27/05/2026
Gái ngơ
trăn trở chuyện muôn thuở🤔
Mình đã đặt ra khá nhiều mục tiêu cho năm 2026:Về nhà nhiều hơnQuan tâm gia đình nhiều hơnTiết kiệm nhiều hơnHọc tập nhiều hơnĐọc sách nhiều hơn
…
Mỗi ngày trôi qua, mình lại thấy những điều mình mong muốn được lấp đầy thêm một chút. Chỉ có một thứ vẫn đều đặn tăng lên dù mình chẳng muốn, đó là thời gian. Kéo theo những câu chuyện sinh thời cần lo nghĩ… chẳng hạn như chuyện kết hôn, sinh con.
Hôm nay sếp cho mình xem ảnh hai đứa con của chị, rồi cả ảnh hồi chị còn đi làm ở công ty cũ. Khi đó chị mũm mĩm hơn bây giờ nhiều. Giờ chị gầy hơn, bận hơn, nhưng nhìn lại vui vẻ hơn theo một cách rất khác.
Mấy hôm trước mình ăn sáng với một chị đồng nghiệp đã có gia đình và hai em bé. Chị kể về quãng thời gian từ lúc còn chưa sẵn sàng làm mẹ cho tới khi bỗng nhiên đã có hai đứa nhỏ ríu rít bên cạnh. Mọi thứ đến nhanh và tự nhiên lắm, rồi chị cũng quen dần với vai trò mới của mình.
Chị cười bảo:
“Hồi chị lấy chồng cũng cỡ tuổi em bây giờ thôi”
…
Chỉ là những câu chuyện rất bình thường, những lời hỏi han xã giao, nhưng cứ lặng lẽ nhắc mình về chuyện lập gia đình.
Mình chưa từng sợ hôn nhân. Điều làm mình chần chừ có lẽ là những điều đi kèm với nó: cơm áo gạo tiền, con cái, sức khoẻ, sắc đẹp, gia đình hai bên,... những cái “va chạm” mà ai trưởng thành rồi cũng phải học cách đối diện.
Có thể từ giờ đến lúc đó, một lúc mà ta gọi là “đủ”, mình sẽ có thêm một góc nhìn khác về cuộc sống. Có những chuyện hiện tại thấy nặng nề, biết đâu sau này lại nhẹ tênh. Có những điều từng nghĩ là áp lực, rồi cũng sẽ trở thành niềm vui của chính mình.
Mình vẫn nghĩ hôn nhân đẹp nhất khi nó đến vào lúc cả hai đủ trưởng thành để đồng hành cùng nhau, chứ không phải vì chạy theo một cột mốc nào đó. Chuyện vui của hai người không còn là gánh nặng của người khác, càng không nên bị ràng buộc bởi người khác.
Còn bây giờ, mình vẫn đang lớn lên từng chút một.
Và thời gian… vẫn lặng lẽ đi về phía trước như cách nó vẫn luôn làm.
Và vẫn còn đó tò mò…
Những chị gái đã kết hôn, hoặc vẫn đang tận hưởng cuộc sống hiện tại, chị đã đi qua những năm tháng trưởng thành này như thế nào vậy?
Kết hôn là một lựa chọn hay là một quá trình bắt buộc phải đi qua mới “lớn” được trong xã hội này?
---
Lâu lắm mới hành văn, thật là vụng về quá đi. Cái nghề này nó hành tôi đến mức tôi quên đi cách tự chữa lành bằng việc bộc bạch chính mình ><
Nhất định phải giữ thói quen viết thật nhiều mới được😅