25/02/2024
Memories #22
P/s: Đang ngồi chơi vơi giữa cuộc đời (cụ thể là căn phòng ngủ) cứ ngỡ tưởng tối nay sẽ như bao buổi tối chạy deadline khác nào là những cuộc đôi co không hồi kết với khách hàng hay những pha chốt deal nhanh với tốc độ của một cơn gió. Nhưng không, một âm thanh thông báo zalo tin nhắn vang lên xé toạc cái bầu không khí vốn dĩ đã im lặng trong căn phòng ầm ĩ đó và còn làm cho mình bất ngờ hơn khi đó là tin nhắn của cô Quyên (Chủ nhiệm A12 năm lớp 10). Trong thời gian ngồi check lại các thư mục trong máy thì vô tình tìm được bức ảnh mà bạn Hương (Bí thư) đã gửi qua gmail cho cô vào gần 4 năm trước và cô chuyển lại cho mình với nội dung: "Cô vừa tìm được ảnh bạn Hương gửi, em gửi lại cho các bạn trong lớp xem, các bạn sẽ vui lắm đấy!". Đọc được dòng tin này cộng thêm bức ảnh làm bản thân mình cảm thấy thời gian trôi nhanh thật, mới ngày nào còn là một học sinh vô lo vô nghĩ mà giờ đã trở thành một thanh niên phải lo toan bao điều trong cuộc sống này, chưa bao giờ bản thân lại cảm thấy quý cái tuổi trẻ của chính bản thân mình đến vậy. Vẫn biết trăm năm là hữu hạn, và tuổi trẻ chỉ có thể trải qua một lần, có những việc làm sai, làm đúng, có những thứ cần nâng niu nhưng lại đánh mất, có những người cần trân trọng nhưng lại tuột tay để họ ra đi.
Hãy ghi nhớ, thay vì nuối tiếc, nếu có thể hãy ôm tất cả trọn vẹn vào lòng. Đừng tìm cách xóa bỏ, cũng đừng khước từ chỉ vì cảm giác mọi thứ không không vẹn tròn. Mọi sự bỏ lỡ chính là để có lần bắt đầu lại, những sai lầm phía sau chính là để có thể chắc chân mà tiến lên phía trước.
Những chuyện phải nhớ, hãy cố gắng ghi nhớ cho đến hết cuộc đời... Những chuyện đáng giữ lại, thì trăm ngàn lần xin đừng lãng quên...
Cảm ơn cô đã giúp lớp tìm lại được những mảnh kí ức thật đẹp