27/10/2024
Thư cho em.
Hôm rồi anh nghe bụi tre nghiêng ngả tứ phía, cúc quỳ ngậm nụ cũng đã đơm hoa, căn chòi nhỏ dưới lòng thung lũng lại rung bần bật từng cơn, gió bấc bên kia thung lũng lướt rạp trên ngọn mimosa đem theo phấn hoa vàng lùa từng cơn, cuộn từng cơn. Nắng cũng nhạt đi, mưa cũng nhẹ hạt, ổi cũng chín nhiều rồi rụng hồng cả gốc cây, anh nghĩ là đông đã về rồi em ơi !
Dạo bước trên mảnh vườn ngày trở gió, anh nhớ bình trà nóng đêm cuối đông mình hàn huyên. Có lẽ anh nói nhiều hơn với tiếng đàn, với những giai điệu anh ngân nga mà quên cả mùi trà đã thôi bốc khói tự khi nào. Lửa vẫn bập bùng, mù mờ mái tóc ngang vai và tấm khăn em quấn quanh cổ khẽ đu đưa trong gió, mắt anh cay xè vì gió đổi hướng, khói từ bếp khiến anh không rõ hình dung em ngồi đối diện nhưng dư ảnh mãi in trong trí tưởng anh. Ngày cuối đông ấm áp.
Chỗ em ngồi hôm nay có nắng ấm ?! Nơi anh về gió bấc rít từng cơn. Anh mong sao những ngày cũ, ngày mình hàn huyên.
Darsa: lập đông