03/03/2025
Tôi ngồi dưới những tia nắng, thấy trời mây chuyển màu. Mọi ngày tôi đều trông chờ giây phút mà cái đẹp của tự nhiên đến với mình trong vô định.
Tôi đi tìm ý nghĩa của cuộc sống, bằng mọi cách. Tôi đã sống trong sung túc và thảnh thơi và tôi cũng đã tiêu huỷ sự sung túc thảnh thơi đó để có thể trải nghiệm cảm giác xây dựng lại mọi thứ từ đầu, bằng những giọt mồ hôi sẽ không chỉ nuôi sống bản thân mình mà còn là niềm tự hào tôi đã mang lại cho cuộc sống này.
Thời gian là vô hạn, nhưng chúng ta thường nghĩ nó hữu hạn, vì khi đó chúng ta còn đặt bản thân lên trên mọi tổ hợp của tự nhiên và giống loài. Rằng chỉ có bản thân là to lớn nhất nhưng khi đối diện với Sự Chết, thì cái to lớn ấy bị xé xác ra hàng trăm nghìn mảnh nhỏ. Càng tự cao, chúng ta càng đau đớn.
Sinh mệnh của bản thân, là một thứ mà chúng ta đã quan trọng hoá nó quá mức. Tôi phải sống, nhưng để làm gì? Nếu sự tồn tại của tôi cứu rỗi được nhiều sinh mệnh khác, phải chăng tôi là Đấng Cứu Thế của họ? Để rồi họ sẽ sống và tiêu diệt thêm những sinh mệnh khác dựa trên những ảo vọng về lòng tham và sự ích kỉ. Sau đó họ sẽ lập cho tôi một bàn thờ và cầu nguyện được hưởng phúc lạc đời đời trong vô nghĩa. Rồi bạn sẽ hiểu ra cái cảm giác của Chúa khi chúng sinh ai cũng van xin mạng sống đời đời mà chẳng để làm gì cả.
Quý trọng sinh mệnh là bản năng của tự nhiên, nhưng người đủ tỉnh thức sẽ hiểu sinh mệnh là muôn loài vạn sự. Giúp kẻ khốn đốn trước cái chết chính là ban phát sự bình an cho linh hồn của họ và kiến tạo cho họ một con thuyền để dấn thân vào bên kia Sự Chết chứ không phải mang vác linh hồn của họ về đến tận Niết Bàn.
"Your belief in God is merely an escape from your monotonous, stupid and cruel life". - Jiddu Krishnamurti
Mọi cái giá trong đời mà bạn phải trả là để nhận ra bản ngã của mọi sự. Nó được quy đổi thành năng lượng từ cảm xúc của linh hồn, dù tiêu cực hay tích cực. Những mất mát về vật chất chỉ là khoảnh khắc, nhưng cảm xúc là thứ linh hồn bạn sẽ ghi nhớ đời đời. Cái Sống và Cái Chết đã gắn bó với nhau muôn ngàn muôn kiếp chỉ để Sự Sinh Ra và Sự Chết Đi mãi luôn là những khoảnh khắc đẹp đẽ mà u huyền. Tôi đã thấy và tôi đã biết. Tôi hiểu một ngày nào đó, linh hồn của những ai còn chìm đắm trong vô minh rồi cũng sẽ thấy và cũng sẽ biết. Lúc đó, bạn sẽ thấy phúc lạc đời đời thực ra đã luôn ở bên cạnh bạn ngay từ đầu.
"Nectar, 2024" - by Trí Trương