10/06/2025
Bẳng đi một thời gian không viết, ngỡ như mới hôm qua? Thế mà không, đấy là một thời gian đủ dài, để một cô gái biến thành người phụ nữ ngoài 30, và những rung động cỏn con thời tuổi trẻ bỗng hoá ngớ ngẩn nếu chẳng may ai đấy không cùng tần số phát hiện.
Trong rất nhiều ngã rẽ của cuộc đời, rốt cục rồi tôi cũng chọn con đường an toàn nhất. Tôi hạ cánh cùng với những xước xát và điềm nhiên với hiện tại. Tôi nghĩ rằng, khó mà quay lại những xúc cảm của ngày cũ vì con đường tôi đã chọn, nó bình thường đến nhạt nhẽo, đúng vậy đấy, an toàn nhưng nhạt nhẽo… Ấy thế mà trong cơn mưa chiều nay, giữa một khoảng rảnh rỗi hiếm hoi, nhạc phát Mong Manh Tình Về thì tôi trôi tuột. Trong phút chốc, hốc mắt tôi nóng hổi và biết rằng những uất ức nơi mình chưa bao giờ thực sự ngủ yên. Những buồn tủi, trống vắng đó chỉ dịu xuống như cát sỏi đáy suối, chỉ một cơn khuấy động là đục ngầu, xáo trộn và, tôi biết phải mất một thời gian nhất định chúng mới lại lắng xuống - một cách tạm thời.
Giờ thì tôi ước mình vẫn là con sẻ nhỏ chắp cánh bay giữa những tán hoa sữa thơm ngát; là một bồ công anh lướt qua những rừng thông ẩm ướt, đen sì sau cơn mưa mùa hạ; là một bé bỏng giữa đời không phải gánh vác bất kỳ điều gì; một tôi ích kỉ chỉ làm điều mình thích.
Những thong d**g tuổi trẻ giờ đã khép lại, nhường chỗ cho trách nhiệm và những muộn phiền không được phép than vãn. Chao ôi, trong phút chốc này tôi thoáng ước nếu chẳng thể trẻ lại thì ai đó hãy để tôi già đi được không? Khi những toan lo ấy gác lại, tôi lại được làm một tôi mà mình muốn.
“Ngày hãy còn dài lượt thượt. Tôi gieo vào nó một tiếng thở dài…”