20/03/2026
Vừa Cấm Giấy L/y H;;ôn Trên Tay, Chị Chồng Đã Gọi Điện: "Chuyến Lương Tháng Này Cho Chị Nhé!". Tôi Cười Nhạt Đáp Một Câu Khiến Đầu Dây Bên Kia Câm Nin, Cả Nhà Chồng NáoLoạn...
Tôi bước ra khỏi tòa án quận với một xấp giấy mỏng trên tay, nhưng cảm giác nó nặng như đá. Giấy lyhôn—thứ tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ chạm đến đời mình.
Nắng trưa gay gắt. Tôi đứng lặng bên vỉa hè, nhìn dòng xe lướt qua mà chẳng nghe rõ tiếng còi. Ba năm làm dâu, thứ tôi nhận được không phải là một mái ấm, mà là những cuộc họp gia đình không mời vẫn phải có mặt, những khoản tiền “tự nguyện” mà không đưa thì thành tội.
Điện thoại rung. Tôi nhìn màn hình: Hải – chồng cũ.
Tôi định tắt máy, nhưng rồi vẫn bấm nghe. Đầu dây bên kia vang lên giọng anh ta như không có chuyện gì xảy ra:
— “Chị… à nhầm… Linh đó hả? Chuyến lương tháng này cho chị nhé!”
Tôi chếtlặng một giây. Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra: với anh ta, tờ giấy tôi cầm chỉ là thủ tục, còn tiền của tôi mới là thứ “giữ nhà”.
Tôi bật cười—một tiếng cười nhạt đến mức chính tôi cũng thấy lạ;nh số;ng lư;ng.
— “Hải à… từ hôm nay, tiền của em không còn ‘chuyến’ về nhà anh nữa. Anh muốn thì đi mà xin mẹ anh.”
Không khí phía bên kia im bặt.
Tôi nghe rõ cả tiếng hít thở gấp của anh ta, như vừa bị tát thẳng vào mặt. Rồi giọng Hải hạ xuống, rít qua kẽ răng:
— “Em nói cái gì vậy? Em làm quá rồi đó. Dù ly hôn thì em vẫn là người trong nhà—”
Tôi cắt ngang:
— “Không. Em vừa ra khỏi tòa. Em ra khỏi ‘nhà’ đó luôn rồi.”
Tôi tắt máy.
Chưa kịp cất điện thoại vào túi, cuộc gọi khác đến. Lần này là số của mẹ chồng. Tôi không nghe. Tiếp đó là chị chồng, rồi em chồng. Chuông reo liên tục như báo cháy.
Tôi nhìn tờ giấy lyhôn lần nữa, bàn tay run lên không phải vì tiếc, mà vì… tôi biết bọn họ sẽ không để yên.
Và đúng như vậy.....Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇