác!

Nó nhắc đi nhắc lại cái câu” anh ấy cưới người khác” làm tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Tôi sửng sốt. Tôi bàng hoàng. Tôi gắt: điên à? Cưới ai? Tụi mày đã đăng kí kết hôn rồi mà.

Nó khóc: để làm gì? Cũng chỉ là một tờ giấy thôi. Nó có nghĩa lý gì vào lúc này?

Nó liên tục trách móc bản thân ngu dốt để rơi vào tình trạng như hiện tại. Tôi phải gặng hỏi mãi nó mới kể lại tường tận sự việc.

Thì ra Hiệu sang nước ngoài làm ăn và chơi thân với chú của Diệu(cô vợ sau của hắn). Thời gian đầu bọn họ chỉ là quan hệ đồng hương. Lâu dần đồng hương chuyển sang đồng lòng và đồng giường. Hoà phát hiện ra chuyện lạ của Chồng chính bởi anh ta hay vào like hình của Diệu. Facebook Ánh Diệu không để hình cô ta nên Hoà không biết mặt. Lúc Diệu đăng stt lên facebook có hình ảnh đôi tay đan vào nhau thì Hoà nhận ra chắc chắn bàn tay kia của Hiệu. Thậm chí chiếc nhẫn đeo tay kia là hai người từng đi chọn mua cùng nhau. Dòng stt của Diệu như nhát dao xé toạc con tim của Hoà hiển hiện trên màn hình máy tính: yêu bao lâu không quan trọng, quan trọng là bao lâu nữa vợ chồng mình được gặp con cún trong bụng em.

Con Hoà đọc xong mà mắt cay xè. Nó không tin tưởng vào dòng stt ấy nên lật lại tất cả hình ảnh của Diệu đăng trên facebook. Nhiều cái stt mập mờ khoe người yêu nhưng chỉ chụp sau lưng, chỉ chụp mái tóc, chụp bàn chân, chụp bàn tay...tất thảy những cái đó con Hoà nhìn một lần có thể nhận ra đó là ai.

Con Hoà sốc! Nó cố gắng bình tĩnh điện thoại cho Hiệu nhưng anh ta vẫn ngọt ngào với nó. Nó lại cố lừa dối bản thân rằng có khi nó bị nhầm và người trong hình kia chỉ vô tình giống anh Hiệu của nó mà thôi.

Nó cứ tự lừa bản thân mình như thế cho đến khi tận tai nó nghe chuyện mẹ của anh Hiệu nói chuyện với mấy bà bạn: sắp tới thằng Hiệu nhà tôi về nước. Phen này các bà đươc ăn cỗ rồi. Nhà tôi phúc lớn nên con trai lấy vợ có trâu được cả nghé.

Con Hoà sốc toàn tập. Nó đứng ngây như phỗng, đến xe đổ nó cũng chẳng buồn nâng dậy. Nó thẫn thờ như đứa vô hồn. Mẹ anh Hiệu thấy vậy bĩu môi: gớm, con gái con đứa giờ lắm thể loại vô dạng quá! Giờ cứ nứt mắt ra là ễnh bụng rồi tự đẻ tự nuôi. Lớp trẻ giờ hỏng hết đến nơi rồi. Thời nay dễ dãi chứ các cụ ngày xưa có mà gọt đầu bôi vôi.

Có người thì thầm: hình như con bé này xưa hay đi với thằng Hiệu lắm đấy.

Bà ấy lớn tiếng nói cho con Hoà nghe: loại đũa mốc đòi chòi mâm son, con nhà tôi chẳng cành vàng cũng là khối kim cương quý giá, mắt nó còn tinh lắm chứ có mù đâu mà vớ cái loại đánh đĩ bốn phương như ai kia.

Nó uất nghẹn nhưng không phản ứng lại. Một người nghe vậy bèn nói: gớm bà làm gì mà nói con người ta ghê thế? Nó chửa nó đẻ chứ bà đẻ đâu mà lo hộ nó. Với lại con bé này giỏi đáo để đấy. Nghe đâu bố nó không nhận, một mình nó vừa chăm con vừa buôn bán mà có cái shop quần áo lớn lắm ở trung tâm kìa bà.

Bà ấy ngúng nguẩy: vâng, giỏi! Mà cái ngữ không chồng mà chửa ấy hay ho gì? Khéo khi lại cặp kè với thằng cha nào giàu có rồi nó chu cấp cho. Cần thận kẻo có ngày bị đánh ghen tan xác ra thì đẹp mặt.

Từng câu nói, từng câu đay nghiến và xúc phạm của người mẹ chồng chưa bao giờ được gọi tên ấy khiến nó muốn điên. Nó đã từng muốn gào vào mặt bà ấy rằng: tôi không đánh đĩ, tôi không phải loại chưa chồng mà chửa, con trai bà là khối kim cương nhưng lại là thứ ba xu, bẩn thỉu...vv...

Nó muốn tuôn ra nhiều câu chợ búa nhưng nghĩ tới con trai nên nó nín. Nó nhất định phải nhịn vì nó không muốn một ngày con trai nó sẽ bị ép giữa mẹ và nhà nội.

Tôi nghe nó kể mà cũng khóc theo nó. Tôi ức một thì nỗi ấm ức nó chịu còn lớn gấp trăm, gấp ngàn lần tôi. Tôi hỏi: vậy giờ mày tính thế nào?

Nó đáp: còn sao nữa, tao chờ ông Hiệu về nói cho rõ đầu cua tai heo.
- Nhưng giờ con bé kia cũng đang có bầu thì mày tính sao?
- Bầu thì đẻ, con đứa nào đứa ấy nuôi. Mày nên nhớ tao là vợ trên pháp luật của anh ấy. Một khi tao không cho phép thì con đấy đừng hòng thế chỗ của tao.
- Nhưng anh Hiệu mày tính sao?
- Về rồi tính tiếp. Tao mới gọi nhưng anh ta nói chờ anh ta về sẽ giải thích cho tao rõ ràng.

Nó chờ! Hai tháng ấy nó chờ dài hơn cả ba năm trời anh Hiệu xa nhà. Tôi biết nó rất yêu anh ấy và vẫn muốn gắn kết tình cảm kia. Nó từng nói do anh ta bị gài nên mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn như thế. Tôi không phải người trong cuộc nên nghe nó nói vậy tôi chẳng biết nên khuyên nó ra sao. Nó đang bị tình cảm làm cho mờ mắt bởi lẽ nếu đúng như lời anh ta giải thích là chuyện ngoài ý muốn thì tại sao bên gia đình anh ta lại vui mừng và nhanh chóng tiến hành đám cưới cho anh ta và Diệu.

Hai người đó còn chưa về nước thì đám hỏi của họ đã diễn ra. Mọi chuyện con Hoà đều biết hết. Nó vẫn âm thầm chịu đựng. Nó vẫn tin chuyện anh Hiệu yêu hai mẹ con nó như thuở ban đầu. Nó vẫn chờ anh ta về rồi một nhà ba người cùng xây tổ ấm.

Hai bên gia đình anh Hiệu và Diệu tổ chức lễ ăn hỏi rình rang nhất cái khu phố ấy. Lúc đó con Hoà mới bất ngờ bởi Diệu cũng cùng quê với họ. Hai nhà cách nhau chưa tới 5km. Thậm chí nó còn chụp lại hình đám hỏi ấy gửi vào cho tôi xem. Quả đúng là đám hỏi của con nhà giàu có, nó sang trọng, lịch sự và hoành tráng vô cùng.

Tất cả nhà gái trang trí bằng hoa lan, thứ hoa xa xỉ mà chỉ nhà giàu mới dùng tới. Rạp nhà họ còn bắc tới 3 ngày, lấn ra nửa đường khiến xe cộ bị tắc nghẽn khi đi qua đó. Dường như hai họ đang cố ý muốn khoe cho bàn dân thiên hạ biết con cái họ sắp thành vợ chồng.

Nhà trai còn đi khoe khắp nơi cưới được cô vợ ngoan hiền, nết na cho con trai. Họ ca ngợi Diệu hết lời, tung hô cô dâu lên tận mây xanh. Hoà chỉ lặng lẽ nhìn cái đám hỏi một cách vô lý ấy rồi ấm ức bỏ đi. Đã có lúc không kìm chế được bản thân nó từng muốn dắt con trai cầm theo tờ giấy đăng kí kết hôn đến đám hỏi đập vào mặt các ông bà nhà trai và tuyên bố: tôi mới là vợ hợp pháp của con ông bà, con trai tôi đây chính là cháu nội của ông bà...

Nó nghĩ vậy nhưng vẫn nhịn. Nó muốn anh Hiệu về nhà giải quyết chuyện hiểu lầm và nói chuyện dứt khoát với gia đình bởi lẽ anh ta vẫn khuyên Hoà phải bình tĩnh và chuyện của anh ta vốn là do cha mẹ sắp đặt. Anh ta hứa nhất định sẽ cho Hoà một câu trả lời thích đáng và buộc gia đình phải công nhận hai mẹ con Hoà.

Con Hoà nó tin tuyệt đối vào lời nói của anh ta. Tôi cũng muốn tin tuyệt đối vào lời nói ấy. Tôi tuy không sống cùng con Hoà nhưng suốt mấy năm qua nó khổ thế nào, cứng cỏi thế nào chống chọi với cuộc sống tôi đâu phải không biết. Tôi hiểu và thương nó nhiều hơn. Thương nó tôi lại hận anh Hiệu. Tôi ghét! Tôi căm thù! Kể như nếu nó nghe lời tôi thì chắc tôi khuyên nó đánh cho kẻ bạc tình ấy một trận thừa sống thiếu chết rồi dắt anh ta về nhà giao lại trả bố mẹ anh ta rồi hai mẹ con nó ngẩng cao đầu bước đi. Nó vốn trước nay vẫn luôn ngẩng cao đầu như thế!

Hai tháng ì ạch trôi qua, cuối cùng cũng tới ngày anh ta về nước. Con Hoà muốn cùng con trai ra sân bay đón nhưng anh ta lấy lý do chuyến bay trễ, về đêm sợ mẹ con nó vất vả nên khuyên nó ở nhà với con.

Cái lý do củ chuối vậy mà con Hoà nó tin là thật. Nó đâu biết rằng anh ta tránh gặp nó bởi vì sợ nó sẽ xông vào đánh cho Diệu một trận vì dám quyến rũ chồng nó. Tính nó chợ búa và ngang ngạnh ai mà không hiểu. Anh ta sợ cũng có cái lý của anh ta . Quan trọng hơn là con Diệu kia lúc bấy giờ không hề biết người đàn ông nó sắp cưới kia đã từng đăng kí kết hôn với một người phụ nữ khác và thậm chí bọn họ từng có với nhau một đứa con trai.

Ngày hôm sau con Hoà nhận ra sự thật nó như điên khùng nhưng vì yêu vẫn cố bịa ra cái lý do hợp lý để thay chồng nó tự an ủi chính bản thân mình. Anh Hiệu kia tới gặp nó và cố ý tránh nhắc tới chuyện cái thai của Diệu. Hoà hỏi thẳng: vậy giờ anh tính chuyện ra sao? Hai nhà đã ăn hỏi rồi, họ chờ anh về làm đám cưới.

Anh Hiệu chỉ ậm ờ cho qua rồi bàn với nó thư thư cho anh ta vài bữa rồi anh ta nói chuyện với gia đình. Con Hoà nhất quyết bắt anh ta về nhà gặp bố mẹ thưa chuyện lại từ đầu và nhanh chóng chấm dứt với Diệu. Hoà từng đe nếu anh ta không làm thì nó sẽ tự mình làm. Một khi nó mà ra tay thì chắc chắn nó làm cho mọi chuyện rối tung măng miến rồi muốn ra sao thì ra.

Anh Hiệu hoà hoãn với nó rằng trong một tuần sẽ giải quyết chuyện đó cho dứt khoát. Anh ta cũng mong Hoà tha lỗi cho chuyện không đáng có của anh ta và Diệu. Hoà đáp: em không quan tâm tới cô ta, em chỉ cần anh biết ai mới là vợ con của anh. Cái gì nên làm anh hãy cân nhắc cho kĩ và giải quyết dứt điểm.

Một tuần lễ trôi qua, dường như Hiệu vẫn chưa thưa chuyện với gia đình. Anh ta tới gặp Hoà, ở nhà cả buổi với hai mẹ con nhưng tối lại về nhà ngủ. Điều này khiến Hoà cảm thấy bất an. Trước đây dù bố mẹ gọi về thì anh ta luôn có lí do ở lại cùng Hoà, nay dù không bị gọi thì anh ta vẫn lấy lí do quay về nhà. Tất cả lý do anh ta đưa ra chỉ là muốn nghe lời bố mẹ rồi từ từ lựa thời cơ thưa chuyện và đón hai mẹ con Hoà về nhà.

Con Hoà vì tin lại bị anh ta lừa thêm một lần nữa.

Chuyện anh ta và Hoà có mối quan hệ bất bình thường lại bị Diệu nghe ngóng được. Cô ta phát hiện ra sự thật đã điên cuồng kéo người tới đánh ghen. Sự việc khi ấy ầm ĩ cả khu phố.

Đó là buối sáng, Hoà vừa từ trường học của con trai về tới cửa hàng thì gặp một đoàn 7 người hùng hổ chặn ở cửa. Một người phụ nữ hơi cứng tuổi nhảy bổ vào đầu xe của Hoà hét lớn: tiên sư con khốn nạn, mày dám ve vãn chồng người khác mà không biết nhục à?

Con Hoà giật mình sửng sốt vì chưa kịp định hình chuyện gì thì bị tạt nguyên một can nước mắm lên người. Nguyên một thân hình nó ướt sũng, đôi mắt nó đỏ ngầu tức giận: mấy người bị điên à? Tại sao tạt nước mắm lên người tôi?

- Đéo nói nhiều! Đánh chết con mẹ cái thứ nứng lol này đi mọi người.

Mấy người bắt đầu xúm vào kẻ lôi áo, người kéo tóc. Con Hoà không kịp phản ứng gì thì bị mấy người đó kéo ngã bổ nhào ra đường.

Hai người đứng hai bên hô lớn: ối bà con mau ra mà xem cái thứ hồ li cướp chồng người khác. Bà con mau tới đây xem loại đĩ chuyên cướp chồng người ta.

Hàng xóm xung quanh thấy vậy nhào ra giải vây cho Hoà. Cái khu này ai mà không biết tính con Hoà ra sao.

Con Hoà luôn mồm chửi bới bọn họ đánh ghen nhầm người.
Lúc mấy người kia bị kéo ra ngoài con Hoà đe sẽ kiện bọn họ tội đánh người và bôi nhọ danh dự. Người phụ nữ trung tuổi kia chỉ tay vào mặt nó mà hét lên: loại gái đĩ già mồm, mày dụ dỗ chồng chưa cứoi của cháu tao. Tao nói có sách mách có chứng.
Phía bên kia bọn người đó lại điên cuồng chửi bới. Cô gái trẻ gương mặt thanh tú đứng bên ấy nước mắt tèm nhem cất tiếng nói đầy ấm ức: chị còn cãi nữa đi, tại sao chị dụ dỗ chồng tôi? Ngày hôm qua chị đi với chồng tôi cả ngày.

Con Hoà nắm chặt nắm đấm, tay nó siết chặt tới mức gân xanh nổi cả lên.
Nó nghiến hai hàm răng lại với nhau rồi khó khăn lắm mới bật thành tiếng: Chồng mày là thằng nào? Mày lôi cổ nó ra đây đối chứng cho tao.

Người đàn bà trung niên bấy giờ ném mấy cái ảnh ra trước mặt con Hoà. Tấm hình một nhà ba người gồm hai mẹ con nó và anh Hiệu rơi xuống đất. Nó nhìn theo khoé mắt cay xè. Cổ họng nó nghẹn đắng lại. Nó bật cười: mày chính là Diệu?

Còn nữa
Nguồn copy

Thực phẩm. Lương cao. Lm thêm nhiều. Ai cần ib nhé
27/02/2019

Thực phẩm. Lương cao. Lm thêm nhiều. Ai cần ib nhé

KO có chỗ nhốt thôi mak
25/01/2019

KO có chỗ nhốt thôi mak

☑️Bạn nào ưng mẫu này ib e ngay nhé😍Năm nay khách nào mua hàng cũng khen hết nấc chất umi dày dặn hàng kỹ đẹp..... 😍😘😘 -...
13/12/2018

☑️Bạn nào ưng mẫu này ib e ngay nhé

😍Năm nay khách nào mua hàng cũng khen hết nấc chất umi dày dặn hàng kỹ đẹp..... 😍😘😘 - Đây cũng như những động lực cực kỳ quan trọng với những sản xuất như chúng tớ

-----nhanh tay đặt ngay SET HOT------
... khẳng định về chất lượng và form mẫu
---------☆☆☆☆☆--------------------

Address

Thanh Chuong

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sắc Đẹp shop posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category