09/09/2025
Trước sau gì, con người cũng sẽ cưới vợ, lấy chồng.
Ai rồi cũng chọn một người để đi cùng suốt đời.
Nhưng liệu có bao giờ ta dừng lại để hỏi:
“Tại sao không thể là nhau?”
Tại sao lại dễ từ bỏ như vậy?
Chỉ vì những tổn thương, những va vấp hay vì chúng ta quá vội để muốn một người đã hoàn hảo ngay khi yêu mình?
Tình yêu không phải là sự lựa chọn khi thuận lợi.
Nó là cách hai người đối diện với những thiếu sót và cùng nhau lớn lên từ đó.
Nếu không thể cùng nhau trưởng thành, thì tình yêu có nghĩa lý gì?
Chúng ta đã từng đến với nhau vì điều gì?
Vì cảm xúc? Vì rung động? Hay vì cả hai tin rằng mình có thể là phiên bản tốt hơn khi ở cạnh người kia?
Vậy mà cuối cùng, chỉ cần một sai lầm, một bước trật nhịp…
lại quay lưng.
Phải chăng con người ta giờ đây chỉ muốn có một tình yêu “ngay lập tức đúng”, thay vì cùng nhau sửa cho đúng?
Phải chăng người ta dễ rời đi,
vì chưa bao giờ thật sự xem việc ở lại là một lựa chọn nghiêm túc?
Chúng ta đã từng là những người đầu tiên làm với nhau mọi điều
Cùng học cách yêu, cùng vượt qua những lần chưa đủ chín chắn,
Cùng vấp, cùng đứng dậy.
Vậy rồi sao?
Tất cả những bài học ấy dành cho ai?
Cho người đến sau? Cho một mối quan hệ mới?
Có đáng không, khi người đầu tiên đi cùng mình qua những ngô nghê, non dại…
lại không phải là người cuối cùng được hưởng sự trưởng thành, tử tế?
Không có gì phải tiếc.
Cũng không có gì để mong chờ.
Chỉ là…nếu đã từng yêu nhau như thế,
thì ít nhất cũng nên thành thật với nhau một lần:
Chúng ta đã yêu ra sao?
Và đã chọn cách rời đi như thế nào?
Bởi vì, đến cuối cùng
Cách một người rời bỏ cũng chính là bản chất thật nhất của họ trong tình yêu.
P/s: Thích là thích là thích cảm giác được gần gũi
Được quan tâm, lo lắng chia sẻ.
Còn yêu là thương là sự bao dung và hy sinh.
Mấy con Bọ Xít biết cái đếch gì về tình yêu? Mà khóc?.😃