Olympus Om30

Olympus Om30 Tôi là người kể chuyện, xoay quanh những bức ảnh film mà mình chụp được. Như một cách lưu lại kí ức. Tôi bắt đầu chụp film vào mùa Hạ năm mình hai mươi ba tuổi.

Vì thấy mỗi khoảnh khắc trôi qua, dù là ngày nắng đẹp hay mưa rào, cũng đều đáng được lưu giữ. Chào mừng bạn đến với thế giới của những bức ảnh film cũ kĩ. Gửi bạn - từ Liomi's với tình thương mến!

Bẳng đi một thời gian không viết, ngỡ như mới hôm qua? Thế mà không, đấy là một thời gian đủ dài, để một cô gái biến thà...
10/06/2025

Bẳng đi một thời gian không viết, ngỡ như mới hôm qua? Thế mà không, đấy là một thời gian đủ dài, để một cô gái biến thành người phụ nữ ngoài 30, và những rung động cỏn con thời tuổi trẻ bỗng hoá ngớ ngẩn nếu chẳng may ai đấy không cùng tần số phát hiện.

Trong rất nhiều ngã rẽ của cuộc đời, rốt cục rồi tôi cũng chọn con đường an toàn nhất. Tôi hạ cánh cùng với những xước xát và điềm nhiên với hiện tại. Tôi nghĩ rằng, khó mà quay lại những xúc cảm của ngày cũ vì con đường tôi đã chọn, nó bình thường đến nhạt nhẽo, đúng vậy đấy, an toàn nhưng nhạt nhẽo… Ấy thế mà trong cơn mưa chiều nay, giữa một khoảng rảnh rỗi hiếm hoi, nhạc phát Mong Manh Tình Về thì tôi trôi tuột. Trong phút chốc, hốc mắt tôi nóng hổi và biết rằng những uất ức nơi mình chưa bao giờ thực sự ngủ yên. Những buồn tủi, trống vắng đó chỉ dịu xuống như cát sỏi đáy suối, chỉ một cơn khuấy động là đục ngầu, xáo trộn và, tôi biết phải mất một thời gian nhất định chúng mới lại lắng xuống - một cách tạm thời.

Giờ thì tôi ước mình vẫn là con sẻ nhỏ chắp cánh bay giữa những tán hoa sữa thơm ngát; là một bồ công anh lướt qua những rừng thông ẩm ướt, đen sì sau cơn mưa mùa hạ; là một bé bỏng giữa đời không phải gánh vác bất kỳ điều gì; một tôi ích kỉ chỉ làm điều mình thích.

Những thong d**g tuổi trẻ giờ đã khép lại, nhường chỗ cho trách nhiệm và những muộn phiền không được phép than vãn. Chao ôi, trong phút chốc này tôi thoáng ước nếu chẳng thể trẻ lại thì ai đó hãy để tôi già đi được không? Khi những toan lo ấy gác lại, tôi lại được làm một tôi mà mình muốn.

“Ngày hãy còn dài lượt thượt. Tôi gieo vào nó một tiếng thở dài…”

LỘC NONKhông biết tôi đã ngủ quên đoạn nào trong thời học sinh, nhưng thú thật, tôi hiểu rằng “lộc non” là lá mới nhú củ...
28/11/2023

LỘC NON

Không biết tôi đã ngủ quên đoạn nào trong thời học sinh, nhưng thú thật, tôi hiểu rằng “lộc non” là lá mới nhú của cây lộc vừng. Suy nghĩ ngu ngơ đó kéo dài mãi đến năm tôi hăm hai tuổi, trong một lần đi Đà Lạt dài ngày và ngày nào cũng phải ghé góc đường Hoàng Văn Thụ ngắm cái cây trong ảnh nảy lộc non. Vào ngày thứ 3 trong chuỗi ngày đó, tôi mạnh dạn ghé vào lề đường để ngồi ghế đá với một bác trai lớn tuổi đội nón ivy rồi rón rén nói:

- Bác ơi, cái cây ra lá mới đẹp ghê á!

Ông bác vẫn giữ nguyên tư thế, không nhìn tôi mà đáp:

- Ừ, nó đang ra lộc non nên cứ thay đổi từng ngày nhỉ?!

Tôi gật gù, biết rằng lá mới của bất kỳ cái cây nào cũng gọi là lộc non. Nhưng tôi không tỏ ra biểu cảm ngơ ngác gì đâu, như thể tôi đã biết từ lâu rồi.

Rồi tôi vẫn giữ cái thói quen đó ở mọi nơi - thói quen ngắm nhìn quá trình ra lộc non của một loài cây mới.

Tôi nhớ khi vừa qua Tết, cây Sala ở đường Lê Thị Kỉnh sẽ thay lá và ra lộc non. Mùa đó tôi thường chăm đi chợ hơn, hoặc hay ghé vào hàng mua hủ tiếu cách cây Sala vài mét để được ngắm nhìn nó kĩ hơn. Cái lộc cây Sala đỏ chót, hơi ngả tím rồi b**g thành chiếc lá to đùng.

Tôi nhớ tầm đầu hè, hàng Lộc Vừng ở gần cầu Thị Nghè cũng bắt đầu thay lá. Nguyên một con đường đồng loạt rơi rụng có đẹp thiệt đấy, nhưng người lao công thì khổ, tôi thầm nghĩ như thế. Sau vài ngày trơ trụi thì lộc nhú dần. Cái lộc mơn mởn cùng với vài cơn mưa rào đầu hè làm cho khu Thị Nghè thơ mộng hết biết.

Ngoài trường Nguyễn Bỉnh Khiêm cũng có một cái cây to, tán lá phải che hết cả sân trường và còn nghiêng người ra mái hiên phía trước. Mới đây, hồi tháng 11 nó cũng vừa trải qua một chu kỳ rụng lá và đâm lộc ấn tượng lắm. Kể từ ngày nhu nhú lộc non màu mạ đến ngày thành lá hoàn chỉnh, tôi đến được tròn 8 ngày. Qua ngày thứ 9 nó xanh um, như thế chưa từng có đợt thay lá trước đó.

Nhiều lắm, tôi nhớ được rất nhiều khu vực có những cái cây đẹp trong thành phố nhưng ít khi nhớ tên đường. Chỉ là mỗi khi đi lướt qua thì sẽ tự động giương mắt lên nhìn mấy cái cây thân quen để xem dạo này nó ra sao, sắp đến mùa thay lá chưa để tôi còn tranh thủ đi ngang ngắm nhìn lộc non của nó.

Mỗi cây có riêng một mùa “lộc non” cho mình, giai đoạn chuyển tiến ấy thật đẹp và tôi đã tin rằng sau mỗi lần thay lá, cái cây đã thực sự bước qua một “trang sách mới” của cuộc đời. Tôi trộm nghĩ và ước ao rằng, mỗi năm chính tôi cũng linh hoạt như một cái cây vậy - biết “thay lá” để đón chào những “lộc non” mới mẻ. Và lạ thay, tôi tin mình làm được!

Những đợi chờ chừng ấy năm rồi cũng hoá thinh không…Tôi giấu nhẹm nỗi buồn của mình, cả những trông mong và hy vọng. Lời...
08/08/2023

Những đợi chờ chừng ấy năm rồi cũng hoá thinh không…

Tôi giấu nhẹm nỗi buồn của mình, cả những trông mong và hy vọng. Lời hứa sẽ quay trở lại người quên như một chiếc bắt tay vội vàng, còn tôi thì giữ mãi trong lòng nên chẳng thể nào thoát ra khỏi giấc mơ ấy. Nhiều năm trôi đi, tôi vui sống với cuộc đời riêng mà mình tạo dựng, nhưng rồi rất nhiều những lúc yếu lòng, tôi nhận ra dù người đã đi rất xa thì tôi vẫn còn ở mãi chốn cũ. Dù hiện tại và sau này có bao nhiêu niềm vui mới bước vào đời tôi thì thẩm sâu trong tôi vẫn mãi còn một vết thương chẳng thể lành, chỉ vì tôi ngoan cố đợi chờ.

Lại một mùa Thu sắp về, tôi và nỗi ngốc dại này, bao giờ mới vơi đây, tình ơi?!

Mọi người vẫn luôn nhìn thấy tôi với hình ảnh một cô gái giàu năng lượng làm việc, nhanh nhảu và tích cực với cuộc đời. ...
08/08/2023

Mọi người vẫn luôn nhìn thấy tôi với hình ảnh một cô gái giàu năng lượng làm việc, nhanh nhảu và tích cực với cuộc đời. Làm bạn của tôi cũng dễ, vì thật hiếm hoi thấy tôi than vãn một điều gì, ít thấy tôi bù lu bù loa tâm sự. Có phải vì thế, mọi người nghĩ tôi thực sự chẳng có nỗi buồn?!

Lâu rồi chẳng nói chuyện cùng ai; chẳng chia sẻ cùng ai; chẳng được ai sẵn lòng lắng nghe và an ủi. Tôi quen là người lắng nghe người khác, tôi đang dần quên cách biểu lộ nỗi lòng của mình mất rồi…

Một ngày thấm thía nỗi buồn của chính mình, cố lên nhé, tôi ơi!

NUÔI DƯỠNG LẠI MỘT TÌNH YÊUMột Bọ Cạp điển hình, tôi quay lại chăm sóc sức khỏe tinh thần nhiều hơn và hồ nghi mọi người...
26/06/2023

NUÔI DƯỠNG LẠI MỘT TÌNH YÊU

Một Bọ Cạp điển hình, tôi quay lại chăm sóc sức khỏe tinh thần nhiều hơn và hồ nghi mọi người ngoài kia. Trong một tập văn tôi từng viết, tôi có bảo rằng tôi rồi chỉ hết lòng yêu một vùng đất chứ không phải là bất kỳ ai; bởi một vùng đất sẽ mãi như thế, ở yên đó và mang lại cho con người một giá trị rất vĩnh hằng, mãi không thay đổi.

Ngoài 20 tuổi, trong lần đầu đặt chân đến Hà Nội, tôi đã sụp đổ hoàn toàn bởi sự náo nhiệt quá mức, vượt ngoài suy nghĩ của tôi về vùng đất cổ kính mà tôi đem lòng yêu say đắm qua tranh ảnh và những quyển tản văn. Trước đó, tôi vốn nghĩ Hà Nội bằng an và tĩnh mịch như một bức tranh với 4 mùa rõ rệt. Tôi đem lòng yêu những tán cây rụng lá bị cơn mưa làm cho đen trũi; và yêu những tán sữa rụng đầy hoa li ti, trong một hôm tôi về qua phố, mớ li ti đầy hương thơm ấy lẻn vào tóc tôi. Tối đó, trong giấc mơ tôi thấy mình là một cô gái mặc chiếc váy dài quá mắt cá và trên tay cứ mân mê một chùm hoa sữa thơm ngát.

Sau đó, tôi cố gắng quay lại Hà Nội nhiều lần để nuôi dưỡng lại tình yêu vùng đất này. Làm sao tôi có thể sống khi cứ mãi hoài nghi như thế?! Làm sao tôi có thể hết yêu ai đó, nơi nào đó dễ dàng như vậy?! Một Bọ Cạp lẽ ra phải lạnh lùng, nhưng chí ít tôi vẫn muốn nuôi dưỡng một hạt mầm yêu thương trong tận đáy tim này, vì đối tượng tôi chọn là một vùng đất - sẽ vĩnh hằng và mãi không thay đổi.

P/s: Một đêm xem lại ảnh cũ chợt dâng lên niềm nhớ nhung khắc khoải. Sau Đà Lạt, đến Hội An thì Hà Nội mãi là một niềm thương không trọn vẹn nên day dứt và mủi lòng biết bao mỗi khi nghĩ về. Trong giấc mơ tối nay, ước sao tôi vẫn sẽ là cô gái mặc chiếc váy dài năm ấy với từng vụn hoa sữa lẻn vào và toả hương đầy lên mái tóc.

Một đoạn thời gian rất dài tôi chỉ yêu thích những ngày nắng. Thế mà, chẳng rõ tự lúc nào, tôi thay đổi tính nết và chỉ ...
13/06/2023

Một đoạn thời gian rất dài tôi chỉ yêu thích những ngày nắng. Thế mà, chẳng rõ tự lúc nào, tôi thay đổi tính nết và chỉ muốn sống mãi trong những ngày mưa dầm.

Tôi thích mỗi sáng thức dậy trong lòng một cơn mưa không quá to, nhưng âm ỉ và kéo dài cả ngày như thế. Tôi thì chẳng quá bận rộn điều gì, làm việc rồi nằm ườn trên sofa đọc quyển sách dang dở. Ngay lúc này đây, tôi ước muốn được sắm ngay một cái sofa to hơn để nằm cho thỏa thích rồi đắm chìm vào văn phong vô thực của Murakami.

Những ngày mưa thường muốn ngồi ở Lão Hạc hay Hào, vẫn thức uống cũ rồi chợt nghĩ, không biết người đó dạo này có còn bị ngà say cà phê như dạo trước không?! Tôi cũng từng bị say như thế, nhưng tôi cứ lì uống và vượt qua lúc nào không hay. Lại nhắc chuyện ngồi ở Lão Hạc hay Hào… Tất cả những người mà tôi yêu quý, ít nhất một lần đã ngồi cùng tôi ở một trong hai góc quán này. Tôi cũng biết vài nơi chốn hay ho khác, nhưng thực tâm chẳng ở đâu cảm thấy an toàn cho bản thân vào những ngày chỉ muốn thả tâm trí trôi bềnh bồng bằng nơi đây. Tôi nghĩ trong mùa mưa năm nay, tôi rồi sẽ lại ngồi chốn cũ vài lần để thỏa lòng mong nhớ.

P/s: Việc sống an trú trong mỗi thời khắc của hiện tại nói dễ mà khó. Tôi tập tành nhưng chưa thể thực hành được vì quá khứ cứ bám riết lấy tôi như thể tôi là cụ bà 90 tuổi nhớ về thời son sắc. Lâu rồi chẳng ai nồng nhiệt với tôi, và tôi cũng thế. Những ngày mưa cứ nhàu nhạt trôi đi và tôi, chỉ muốn nằm ườn mãi trên chiếc sofa này để đọc những trang sách còn dang dở mà thôi.

Là tôi trong bộ dạng thường thấy nhất - váy dài, dưới những tán cây xanh, tôi hạnh phúc. Mỗi ngày trôi qua đều cảm thấy ...
12/06/2023

Là tôi trong bộ dạng thường thấy nhất - váy dài, dưới những tán cây xanh, tôi hạnh phúc. Mỗi ngày trôi qua đều cảm thấy gắn kết với thiên nhiên một cách kỳ lạ.

Gần đây, tôi tìm hiểu nhiều hơn về tiền kiếp và luân hồi. Vì thế mà các mối quan hệ xung quanh, tôi mơ hồ hình dung rằng phải chăng kiếp trước chúng tôi đã từng gặp gỡ và ở bên đời nhau, cũng như việc chúng tôi đối xử với nhau như thế nào trong kiếp này cũng đều ảnh hưởng đến kiếp sống kế tiếp?! Thế nhưng, hơn hết thảy, tôi vẫn chỉ muốn kiếp sau mình trở thành một cái cây thôi, giữa rừng, đón những chú chim ghé qua và ăn quả. Một kiếp sống dẫu ngắn mà cũng dài lắm, chuyện vui chóng qua nhưng nỗi buồn thường dai dẳng, biết quy luật rồi mà đôi khi thật khó thoát ra được những hỉ nộ tầm thường. Có người dù muốn quên để tâm thôi vọng tưởng nhưng thật khó. Mọi điều cứ trở nên nghịch lý với tâm tư của chính mình.

Tuổi 18 có những trăn trở riêng thì tuổi 30 cũng thế. Duy chỉ có ước muốn trở thành mộti cái cây là kiên định như vậy thôi.

“Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo!”

Tìm được bức ảnh năm 18 tuổi, xúc động rưng rưng!Còn nhớ hoài ngày cuối cùng của thời phổ thông, dưới cơn mưa chiều thán...
05/06/2023

Tìm được bức ảnh năm 18 tuổi, xúc động rưng rưng!
Còn nhớ hoài ngày cuối cùng của thời phổ thông, dưới cơn mưa chiều tháng 6 làm tán phượng thi nhau rung lên và rụng đầy trên sân trường, tôi cùng nhỏ bạn chung lớp ngồi thẫn thờ rồi tự hỏi nhau:

- Không biết 10 năm nữa tụi mình sẽ ra sao, mày nhỉ?!

Ngày đó hỏi và cảm thấy mông lung thực sự bởi 10 năm quả thực là con số quá dài với những đứa trẻ chưa đủ lớn ấy. 10 năm đủ khiến một đứa trẻ trở nên trưởng thành, khiến một người vô lo vô nghĩ trở thành một khối tổn thương khó lòng bù đắp. Những sai lầm của thời tuổi trẻ sẽ trôi đi mà đôi lần ngây ngốc, tôi ước mình của lúc này - 30 tuổi - được quay trở về trước sân trường đầy hoa rơi rụng ấy để nhắc nhở cô gái bé bỏng kia hãy cẩn trọng và hết lòng hơn với cuộc đời.

Những ngày tuổi trẻ thật đẹp biết bao, vì thế mà đôi lúc gặp được một cá thể trẻ trung, tôi thường bị cuốn vào. Tôi thấy sức trẻ hừng hực kia thật đẹp và tôi thèm khát có được nó. Nhưng làm sao, làm sao cho thời gian trở lại bây giờ, tôi tự hỏi và dám chắc cả bậc tiên nhân cũng chẳng thể có câu trả lời.

Một tối nằm yên nghe tiếng mưa, tháng 6, ngày mai là đám cưới cô bạn thân chung xóm, chợt mủi lòng vô cùng. Giờ đây chúng tôi quả thực phải lớn rồi…

1.Dù cho bao nhiêu tuổi, tình yêu đối với tôi vẫn là một bí ẩn diệu kỳ. Tối nay, vô tình nho nhỏ mà đúng tâm trạng đến t...
03/06/2023

1.
Dù cho bao nhiêu tuổi, tình yêu đối với tôi vẫn là một bí ẩn diệu kỳ. Tối nay, vô tình nho nhỏ mà đúng tâm trạng đến thế khi nghe Hồ Quỳnh Hương hát “hãy yêu như chưa yêu lần nào…”, nơi tôi dâng lên một niềm cảm xúc khó tả. Thật vậy, dù ta có yêu bao nhiêu lần, dù ta có bao nhiêu tuổi thì tình yêu vẫn cứ làm con tim ta loạn nhịp như lần đầu. Ta lao vào nó như chưa hề có kinh nghiệm gì, hoặc có kinh nghiệm thì ta vẫn đâm sầm vào tình yêu dù biết rằng sẽ bị tổn thương lần nữa.

2.
Những ngày này stress đến thế, cô đơn đến thế, tôi vẫn chọn một mình chứ không tâm sự cùng ai. Tôi là kẻ sĩ, chỉ muốn khoe khoang niềm vui chứ nỗi buồn thì tôi mãi giấu. Tôi tự cho rằng mình có thể vượt qua mọi thứ, chỉ cần tôi giấu nó - “nó” chính là những nỗi buồn đấy - đủ lâu thì thể nào chúng tôi cũng quên mặt nhau. Vài ba lần chúng tôi va vào nhau lần nữa nhưng tôi cứ bơ đi mà sống, nỗi buồn và cô đơn ấy mà, tôi quá quen rồi.

3.
Quen với cô đơn cũng là một dạng hạnh phúc. Nếu không quen, hẳn ai đó chỉ muốn tìm một người tâm sự hàng ngày, hàng giờ. Còn tôi, tôi chẳng cần ai cả. Một mình khiến tôi thấy an toàn và ổn hơn bao giờ hết. Tôi một mình chiến đấu với nỗi buồn của mình và tự nói với nó rằng hãy cứ ở lại và rời đi khi đến lúc. Mọi sự cưỡng cầu thường có kết quả chẳng ra sao.

4.
Những ân cần, hỏi han ngỡ đâu sẽ chẳng làm tôi xao xuyến nhưng cuối cùng tôi đã lầm. Hẳn vì cô đơn quá lâu mà tôi thi thoảng bị xốn xang bởi những sự quan tâm của người khác. Hóa ra niềm vui của một đứa trẻ sống lâu năm như tôi rồi cũng gói gọn trong những lần hỏi ăn cơm chưa, ngủ chưa, có cần giúp đỡ gì không?!

5.
Thói quen ngắm nhìn những chiếc lá của tôi chẳng ai để ý, cho đến khi có người nhận ra tôi yêu thiên nhiên thì tôi chết lặng mất mấy giây. Sự thấu cảm rất bình thường nhưng không tầm thường và tôi thầm cảm ơn sự tinh tế đó đã xoa dịu con tim tôi những ngày buồn bã này. Tôi mong sao sự tinh tế đó nán lại với tôi lâu hơn chút nữa để tôi chữa lành những tổn thương thẩm sâu, thế nhưng, như áng mây trời, ai rồi cũng rời tôi thôi và, tôi vẫn phải tập hiểu rằng quen với cô đơn cũng là một dạng hạnh phúc.

“Thôi em hãy đứng dậyngười bán hàng đã ngủ sau quầyanh đưa em đi trốnnhững giày vò ngày mai…”Dạ khúc - Thanh Tâm TuyềnMộ...
13/04/2023

“Thôi em hãy đứng dậy
người bán hàng đã ngủ sau quầy
anh đưa em đi trốn
những giày vò ngày mai…”

Dạ khúc - Thanh Tâm Tuyền

Một thời từng được yêu đến vậy. Có người sẵn lòng bỏ hết ngày giờ chỉ để được chạy sau xe tôi mỗi giờ tan sở. Người nhớ tôi thích hoa gì, cảnh vật gì, ý niệm ra sao để mà chiều lòng tôi. Vẫn nhớ như in một tối tôi buông lòng muộn phiền, vì thế mà gật đầu lời hò hẹn của người. Tôi im lặng và không đáp trả bất kỳ câu hỏi nào của người nhưng với người, được gặp gỡ và ngồi ở cạnh tôi đã là một diễm phúc. Buổi hẹn kết thúc lúc chúng tôi ghé vào một quán ăn nhỏ ở gần chợ Tân Định, lúc đó, người bán hàng gục đầu xuống quầy sau khi nấu hai tô hủ tiếu cho khách. Tôi bất giác thốt lên: Ôi, câu thơ đó hóa ra là có thật! Người ngơ ngác, còn tôi, đáp lại chỉ là một khoảng không im lặng.

Những hẹn hò, theo đuổi rồi cũng đi vào ngõ cụt khi chỉ có một người dốc sức. Người nán lại đời tôi vài ba tháng rồi rời đi, không quên bỏ lại vài câu trách móc. Đôi khi nghĩ lại, tôi có chút tiếc nuối, thế nhưng nếu được trở về những năm tháng đó, tôi vẫn chọn im lặng thách thức cuộc tình. Tôi từng nói với Anh rằng, nếu chúng ta không đến được với nhau, hẳn người đến sau phải thật nhiều kiên nhẫn, thật nhiều chân thành và không nản lòng, họa hoằn lắm em mới có thể mở lòng, Anh à… Thế rồi tôi và Anh cũng không đến được với nhau thật, mà rồi sau đó cũng chẳng có người nào thực sự muốn dành trọn sự nhẫn nại mà lay chuyển tấm lòng tôi.

Cũng đã lâu lắm rồi, tôi không còn nhớ người cuối cùng nào đã nhẫn nại với tôi đến thế. Liệu những tệ bạc của tôi thuở ấy người có còn nhớ và trách móc nhiều không?! Còn tôi, tôi vẫn tự trách mình, thế nhưng nếu được trở lại, tôi vẫn chọn im lặng…

Tuổi trẻ qua mau thật đấy, bất chợt nhìn lại, mình đã đầu 30.Mùa Hè của tôi lúc này thật lòng rất nhớ những năm mới 25, ...
02/04/2023

Tuổi trẻ qua mau thật đấy, bất chợt nhìn lại, mình đã đầu 30.

Mùa Hè của tôi lúc này thật lòng rất nhớ những năm mới 25, 26 tuổi; thậm chí là 22, 23 tuổi. Những tháng ngày tuổi trẻ sống cùng các chị trong căn gác trọ nhỏ xíu có ban công nhìn ra vườn rau nhà hàng xóm. Vườn rau có giậu bông giấy leo quá cổng nhà, chờm từng đám lá non ra khỏi khuôn viên chiếc sân lát gạch cũ mèm, như thể những đứa con gái muốn lao ra khỏi vòng tròn an toàn vậy. Nhiều lần tôi đứng đó và nhìn ngắm, tự hỏi rằng thêm 5 hay 10 năm nữa mình sẽ ra sao? Góc ban công nhỏ xíu này có còn tồn tại và tôi sẽ được lần nào đứng ở nơi này để nhìn ra giậu bông giấy của nhà hàng xóm nữa?!

Tôi của lúc này cũng đang trong giai đoạn khó khăn, ý là, khó khăn với mái tóc đang lững chững bờ vai. Nhưng rồi sẽ vượt qua thôi, tôi biết, vì tôi đã trải qua việc này rồi. Nếu có khác, đó chỉ là cảm giác hụt hẫng vì lần khó khăn trước tôi chỉ vừa tốt nghiệp, ngoài 20 và cũng chẳng yêu ai. Giờ, tôi đã là người trưởng thành thực sự. Rất nhiều lúc tôi rơi vào trạng thái buồn nôn và choáng váng khi nghiêm túc nghĩ về độ tuổi này. Nó hệt như lần đầu tôi sờ vào khuôn ngực mới nhú của mình, cảm nhận sự dậy thì đang diễn ra; lúc ấy, hình như tôi 15 tuổi.

Tôi của lúc này muốn mình được quay trở lại quá khứ, mà cũng muốn được lớn thêm hơn. Thủa đôi mươi nghĩ rằng độ tuổi này sao mà lỡ cỡ, nhưng không ngờ 30 tuổi rồi tôi vẫn thấy thật bỡ ngỡ biết bao. À, hoá ra con người là như thế đấy. Dù chúng ta có bao nhiêu tuổi đi chăng nữa thì vẫn mãi là đứa trẻ của thời gian. Chúng ta chỉ được sống năm 20 tuổi 1 lần, và năm 30 cũng thế. Chúng ta mãi mãi không bao giờ có kinh nghiệm cho độ tuổi của chính mình, phải không?!

Tôi đoán mình sẽ viết lại, hoặc không… Tôi cũng hoàn toàn không có kinh nghiệm cho dự định này. Tôi chỉ ”định” và, ừm, thế thôi.

P/s: Đã lâu không chụp máy film, bên dưới là một bức ảnh tôi chụp bằng Fujifilm tại cửa hàng của mình. À, có thể bạn chưa biết, tôi đã mở Liomi’s rồi đấy - ước mơ mà tôi vẫn ca thán trong suốt thời tôi còn trẻ 🙂.

Thời tiết chuyển thay nhanh hơn là mình tưởng. Ngay trước đó, vẫn ngờ đâu mùa Hè với nắng nóng 40 độ sẽ còn dài lắm, gắt...
03/07/2020

Thời tiết chuyển thay nhanh hơn là mình tưởng. Ngay trước đó, vẫn ngờ đâu mùa Hè với nắng nóng 40 độ sẽ còn dài lắm, gắt gỏng lắm. Thế mà, chỉ sau một đêm mưa, thời tiết đã thay đổi hẳn.

Thành phố chuyển mưa từ buổi sáng sang chiều, từ chiều sang tối, từ ngày này sang ngày khác. Không một ngày nào nắng trọn vẹn cả. Càng thích chứ sao. Cái thứ nắng hanh hao vừa ngoi lên sau mấy đợt mưa cứ vàng trong và man mát. Chạy xe trong thứ tiết trời đó, lòng mình hân hoan nhiều nỗi, không thốt lên thành lời. Đây là gió mơn man của mùa thu, nhưng nắng rõ là của xuân rồi, còn mưa mùa hè, và những đêm cuộn chăn là mùa đông đích thị. Mùa đẹp và mơ màng như mật ngọt, như trái cây vào mùa nặng trĩu và óng ả.

Những hôm trời đẹp như vậy sẽ thèm ăn kinh khủng. Thèm ngồi lê la mấy quán bia trên đường Trường Sa dọc kênh Thị Nghè để ăn lẩu nhúng. Món lẩu ăn vì tinh thần, bởi nó lao chao thịt cá. Một người bạn hài hước ví von, này là lẩu đại dương, bởi giữa muôn trùng khơi thì khó lắm mới tìm được một chú cá. Điển hình là quán Bồng Sơ - đọc láy của Bờ Sông mà mình vẫn giữ thói quen ngồi từ mấy năm nay. Cái quán hết sức bình thường trong hàng tá các quán dọc bờ sông này. Ngồi vì thói quen vậy, để nhìn mắt ra xa, chếch về bên trái là nháy y Hồ Tây của Hà Nội.

Ăn lẩu uống bia xong sẽ đi về. Đường đi dọc Võ Thị Sáu để xem hoa kèn hồng nghịch vụ, nở lác đác trên mấy tán cây đã bắt đầu đâm lá xanh um tùm. Tiếp vòng qua đường Bà Huyện Thanh Quan thăm hàng me xanh, chòm lá màu xanh bạc đẹp tuyệt vời. Mấy hôm vừa mưa xong, thân cây thấm nước trĩu trịt đen như cánh tay người hàng đồng. Giữa một tán cây xanh ngọc bạc mà xen cành nhánh màu đen thì đẹp làm sao. Nét đẹp lạ lùng mà mình thách đấy, thách có loài cây nào đẹp qua cây me.

Bây giờ về đến cầu Ông Lãnh thì ghé vào khu ăn uống ở quận 4, chạy vòng tới lui mấy lượt rồi hít hà mùi đồ ăn thơm phức, mùi nhộn nhịp của phố thị, mùi người Sài Gòn đầy hào sảng.

Sài Gòn mùa này dễ thương làm sao, thương kể làm sao cho hết. Và chẳng biết tự lúc nào, mình đã học được cách chấp nhận mùa và yêu nó như vẫn hằng yêu bài Mong Manh Tình Về nằm nghe tối nay nữa! ;)

Address

Ho Chi Minh City
700000

Telephone

0933944101

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Olympus Om30 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Olympus Om30:

Share

Category