Camera Quan Sát - Chống Trộm - Quản Lý

Camera Quan Sát - Chống Trộm - Quản Lý Cung cấp giải pháp & thi công theo Công Nghệ hiện đại nhất. Call 0908188337 , 099689

Với trên 10 năm kinh nghiệm phục vụ thi công các công trình lớn nhỏ…THIÊN AN Technology Pte. sẵn sàng phục vụ mọi nhu cầu, cung cấp đầy đủ các giai pháp hoàn thiện nhất về hệ thống Camera - An ninh – Bảo mật cho Quý Khách Hàng. Hơn nữa, công ty chúng tôi luôn đảm bảo về tiến độ thi công, chất lượng hàng hóa-công trình , giá cạnh tranh và chế độ hậu mãi chu đáo.

4 quy luật người thông minh thường dùng Bạn tự hỏi tại sao một người nào đó giỏi giang, thông minh đến vậy? Đơn giản vì ...
13/10/2024

4 quy luật người thông minh thường dùng

Bạn tự hỏi tại sao một người nào đó giỏi giang, thông minh đến vậy? Đơn giản vì họ đã áp dụng 4 quy luật thú vị dưới đây vào cuộc sống của chính mình.

Hiệu ứng lồng chim

Nhà tâm lý học người Mỹ William James và nhà vật lý Carlson là một đôi bạn thân. Một ngày, James nói sẽ có "mẹo" buộc Carlson phải nuôi một con chim. Carlson nghe nhưng không tin. Đến sinh nhật của người bạn thân, James tặng Carlson một chiếc lồng chim rất đẹp. Nhà vật lý treo nó trong phòng khách.

Hiệu ứng lồng chim được những người thông minh ứng dụng rất hiệu quả vào cuộc sống. Ảnh minh họa: Medium.
Hiệu ứng lồng chim được những người thông minh ứng dụng rất hiệu quả vào cuộc sống. Ảnh minh họa: Medium.

Vài ngày sau, Carlson phát hiện ra rằng bất cứ ai đến chơi, khi nhìn thấy lồng chim đều sẽ hỏi con chim ở trong lồng đâu. Carlson ban đầu nhẫn nại nói về xuất xứ chiếc lồng, nhưng sau đó bắt đầu cảm thấy vô cùng phiền phức khi ngày nào cũng phải giải thích. Cuối cùng, anh quyết định đi mua một con chim thả vào lồng. Đó chính là "hiệu ứng lồng chim".

Hiệu ứng lồng chim có nghĩa là: Nếu một người vô tình có thứ mà họ không cần, để tránh lãng phí hoặc vì một lý do nào đó khác, họ sẽ tiếp tục bổ sung thêm những thứ họ không cần một cách có ý thức hoặc vô thức.

Đặc điểm của hiệu ứng lồng chim là những tín hiệu tâm lý nó tạo ra có thể ảnh hưởng đến hành vi của chúng ta. Thế nên, những người thông minh thường tận dụng điều này để giúp bản thân hình thành những thói quen tốt. Ví dụ như đọc một cuốn sách chẳng hạn. Một cuốn sách mở khiến bạn háo hức đọc hơn một cuốn sách đóng, vì bạn có thể có ý nghĩ rằng cuốn sách đã mở rồi, tốt hơn là nên đọc nó. Thói quen đọc sách cũng xuất phát từ việc mua cuốn sách về và tìm tòi nó.

Luật Kipling

Nhà văn Anh Rudyard Kipling nói: "Phát hiện vấn đề luôn quan trọng hơn giải quyết vấn đề, viết ra vấn đề là bạn đã giải quyết được nó một nửa".

Ở Mỹ có câu chuyện khá nổi tiếng: Công ty Ford có một dây chuyền phải ngừng hoạt động do động cơ bị hư hỏng. Công ty đã cử nhiều kỹ sư sửa nhưng không ăn thua, cuối cùng nhờ đến Steinmetz (người sau này là một giáo sư nổi tiếng). Steinmetz chậm rãi quan sát động cơ, sau đó vẽ một đường thẳng tại một vị trí trên bản vẽ, rồi nói: "Thiếu một cuộn cảm biến ở đây". Sau khi phía Ford thay thế cuộn dây, động cơ tiếp tục hoạt động ổn định.

Người giám đốc vô cùng vui mừng, hỏi Steinmetz chi phí. Ông trả lời: 10.000 USD (thời đó, các kỹ sư hàng đầu của Ford chỉ kiếm được 5 USD mỗi tháng). Ông giám đốc khựng lại, Steinmetz viết vào một tờ giấy dòng chữ: "Vẽ một đường: 1 USD. Biết nơi để vẽ đường đó: 10.000 USD". Biết chuyện, chủ tịch Ford không chỉ chấp thuận trả tiền Steinmetz, mà còn mời ông về làm việc.

Cuộc sống là như vậy. Khi bạn thấy ai đó giải quyết vấn đề một cách đơn giản, bạn nghĩ mình cũng có thể làm được. Nhưng thực tế khó hơn thế rất nhiều lần. Nhà bác học Einstein đã kết luận: "Việc khám phá vấn đề có ý nghĩa hơn tất cả".

Chúng ta thường rối lên khi gặp vấn đề, nhưng lại không muốn yên lặng suy nghĩ trong vài chục phút. Thế nên, những người giỏi giang, thông minh nhất không phải người hành động đầu tiên, mà là người chịu suy nghĩ để phát hiện ra vấn đề nhanh nhất.

Hiệu ứng ấn tượng ban đầu

Nếu một người để lại ấn tượng tốt trong lần giao tiếp ban đầu, thì những lần sau đó, mọi người sẵn sàng tiếp xúc với anh ta. Hiệu ứng đơn giản này ai cũng biết, nhưng nó lại mang theo những quy luật tâm lý phong phú.

Theo nghiên cứu khoa học, não bộ giúp chúng ta "dán nhãn", tức là phân loại và sắp xếp những người và những sự vật, sự việc mà chúng ta nhìn thấy. Khi tiếp xúc với các đối tượng đó, chúng ta sẽ hình thành một khuôn khổ nhận thức trong tâm trí, một khi đã hoàn thiện thì rất khó thay đổi.

Do đó, hiệu ứng ấn tượng ban đầu vô cùng quan trọng, mà chỉ cần nắm bắt chính xác nó, bạn có thể tạo ra một bầu không khí tích cực giữa các cá nhân, và từ đó, có được những yếu tố thuận lợi cho cuộc sống, cho sự nghiệp của mình .

Định luật "bức tượng biết lắng nghe"

Trong các tích cổ Trung Hoa có truyện: Một nước nhỏ cống tiến cho Đường Huyền Tông 3 bức tượng người vàng, bề ngoài trông giống nhau, nhưng trong đó có một bức quý nhất. Rất nhiều đại thần tham gia vào việc phân loại nhưng đều không thành công. Cuối cùng, có một vị đại thần lấy ba sợi tơ đặt vào tai của ba bức tượng. Bức tượng thứ nhất, sợi tơ rơi ra từ chiếc tai bên kia. Bức tượng thứ hai, sợi tơ rơi ra miệng. Bức thứ ba, sợi tơ rơi xuống bụng. Vị đại thần nói, bức thứ ba là quý nhất. Ông giải thích, ba bức tượng tượng trưng cho ba loại người. Kiểu thứ nhất là nghe tai trái ra tai phải, hoàn toàn không biết lắng nghe. Loại thứ hai, nghe gì nói thế, thiếu suy nghĩ. Chỉ có kiểu người thứ ba, biết lắng nghe, giữ trong lòng để ngẫm nghĩ, như vậy mới là khôn ngoan nhất.

Như người xưa nói: "Người khôn ngoan không khoe việc mình làm, nước thâm sâu không bao giờ cho thấy đáy", chính là như vậy.

Thùy Linh (Theo Aboluowang)

Những thông điệp Ý nghĩa cuộc sống - Bí quyết - mẹo - Chìa Khóa Tri Thức - Chia sẽ để mọi người biết

Tập thấy lỗi của chính mình Ở một làng nọ, có hai nhà ở cạnh nhau, nhà bác Ba Thọ lúc nào cũng hòa thuận vui vẻ, còn nhà...
02/06/2024

Tập thấy lỗi của chính mình

Ở một làng nọ, có hai nhà ở cạnh nhau, nhà bác Ba Thọ lúc nào cũng hòa thuận vui vẻ, còn nhà chú Năm Thao thì ba ngày một trận cãi to, năm ngày một phen ầm ĩ, đến gà chó trong nhà cũng chẳng yên nói gì đến sống yên tĩnh.

Một hôm, chú Năm Thao không chịu đựng được không khí “đậm mùi thuốc súng” trong nhà, chạy sang nhà bác Ba Thọ hỏi thăm:

- Vì sao không khi nào tôi nghe nhà anh có tiếng cãi nhau, lúc nào cũng vui vẻ, hạnh phúc vậy?

- Vì gia đình tôi ai cũng thấy lỗi của chính mình, nhận mình là người xấu nên mới nhẫn nại với nhau, thế là an ổn vô sự thôi. Còn nhà anh, ai cũng cho mình là người tốt, nên dẫn tới tranh thuận, mâu thuẫn, thậm chí là đánh nhau.

Tap-thay-loi-cua-chinh-minh-cau-chuyen-nhan-van-sau-sac
Bác Năm Thao tò mò hỏi:

- Đây là đạo lý gì?

Bác Ba Thọ cười cười trả lời:

- Ví như trên bàn đang để một chén trà, vô tình có người làm vỡ. Lúc này, người đó chẳng những không chịu nhận lỗi mà còn phùng mang trợn mắt lên mắng lớn: “Ai để chén trà ở đây?”.

Thế rồi, người để chén trà cũng chẳng chịu thua to tiếng cãi lại: “Tôi để đó thì sao? Do anh vô ý làm vỡ mà còn to tiếng à?”.

Hai người cứ vậy chẳng ai nhường nhịn ai, tự cho mình là người tốt, khư khư không bỏ thì đương nhiên sẽ xảy ra cãi vã.

Ngược lại, người làm vỡ tách trà nếu như có thể nhỏ nhẹ nói: “Xin lỗi, là do tôi vụng về làm vỡ tách trà rồi!”.

Đối phương nghe xong cũng lập tức cười nói: “Điều này chẳng thể trách anh được. Đáng lý ra tôi không nên để tách trà gần mép bàn như thế!”.

Cứ thế, hai bên đều thấy lỗi của chính mình, nhận mình là người xấu, nhường nhịn lẫn nhau thì làm sao cãi nhau được.

Sưu tầm

Tin tốt lànhMột anh sinh viên vừa tốt nghiệp đại học đang trong quá trình tìm việc làm. Sau khi được mọi người giới thiệ...
30/05/2024

Tin tốt lành

Một anh sinh viên vừa tốt nghiệp đại học đang trong quá trình tìm việc làm. Sau khi được mọi người giới thiệu, anh tham gia vào một cuộc thi sáng tạo chuyên ngành do Liên hiệp các trường đại trong nước tổ chức. Trải qua nhiều vòng sơ khảo kéo dài cả tháng trời, anh sinh viên lọt vào nhóm những người xuất sắc nhất để dự thi vòng chung kết.

Sau 3 ngày thi đấu căng thẳng, anh sinh viên xuất sắc vượt qua các đối thủ trong trận đấu trí cuối cùng, giành được giải nhất. Phần thưởng cho người chiến thắng là một món tiền khá lớn đối với một sinh viên vừa mới ra trường như anh.

Sau khi lên bục nhận giải, anh nhanh chóng rời hội trường, trốn nhanh khỏi ánh đèn camera của giới báo chí, chạy tới bãi để xe để ra về. Trong lúc đang chuẩn lấy xe, bất ngờ một người phụ nữ tiến đến gần anh, bà nghẹn ngào nói: “Cậu ơi, tôi xin được chúc mừng cậu, thật vinh dự cho cậu khi đạt được giải nhất trong cuộc thi khó khăn này. Tôi có một chuyện muốn nói với cậu, nhưng không biết có tiện mở lời không…”.

Tin-tot-lanh-cau-chuyen-nhan-van-xuc-dong
Ngập ngừng một lúc, người phụ nữ tiếp tục nói: “Con tôi đang bị ung thư nằm trong bệnh viện. Con bé cần một khoản tiền lớn để chữa trị, nhưng tôi nghèo quá…”.

“Thế bác cần bao nhiêu?”, anh sinh viên hỏi với lòng cảm thông thật sự.

Nghe anh sinh viên hỏi vậy, người phụ nữ đã giãi bày hết câu chuyện và những khó khăn của mình. Nghe xong, anh liền rút phong bì đựng số tiền thưởng vừa được trao đưa hết cho bà.

“Cầu mong con bác có thể qua được cơn nguy kịch. Bác cầm tiền về lo cho em ấy ngay đi”, anh nói.

“Cảm ơn cậu nhiều lắm, tôi không biết lấy gì để đền đáp ơn tình lớn lao này”, người phụ nữ cầm tay anh sinh viên, rưng rưng nước mắt nói.

Nói rồi người phụ nữ với vẻ mặt xúc động quay người bước ra cổng.

Vài hôm sau có việc cần quay lại trường, một người trông thấy liền tiến tới hỏi anh sinh viên: “Có người kể với tôi rằng tối hôm nhận giải anh có gặp một người phụ nữ, bà ấy xin tiền anh để chữa bệnh cho đứa con gái sắp chết phải không?”.

Người thanh niên gật đầu xác nhận.

Người kia thấy vậy ngập ngừng nói: “Vậy thì tôi phải báo với anh tin này. Bà ta là một tay lừa đảo chuyên nghiệp, bà ta chẳng có đứa con gái nào sắp chết cả. Anh quá cả tin nên bị lừa rồi, anh bạn ạ!”.

Một thoáng im lặng, anh sinh viên hỏi lại: “Vậy là không có đứa bé nào bị bệnh gần chết cả đúng không?”.

Người kia gật đầu: “Đúng vậy, tôi đảm bảo đấy!”.

“Ồ, đó là tin tốt lành nhất trong ngày mà tôi được biết đấy. Thật mừng quá!”, người thanh niên mỉm cười nói.

Đoạn anh nói thêm: “Chúng ta nên đi ăn mừng vì không có đứa trẻ nào phải chết cả nhỉ?”.

Sưu tầm

Đừng là người võ đoán  Tôi có một thói quen. Nếu không tháp tùng sếp đi tiếp đối tác, thì trưa nào cũng chọn quán cơm bụ...
28/05/2024

Đừng là người võ đoán

Tôi có một thói quen. Nếu không tháp tùng sếp đi tiếp đối tác, thì trưa nào cũng chọn quán cơm bụi ngay góc đường để tìm cái bỏ bụng. Quán nhỏ, đúng nghĩa cơm bình dân. Họ tận dụng căn trọ đầu hồi của cả dãy để mở kinh doanh.

Xe cơm là loại cũ. Bả mua lại ở hàng đồng nát. Mang về xịt xịt rửa xà bông lau chùi, vậy là có ngay một chiếc xe mới.

Món ăn không có gì quá đặc sắc. Nguyên xe cơm bự chà bá lửa chỉ cố định sáu món mặn, đồ xào (dưa leo, giá) đảo đi đảo lại sáu ngày trong tuần. Mặn ngọt… cũng tùy bữa và tùy vào tâm trạng của người nấu.

Nhưng điểm níu chân tôi lại là ở mặt khác!

Quán khá đông tầng lớp thực khách ghé ăn, nhưng tụ lại đa số là người bình dân.





Cánh xe ôm công nghệ là sặc sỡ nhất. Grap màu xanh lá, Bee màu vàng, GoViet màu đỏ, Beamin màu xanh dương.

Người bán vé số thì: Vietlot 150 tỷ, Vé số truyền thống thì hơn tỷ mấy.

Gần đây còn xuất hiện mấy anh Kỹ Sư người Hàn Quốc thi công tuyến Metro trưa trưa cũng lượn lờ vào ăn. Mới đầu mấy chả cũng chê ỏng chê ẹo, ngồi máy lạnh, cơm văn phòng mới ăn được. Nhưng dần về sau chắc “thấm đòn” nên cũng dạt ra đây để ăn.

Tôi cũng là công nhân bình thường, ngày tám tiếng “mài đít” ở công sở. Nên chọn nơi này làm bãi đáp cho mình. Cái cuốn hút và gây nhiều “thương nhớ” ở quán cơm bình dân này chính là cái đời thường của nó. Ngồi nhơi nhơi muỗng cơm chừng mươi phút ta có thể thu vào tầm mắt đủ “thượng vàng hạ cám”.

Thằng nhóc tan học ca sáng, mẹ chở về ngang, nhảy xuống mua cơm về ăn trưa. Công nhân tan ca, giữa buổi cũng chọn ăn ở quán này.

Bà chủ bán cơm này cũng là một điểm nhấn nổi bật. Mập mạp phốp pháp, tôi độ chừng phải trên 90 kí lô. Giọng nói sang sảng, cường độ âm thanh phát ra kinh khủng đến độ “nói cũng như chửi” không có gì quá khác nhau!

Bình thường chưa đến 11h30 (cao điểm đông khách) thì bả còn “le te” mang cơm ra cho mình. Nhưng tới đúng giờ… beng cái… công nhân mà nó túa ra thì ai cũng như ai! Sắp hàng tuần tự, tay cầm dĩa cơm trắng chờ đến lượt mình được múc đồ ăn.

Tôi hay chú ý đến một người bạn nhỏ bán vé số quẩn quanh ở đó, trưa nào cũng bắt gặp. Nó cứ loanh quanh lẩn quẩn. Chờ người ta ăn xong mới tiến đến mời mua. Có bận tôi mua ủng hộ khá nhiều, tiền bạc xong xuôi tôi mới lấy cớ hỏi thăm :

– Thằng em. Sao anh chỉ thấy em mời khách lúc họ ăn xong? Không như mấy bà kia, toàn lăng xa lăng xăng giành bán trước

– Dạ! Rồi… đàn anh thấy mấy bả có thường bán được không???

– Ờ. Không được…!

Nó giảng giải cho tôi nhiều “đạo nghĩa” xung quanh công việc tưởng chừng hết sức giản đơn.

Thứ 1, Không mời khách khi người ta chưa ăn. Vì lúc đó hầu như ai cũng đang đói và quạu, và họ sẽ ngại cầm tiền ra tay vì sẽ bị dơ tay.

Thứ 2, Đang ăn không mời. Vì đang nhai mà chìa vào mặt, giống như “chặn ngang họng” làm sao người ta nuốt cơm được. Vô duyên hết sức là ở trường hợp này!

Thứ 3, Khách ăn xong là mời tốt nhứt. Nhưng phải chờ người ta lau miệng, xỉa răng, xong thì hãy vô mời. Vì lúc đó no bụng, tinh thần sẽ khoái khoái hơn, dễ dàng móc hầu bao ra nhứt.

Tui ngồi đờ đẫn cả người như cậu học trò say sưa nghe giáo sư giảng. Tui hỏi vặn:

– Học ở đâu được những thứ này… cưng học lớp mấy rồi?

– Dạ… em thèm đi học lắm… nhưng còn mắc đi kiếm ăn nên thôi. Em đi bán nhiều, gặp nhiều hạng người nên tự rút ra kinh nghiệm ạ.

– Dữ bây…! Hahaha

– Dữ…thì mua ủng hộ em đi đàn anh.

Tự nhiên tôi thấy vui vẻ khi móc hầu bao ra để mua thêm một ít vé số nữa. Dù biết là khó lòng mà trúng được nhưng vẫn vui vì “bài học” sâu sắc như thế. Thằng nhóc này quả là nghệ sỹ đầy lịch lãm trong cuộc đời trần trụi.

Trưa nay cũng vậy.

Đang ngồi nhai rạo rạo muỗng cơm trong họng, mắt tôi vẫn ngó dáo dác tìm nó. À! Nó cũng đang bưng dĩa cơm ngồi ngay gốc cây. Đang ăn và nhìn tôi cười ranh mãnh.

Được một lúc khá lâu, khi tôi đang ngồi nhấp ly trà đá (nhiều đá hơn trà) thì nghe tiếng chửi đong đỏng của bà chủ quán. Tiếp sau đó là thằng bạn bán vé số của tôi… đang tháo chạy ra ngoài. Bà ta la oang oang cả một góc đường :

– Trời ơi. Trời ơi! Thằng kia. Thằng nhóc vé số kia… mày đứng lại cho taoooo.

Nguyên một “tảng thịt” mấy chục kí hộc tốc di chuyển, làm ai cũng phải ngưng ngang để chú ý đến.

Người bạn vé số nhỏ tháo chạy ra ngoài rồi vướng chân vào cái ghế nhựa nên ngã nhào.

Tự dưng “máu gà” trong người tôi bừng bừng trổi dậy. Đứng thẳng lên, tôi che cho anh bạn nhỏ:

– Nè… chị Thanh (tên bà chủ quán). Chuyện đâu còn có đó. Nó đói quá… mới vào ăn cơm của chị, không có tiền thì tôi trả… làm gì chị rượt thằng nhỏ té dữ vậy?

Vài anh xe ôm gần đó cũng bất bình xông ra phụ tôi.

– Phải… phải rồi… bao nhiêu tiền mà dữ vậy!

Ai cũng hướng mũi dùi chỉa thẳng vào bà bán cơm, bênh vực cậu bé vé số đen đủi.

Bằng một thái độ rất hục hặc Bà ta cất tiếng:

– ĐM… ĐMM… thằng kia… sao mày làm thế riết vậy… tao đã nói bao nhiêu lần rồi. Mày như thế nào… nói tao nghe!

Cậu bé sợ sệt, nhìn quanh khắp lượt. Rồi từ từ nói nhỏ khiến ai cũng “ngỡ ngàng”:

– Dạ… dạ… dĩa cơm 22.000đ… cô Thanh bán con có 5.000đ… con ăn xong mấy hôm liền… con mắc cỡ quá… nên con nhét 2 tờ vé số lại dưới dĩa cơm… cô không cho làm vậy nên dí theo bắt cầm lại ạ.

Ai cũng chưng hửng sau lời nói đó.

Bà Thanh lại cất giọng sang sảng:

– ĐM… mày khổ mày mới lăn ra vỉa hè để kiếm sống… tao cũng khổ… mà khổ ít hơn mày một chút… tao chia sẻ một chút hơi ấm với mày… mày đừng phụ lòng tao nữa… nghen!

Bả vừa dứt câu nói. Tôi đã đếm được ít nhứt là năm người đàn ông quanh đó… nghẹn ngào nước mắt! Cái cảm giác cảm nhận được sự ấm áp giữa người với người – nó bình dị và thiêng liêng vô cùng….

Xong chuyện đám đông giải tán. Tôi mua thêm cho nó hộp cơm nữa. Thịt kho hột vịt. Nó năn nỉ chị Thanh lấy kéo cắt đôi cái hột vịt ra làm đôi. Tôi không hiểu để làm gì. Xong xuôi nó khoanh tay trước ngực, cúi chào tôi và chị thiệt lễ phép.

Đang loay hoay móc tiền ra, chị Thanh hất hàm cho tôi thấy.

Theo cái hất hàm của chị tôi nhìn qua bên kia đường. Dưới chân cây cột điện nắng đổ chói chang. Có một ông lão mù đang ngồi run run với sấp vé số dày cộm. Nó nhẹ nhàng tháo cái nón vải mình đang đội, đội sang cho ông. Rồi tay mở hộp cơm, cầm cái muỗng xúc từng ít cơm một kê sát vào miệng đút ông ăn.

Chị Thanh nhìn tôi lắc đầu ngao ngán

“Đó… thằng em mày thấy hôn… nhìn đi… nhiều khi mình còn thua cả đứa con nít”.

Tôi quay lưng đi. Không biết nói gì nữa. Cuống họng tôi nó cứ dâng lên nghèn nghẹn. Hai con mắt tôi mở căng hết cỡ vì biết khi nhắm lại thì dù vô tình hay cố ý thì… nước mắt tôi sẽ lăn ra.

Ôi! Khổ đau của một phận con người. Biết bao nhiêu là đủ. Và có những chuyện chính mắt thấy tai nghe, mà chưa tìm hiểu ngọn nguồn thì đừng vội… võ đoán…!

Sài Gòn, Những cuộc mưu sinh.

– BÙI QUANG MINH

Ý nghĩ cuối cùng Ông ốm nặng hơn 1 tháng nay. Từ hôm vào viện đến giờ, mỗi ngày ông phải truyền 2 chai nước. Bác sĩ nói ...
27/05/2024

Ý nghĩ cuối cùng

Ông ốm nặng hơn 1 tháng nay. Từ hôm vào viện đến giờ, mỗi ngày ông phải truyền 2 chai nước. Bác sĩ nói ông không bị bệnh gì cả, chỉ là bệnh già. Mọi cơ quan trong cơ thể ông nó rệu rã, nó kiệt quệ rồi, nó như ngọn đèn sắp hết dầu.

Ông muốn về nhà, nhưng 2 anh con trai thấy ông đau nhiều quá, nên thuyết phục ông ở lại viện. Các con trai và con dâu thay phiên đến chăm sóc ông, chúng còn mượn một chị giúp việc, hỗ trợ và túc trực bên ông khi các con bận việc.

Ông ở một mình, các con ông đều là công chức, có địa vị xã hội, cuộc sống khấm khá, lấy vợ và ra ở riêng. Anh con cả khi xây nhà mới đã muốn rước ông về ở cùng để tiện chăm sóc, nhưng ông không muốn.

Anh̉ cũng muốn sửa sang lại ngôi nhà cũ cho khang trang hơn, để ông sống tiện nghi hơn, ông cũng không đồng ý. Ông ở căn nhà cũ quen rồi. Căn nhà nhỏ này gắn bó với ông hơn nửa thế kỷ, với bao kỷ niệm.

Và cũng giống ông, nó không thay đổi gì trong nhiều năm qua, nó chỉ già đi theo ông. Các vết ố trên tường ngày càng rõ hơn, giống như các nếp nhăn trên khóe mắt ông ngày càng sâu hơn.

Vợ ông mất sớm, ông một mình nuôi dạy, chăm sóc 2 con trai, biết bao nhọc nhằn, vất vả. Bù lại, 2 con ông ngoan ngoãn, học giỏi. Ông định chờ chúng vào Đại học rồi tính chuyện đi bước nữa.

Cũng có vài đám người quen giới thiệu, nhưng ông cứ lần lữa. Không phải ông không thấy cô đơn, không thấy khát khao, không phải ông thấy không cần sự chia sẻ, nhưng ông sợ các con ông khổ. Cũng có người đến với ông, và ông cũng thấy cảm mến, rồi vì ông chần chừ, người ta cũng đành ra đi.

Năm này qua năm khác, chẳng mấy, ông đã già. Chứng kiến các con ông trưởng thành, lấy vợ, sinh con, ông cảm thấy tự hào về thành quả của mình, thấy sự hy sinh của mình cho các con là không uổng phí. Ông thấy mình như đã hoàn thành nhiệm vụ.

Cách đây vài năm, trong tổ hưu trí, ông quen bà Nhung, cùng cảnh ngộ. Ông bà quý mến nhau bởi sự đồng cảm. Bà Nhung có 3 cô con gái, cả 3 đều đã đi lấy chồng. Những buổi tập thể dục sáng, ông bà đi bộ cùng nhau trên con đường nhỏ ven hồ, trò chuyện, tâm sự về chuyện đời, chuyện nhà.

Ông thích mùi bồ kết thoang thoảng tỏa ra từ tóc bà. Những lúc như vậy thật thanh thản, nó làm ông thấy như trẻ ra. Những hôm mưa gió không đi tập được, ông thấy bứt rứt, khó chịu.

Thỉnh thoảng ông sang thay giúp bà cái bóng đèn bị cháy, hay đóng hộ bà cái móc treo khăn mặt. Khi trái gió trở trời, bà lại sang pha cho ông cốc nước cam, hay mua cho ông bát phở. Ông thấy ấm lòng khi nhận được những chăm sóc nho nhỏ ấy.

Năm ngoái, cũng có lúc, ông bà bàn nhau, hay là bà sẽ chuyển đến ở với ông cho tiện chăm sóc lẫn nhau?. Nhưng một lần nữa, ông lại chần chừ. Ông sợ sẽ làm ảnh hưởng đến các con, dù sao chúng cũng là những người có địa vị trong xã hội.

Rồi ông ngại điều tiếng với mọi người, với hàng xóm, bạn bè. Ông đã từng vô tình nghe thấy câu chuyện của ông bà được người ta bình phẩm một cách dè bỉu. Bà cũng buồn, rồi vì cô con gái út sống trong Sài Gòn sinh con, bà vào đó để đỡ đần con gái, chăm sóc cháu ngoại…

Cả tháng nay ông ốm nặng, ông cũng không báo cho bà Nhung biết. Trước đây ông nghĩ ông có thể thanh thản chia tay cõi đời này, vậy mà không phải. Nằm trên giường bệnh, ông nghĩ, lẽ ra ông nên dành một phần cuộc đời để sống cho bản thân ông. Lẽ ra, ông phải dũng cảm để vượt qua những định kiến của bản thân.

Lẽ ra, ông không nên quá quan tâm đến sự phán xét của mọi người. Họ có sống cuộc sống của ông đâu? họ có phải trải qua, phải chịu đựng những gì ông đã phải trải qua, ông đã phải chịu đựng đâu?

Làm sao họ hiểu được? Giờ đây ông không cảm thấy thiếu sự chăm sóc, mà ông thấy thiếu sự chia sẻ của một người tri kỷ. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Ông biết quỹ thời gian của ông không còn nhiều.

Thấy chai nước truyền treo trên cái móc cạnh giường còn hơn một nửa, ông đoán khoảng một tiếng nữa mới thay chai mới. Sau khi được tiêm thuốc giảm đau, đếm những giọt nước đều đặn rơi xuống trong bầu ống truyền, ông thiếp đi….

Chợt có mùi hương bồ kết thoang thoảng, không thể nhầm được! Ông choàng tỉnh. Trước mặt ông là bà Nhung. Ông thấy bàn tay mình ấm, không biết bà đã nắm tay ông từ lúc nào?. Sau lưng bà Nhung là anh con trai cả của ông. Thấy ông tỉnh giấc, anh nói:

– Ông dậy rồi ạ. Ông ơi, bà Nhung ra thăm ông. Thôi, con phải đến cơ quan, bà ở lại nói chuyện với ông nhé.

Còn lại bà và ông, sau vài phút im lặng, bà nói:

– Anh Cả bay vào Sài Gòn đón tôi ra, nó nói ông ốm, nó biết ông muốn có tôi bên cạnh. Tôi sẽ ở lại đây với ông.

Ông mỉm cười, ừ một tiếng sâu trong họng như thói quen. Rồi ông nói một cách khó nhọc:

– Lần này tôi ốm nặng lắm, chắc không qua khỏi !

Bà vội nói át đi, rằng ông phải cố gắng tẩm bổ để bình phục, rằng ông phải chịu khó thực hiện theo chỉ dẫn của bác sĩ… . Rồi vừa xoa bóp đôi chân đã phù nề của ông, bà vừa kể cho ông nghe những câu chuyện vui vẻ về đứa cháu ngoại của bà, về mảnh đất Sài Gòn nơi bà đang sống cùng con gái. …

Chợt ông giữ tay bà lại, nắm chặt bàn tay bà, mắt long lanh, giọng yếu ớt:

– Em biết không, chưa bao giờ anh cảm thấy được như thế này.

Bà mỉm cười, cố ngăn nước mắt trào ra. Bà thấy thương ông vô cùng, bà cảm nhận được là ông đang hạnh phúc, dù thời gian của ông chả còn bao nhiêu.

Và bà biết, cái ý nghĩ cuối cùng trong cuộc đời con người ta quan trọng biết nhường nào, nó giống như câu kết của một câu chuyện cổ tích vậy.

Sưu tầm.

Phong cách người sang Khoảng 20 năm trước, thầy tui (1 doanh nhân Hongkong mà tui kính phục kính yêu tuyệt đối) sang Việ...
22/05/2024

Phong cách người sang

Khoảng 20 năm trước, thầy tui (1 doanh nhân Hongkong mà tui kính phục kính yêu tuyệt đối) sang Việt Nam thăm sau khi hướng dẫn cho tui cách làm ăn, sẵn coi 1 số cơ hội để đầu tư.

Có lần tui dẫn thầy vô quán, thầy gọi ly sinh tố mãng cầu xiêm, một loại nước uống rất đắt ở bển.

Khi bưng ra, thầy lấy muỗng trộn đá lên định uống thì tự dưng thầy ghé tai tui nói nhỏ, trong ly sinh tố này có 1 con ruồi, gọi cho thầy chai 1 nước suối đi, đừng nói gì, khi tính tiền thì vô trong nói nhỏ cho họ biết, vẫn trả đầy đủ nha.

Tui nghe xong liền đưa 2 ngón tay lên bấm dấu hiệu “triệu tập tiếp viên đến, manager đâu, chủ quán đâu”, định làm ầm ĩ để thay 1 ly khác, thậm chí đòi được đền bù. Nhưng thầy suỵt bảo “should not”.

Tui lúc tính tiền thì tới sát quầy, nói nhỏ với cô bé đứng pha chế, dù trong bụng thì muốn chửi tanh bành cho hả dạ hả gan.

Lúc ra xe, đang nổ máy cho điều hoà mát tí mới đi thì qua gương chiếu hậu, tui thấy một anh thanh niên chạy vội tới. Tui kéo kính hỏi vụ gì thì thấy người thanh niên này gập đầu, nói dạ em là chủ quán, cám ơn anh đã bỏ qua cho lỗi của quán em.

Tui định lên lớp 1 bài moral đạo đức và cung cách làm ăn, năng lực quản lý thì thầy cũng nói “should not”, xong bảo tài xế đi đi.

Tui ngạc nhiên về pha xử lý này của thầy. Tui lớn lên trong văn hoá làm ầm mọi sự cố thuộc lỗi lầm của người khác, vừa thoả mãn được cái tôi, mà có khi còn được lợi tiền đền bù.

Lúc ăn tối, thầy nói, nếu lần sau gặp vậy, con cứ xử lý như thế. Phải yêu nghề kính nghiệp của nhau, ai cũng có miếng ăn. Sự cố người ta đâu có cố ý.

Dù làm nghề gì cũng sẽ có những phát sinh bất ngờ, mình cũng lo lắng căng thẳng, cũng đâu muốn khách hàng làm ầm ĩ và tẩy chay hay bốc phốt hay đòi tiền đền bù đâu, đúng không?

Mình sao thì người ta vậy, mình cầm được tiền đền bù trong khi người ta đau lòng và buồn bã, thì đồng tiền đó có tốt đẹp gì. Mình lợi dụng cơ hội người ta ngã ngựa để xuống tay thì sẽ thành người hạ đẳng.

Mình ép quá thì người ta cũng đưa, nhưng có bao nhiêu đâu con. Tiền đền bù là mình không lấy dù người ta chủ động đưa, còn đòi cho bằng được thì kỳ lắm, mất thì thôi bỏ qua, có gì đâu mà tiếc ghê tiếc gớm vậy.

Trí não nên dành để làm ra tiền từ cái nghề của mình, sẽ nhiều hơn cái mất kia. Người chủ quán khi nãy hãy còn rất trẻ. Nếu làm ầm ĩ, người ta sẽ mất khách. Họ sẽ tự biết cách điều chỉnh lại.

Còn không thì họ sẽ phải đổi nghề. Khi người ta sai lầm, mình đừng có khoét sâu vô, tạo thành vết thương lòng cho người ta, khó phai cả đời, mình tự dưng biến thành người ác.

Chỉ vì chút lòng tham, chỉ vì chút cái tôi mà hành xử vậy thì không sang.

Làm người ta mất mặt trước người khác là mình phạm vô một trong 3 đại kị, nếu con muốn thành doanh nhân chân chính thì phải tránh. Xã hội, khi có nhiều người hành xử cao thượng thì sẽ văn minh, con nên hướng dẫn mọi người như thế, ai nghe theo thì hậu vận sẽ tốt đẹp vô cùng.

Chừa đường rộng rãi cho người đi thì lối mình cũng thênh thang.

Nguồn: Tony Buổi Sáng

Trọn bộ 4 Camera Sử dụng Led hồng ngoại , Đầu ghi hình KTS Công Nghệ Cloud    =>  Giá trọn bộ Khuyến mãi 6.650.000 Đ4 Ca...
10/03/2014

Trọn bộ 4 Camera Sử dụng Led hồng ngoại , Đầu ghi hình KTS Công Nghệ Cloud => Giá trọn bộ Khuyến mãi 6.650.000 Đ

4 Camera hồng ngoại Array New
1/3'' CMOS 1000 TVL.
4 Adaptor 220VAC/12VDC
1 đầu ghi hình KTS Công Nghệ Cloud
( không cần NAT Port Modem vẫn có thể
giám sát từ xa thông qua mạng internet. )
4 Cặp Jack BNC + S5
40m Cable tín hiệu C5
( Chưa bao gồm HDD lưu Video )

Call 0908188337 / 0996899377 Mr. Cường
http://thienantech.com/?cid=70&product_id=978

Camera + Đầu ghi hình DVR Bảo hành 24 tháng

Camera Dome hồng ngoại led ARRAY ESC - C521AR Camera Dome hồng ngoại led ARRAY (vỏ nhựa) cảm biến CMOS- 1/3 CMOS 700 TV ...
08/11/2013

Camera Dome hồng ngoại led ARRAY ESC - C521AR
Camera Dome hồng ngoại led ARRAY (vỏ nhựa) cảm biến CMOS
- 1/3 CMOS 700 TV Lines
- Ống kính chuẩn 4 mm.3 Led hồng ngoại Array.
- Khoảng cách phát hồng ngoại:10~15m.
- Độ nhạy sáng: MIN 0 LUX.
- Hỗ trợ bộ lọc hồng ngoại (IR Cut) giúp hình ảnh hiển thị chân thật và sắc nét.
- Nguồn điện : DC 12V/2A.
- Kích thước: 100 x 90mm
- Áp dụng gắn cho trần nhà, sảnh, thang máy, cầu thang.

946.000 VNĐ

http://thienantech.com/index.php?cid=70&product_id=964

Camera Dome hồng ngoại led ARRAY ESC - C521AR, Thiênan Technology, Thiên An Technology, thiên an, thiênan, thienan, Thien An , ThienAnTech, Thienan Technology, Thien an Technology, Ban hang truc tuyen, Bán hàng trực tuyến, Thanh toan truc tuyen, Thanh toán trực tuyến, dang ky hosting, hosting PHP, h...

08/11/2013

Camera thân hồng ngoại Led ARRAY gắn trong nhà, nhà xưởng cảm biến CMOS
- 1/3 CMOS 800TV Lines.
- Ống kính: 4 mm. 3 Led hồng ngoại Array.
- Khoảng cách phát hồng ngoại:10~15m.
- Độ nhạy sáng: MIN 0 LUX.
- Hỗ trợ bộ lọc hồng ngoại (IR Cut) giúp hình ảnh hiển thị chân thật và sắc nét.
- Nguồn điện DC: 12V/2A.
- Kích thước : 130x70x66mm, đã bao gồm chân đế
- Thích hợp gắn cho nhà xưởng ,bãi xe, khu công nghiệp

1.247.000 VNĐ

http://thienantech.com/index.php?cid=70&product_id=969

Camera thân hồng ngoại Led ARRAY ESC - M702AR, Thiênan Technology, Thiên An Technology, thiên an, thiênan, thienan, Thien An , ThienAnTech, Thienan Technology, Thien an Technology, Ban hang truc tuyen, Bán hàng trực tuyến, Thanh toan truc tuyen, Thanh toán trực tuyến, dang ky hosting, hosting PHP, h...

Thiết kế Website Độc đáo- Lập Trình Web chuyên nghiệp- Domain giá rẻ- Hosting chất lượng cao - Phục Vụ theo mọi yêu cầu ...
01/07/2013

Thiết kế Website Độc đáo- Lập Trình Web chuyên nghiệp- Domain giá rẻ- Hosting chất lượng cao - Phục Vụ theo mọi yêu cầu phức tạp nhất -> 090818833 - http://website.thienantech.com/

Diễn đàn cho mọi người - Trao đổi thảo luận : Máy tính , Khoa học , Cuộc sống , Phần mềm miển phí , Phim ảnh , Nhạc ..., Forum Thiênan Technology, Thiên An Technology

29/06/2013

Diễn đàn cho mọi người - Trao đổi thảo luận : Máy tính , Khoa học , Cuộc sống , Phần mềm miển phí , Phim ảnh , Nhạc ..., Forum Thiênan Technology, Thiên An Technology

Address

239/34/28 Trần Văn Đang , P9, Q. 3
Ho Chi Minh City
84900

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Camera Quan Sát - Chống Trộm - Quản Lý posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Camera Quan Sát - Chống Trộm - Quản Lý:

Share