01/09/2026
NƠI NẮNG Ở LẠI - THANH XUÂN DƯỚI MÁI NHÀ “ĐỒNG”
Dưới ánh nắng của những năm tháng ấy, ta đã có những gì?
Là những bài học còn vương bụi phấn, là tiếng giảng bài dịu dàng của thầy cô trong những buổi sớm đầy nắng. Là những trang vở đã từng kín đặc nét chữ, những bài kiểm tra từng khiến ta lo lắng, những buổi học tưởng như dài đến vô tận… Hay là tình bạn thân thiết, những tiếng cười trong veo của một thời áo trắng, những cái chạm vai rất khẽ mà sau này đi qua bao tháng năm, ta vẫn nhớ?
Hay là… tất cả trong số đó?
Có lẽ, tuổi trẻ vốn chẳng được tạo nên từ những điều quá lớn lao. Nó chỉ là một khoảng trời rất đỗi bình thường, được ghép lại từ những điều nhỏ bé: một tiếng trống trường, một góc sân đầy nắng, một hàng ghế đá im lặng nghe bao câu chuyện, một ô cửa sổ nơi ánh chiều cứ chậm rãi rơi xuống. Và trong khoảng trời ấy, có một mái nhà chung mang tên “Phạm Văn Đồng”.
Mái nhà năm ấy thật gần, gần đến mức ta từng nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ phải nói lời tạm biệt. Vậy mà hôm nay, khi ngoảnh lại, mọi thứ bỗng trở nên thật xa. Xa như tiếng cười đã lẫn vào trong năm tháng, như những bước chân từng quen thuộc giờ chỉ còn tìm thấy trong miền ký ức của những người đã từng gắn bó.
Ta nhớ khoảng sân trường ấy.
Nhớ những hàng ghế đá đã lặng lẽ nằm dưới bóng cây qua bao mùa nắng. Nhớ những lớp học từng chứa đầy tiếng nói cười, nơi có những buổi sáng ta đến với đôi mắt còn mơ ngủ, có những buổi chiều ra về khi nắng đã nghiêng qua khung cửa. Nhớ những ngày tháng tưởng chừng rất đỗi bình thường, để rồi đến khi sắp mất đi, ta mới nhận ra: “hóa ra bình thường cũng là một dạng của quý giá”.
Và nhớ nhất, có lẽ là cây muồng vàng.
Cứ đến dịp, cây lại trổ hoa vàng rực rỡ. Những chùm hoa nhỏ bé cứ thế nở giữa nền trời xanh, như gom cả ánh nắng của những năm tháng ấy rồi giữ lại trên từng cành lá. Có những mùa hoa ta vô tình đi qua chẳng kịp ngắm nhìn. Để rồi một ngày trở về, đứng dưới tán cây quen thuộc, mới chợt thấy thời gian đã đi xa đến thế nào.
Cứ ngỡ những năm tháng ấy chỉ là một “thiếu” thời – một thời của tuổi trẻ, của vô tư, của những ngày chưa biết ngày mai sẽ đi về đâu. Hóa ra, đó lại là một thời không thể thiếu. Một thời mà ta đã sống hết mình, cười hết mình, ước mơ hết mình và cũng yêu thương hết mình. Một thời mà càng đi xa, ta càng muốn quay về; càng trưởng thành, ta càng hiểu rằng có những điều chỉ có thể gặp một lần trong đời.
Rồi đây, Phạm Văn Đồng cũng đứng trước một ngưỡng cửa mới. Cái tên có thể rồi sẽ được viết lại, nhưng những trang sách mới vẫn sẽ được mở ra, những thế hệ mới sẽ tiếp tục bước qua cánh cổng thân quen ấy. Nhưng có lẽ, một ngôi trường chưa bao giờ thực sự mất đi khi những người từng thuộc về nó vẫn còn nhớ.
Vậy nên, tạm biệt nhé, Phạm Văn Đồng!
Tạm biệt những mùa hoa vàng, những hàng ghế đá, những lớp học ngập nắng và một khoảng trời đã từng rất xanh. Tạm biệt một cái tên đã đi cùng tuổi trẻ của biết bao người.
Còn chúng ta, rồi sẽ đi về những phía khác nhau.
Chỉ mong rằng, ở một nơi nào đó của tương lai, khi vô tình bắt gặp một sắc hoa vàng trong nắng, ta sẽ lại nhớ về nơi này… và mỉm cười thật tươi!
Thương lắm, NƠI NẮNG Ở LẠI…
(Mai Đình Nam - cựu Học sinh niên khoá 2021 - 2024)
___ ___ ___ ___ ___
MỌI THÔNG TIN CHI TIẾT XIN LIÊN HỆ:
Facebook: https://www.facebook.com/truyenthongppc
Email: [email protected]
Instagram: https://www.instagram.com/truyenthong_ppc
_____