07/08/2025
[Scroll down for English]
Không gian nhỏ, ánh sáng dịu, lồng đèn xếp dọc theo dòng ký ức… Buổi triển lãm lồng đèn trăm năm của nhóm Khởi Đăng Tác Khí là một trải nghiệm khiến tâm hồn mình lắng lại, những chiếc lồng đèn im lặng đầy ý nghĩa.
Hơn trăm năm trước, ông bà mình cũng từng ngẩng lên nhìn trăng, dưới ánh đèn lồng mộc mạc. Không story, không camera, không “check-in”, nhưng có đầy đủ sự tròn đầy của một mùa đoàn viên. Bây giờ, giữa thời đại digital, mình cầm máy chụp ảnh lồng đèn và tự hỏi: mình có thực sự “đang sống” với những giá trị này, hay chính mình cũng chỉ lướt qua nó để sống ảo?
Điều đáng quý là triển lãm không cố gắng "cải tiến" nghệ thuật dân gian, mà phỏng dựng đúng tinh thần của nó – chân phương, tôn trọng, và khiêm nhường. Cái đẹp ở đây không nằm ở hình thức bắt mắt, mà nằm ở tư tưởng phục dựng – một hành trình ngược dòng lịch sử, kiên nhẫn và tử tế.
Là người trẻ, cụ thể là 2k4, mình vẫn yêu những thứ mới mẻ, nhưng đôi khi chính cái cũ kỹ, cái sờn màu lại khiến mình phải dừng lại, nghĩ khác đi, sống chậm lại.
Bởi … nếu không có ánh sáng của quá khứ, điều gì sẽ soi đường cho chúng ta ở hiện tại?
-----------------
Small space, soft lights, old-school lanterns lined up like a timeline of memories.
The Centennial Lantern Exhibition by Khởi Đăng Tác Khí hit diff – not loud, not flashy, but deep. Real deep.
Just… silent pieces of light, telling stories without saying a word.
100+ years ago, our ông bà probably looked up at the same moon, under lanterns made from paper and care.
No story, no cam, no check-in — just full-on Mid-Autumn feels.
Fast forward to now. I’m holding my camera, snapping pics of these vintage lanterns, and suddenly wondering:
Am I really vibing with these values… or just using them as props for my feed?
What’s cool is, the exhibition didn’t try to "modernize" anything. No glow-up, no remix. Just pure vibes – raw, respectful, and real.
The beauty? It’s not in the looks. It’s in the mindset – the idea of rebuilding something old, with patience and care.
Like a slow trip back in time, minus the filters.
I’m a 2k4 kid. I love new stuff, trends, aesthetics.
But sometimes, it’s the dusty, faded things that make me pause.
Think deeper.
Breathe slower.
Cuz hey —
if the past doesn’t light the way, what will?
Warmly thank Diệp Nguyên for inviting me to this beautifully emotional exibition