30/06/2020
Có bận, mỗi ngày đều thấy nón lá lướt qua mà ngỡ như một điều rất đỗi nổi bình thường. Nhưng hoá ra… từ lâu rồi, nón đã lẳng lặng đi vào tiềm thức, nằm im ở đấy, đến lúc xa là nhớ nghẹn ngào - một miền ký ức đẹp đẽ đến vô cùng...
Là chiếc nón bà đội giữa trưa chang chang nắng mỗi lần dắt cháu đi đầu trên xóm dưới giả vờ tìm ba. Ba đi công tác xa mà nó quấy, nó khóc, bà phải vờ dắt nó đi tìm.
Là chiếc nón lụp xụp má đội ra đồng ngắt dây lang, day khoai về nấu cho nhà mình một bữa cơm đạm bạc mà ứa tràn tình cảm.
Là chiếc nón quá khổ với một đứa nít loi choi thích học đòi làm người lớn, cứ hay lén má lén bà lấy nón đội đầu đi chơi. Ô hay, cái nón che cả đôi mắt rồi hỏi tại sao vừa chạy vừa cười không té sấp mặt cơ 😀
Nón lá, là ký ức một thời của những người con xa xứ. Lâu rồi không thấy má đội nón ra đồng đi chợ. Cũng đã rất lâu rồi vắng mãi hình bóng bà dắt nó tìm ba. Giữa đô thị này, nón lá khó tìm, mà hình ảnh quen thuộc ngày nhỏ càng là một bài toán vô nghiệm mãi chẳng thể giải ra.
Tâm Bùi yêu nón lá, yêu những điều quen thuộc theo suốt cả một thời ấu thơ. Chiếc nón lá, bằng cách này hay cách khác, nó đều rất đẹp, một vẻ đẹp rất riêng với mỗi người.