21/08/2022
[21.08.2022] TẾU ĐÀM MỘT CHÚT
Trong chuyến du lịch Singapore vừa qua, mình may mắn được làm quen và nói chuyện với Sebastien. Chưa bao giờ tự gọi bản thân là một nhiếp ảnh gia, so với điều đó, Seb chỉ nhận làm "kẻ ưa thích nhiếp ảnh". Xuyên suốt quảng đường đi từ Chinatown, tản bộ dọc theo bến Clark Quay, mình và gã huyên thuyên với nhau đủ thứ. Sau đây là các "trích đoạn" trong cuộc hội thoại của tụi mình tối hôm đó mà trí nhớ ít ỏi của mình còn đọng lại:
# 1:
Seb trỏ vào con máy Canon IXY của mình:
- Tại sao mày lại dùng một con máy nhỏ xíu, độ phân giải thấp... như thế này? Ý ta ở đây là, ta thấy thật là lạ, tại sao mày không dùng điện thoại cho nét, vừa tiện, chất ảnh ra cũng đẹp nữa?
- Ta dùng vì khi cho ảnh, nó có nét hoài niệm trong đó Seb ạ!
- Ta vẫn chưa hiểu, việc độ phân giải của ảnh và nét hoài niệm liên quan gì nhau?
- Này nhé, mày có biết những thước phim đầu năm 2000 chứ, chất lượng khá xập xệ, đúng không? Khi xem những chất liệu "tệ" như vậy, mày thấy như nào? Mày sẽ không nghĩ là nó xấu, mà ngược lại, mày sẽ thấy nó đẹp, vì nó đem đến cho mày một cảm giác cũ kĩ, đúng chứ? Ta muốn có sự "nostalgic" đó vào trong bức ảnh của mình, và sau này rất lâu nếu nhìn lại, một bức ảnh đơn thuần quá nét không cho ta được cảm giác hoài cổ đó!
- Oh... I see...
# 2:
Seb và tôi lúc này đang bàn bề các kinh điển điện ảnh của thế giới:
- Mày nghĩ Điện ảnh và Nhiếp ảnh khác nhau như thế nào?
- Ta chỉ nghĩ đơn giản như này. Điện ảnh là ghi lại một quá trình chuyển động, và đôi khi nguyên một quá trình đó chẳng nói lên được điều gì cả. Còn Nhiếp ảnh, nó mang tính khoảnh khắc, thời điểm, nên là mày "capture the moment" - tức là một bức ảnh cho ra, mặc dù nó chỉ là 1 khung hình thôi, nhưng nó nói lên được rất nhiều điều, mày sẽ đánh giá một bức hình không chỉ dựa vào bố cục, góc độ, mà mày còn phải nhìn biểu cảm gương mặt của chủ thể, bối cảnh sự kiện như thế nào... Điều này ta nghĩ Điện ảnh khó thực hiện được.
- Hmm, ta đồng ý với mày. Một bộ phim có thể kéo dài 2, 3 tiếng với hàng loạt chuyển động, tuy nhiên cách đánh giá về một bộ phim nó còn phải dựa vào ý đồ của đạo diễn, chuyển động này nghĩa là gì, nhân vật này nghĩ ra làm sao... Well,... (Seb cười).
- Kkkk, mày với ta đang đi bộ như này, và giả sử có một ông cầm máy quay ghi lại toàn bộ chuyển động của tụi mình, thì mày nghĩ thước phim đó sẽ mang ý nghĩa gì không ngoài việc chỉ có 2 gã trai vừa đi vừa nói... 😀
# 3:
- Mày nghĩ thế nào là một bức ảnh đẹp? Ý ta là, ta thấy nó thật vô lý khi con người ta ngày càng đánh giá cái đẹp dựa vào số like ở trên các nền tảng mạng xã hội. Và cũng từ đó, có những xu hướng chỉnh ảnh một cách quá lố khiến cho sự vật trong ảnh bị khác xa so với thực tế, đơn cử với một đứa hay chụp ảnh phong cảnh như ta, thì điều đó thật kinh khủng!
- Welp, ta nghĩ chủ đề này khá rộng đấy. Thực ra đối với ta, đẹp hay không đẹp, nó phụ thuộc vào con mắt của mỗi người. Ta từng gặp nhiều khách hàng, mặc dù ta chụp cho họ một kiểu dáng mà ta nghĩ là nó đẹp - nhưng họ lại không thích, và thậm chí chê bai rất nhiều, cũng có trường hợp ta miễn cưỡng chụp theo ý khách hàng, mặc dù ta thấy khó nhìn kinh khủng, nhưng khách hàng của ta lại thích. Ở đây, ta nghĩ đó là câu chuyện của cá nhân, vì dù gì nhiếp ảnh cũng là một loại hình nghệ thuật, mà nghệ thuật thì đẹp xấu đâu bao giờ phân minh!
- Hmm, ta chỉ thấy là nó hơi nực cười khi người ta cho rằng càng nhiều like là càng đẹp..
- Đừng bất ngờ Seb ạ, mày có biết bức ảnh đạt nhiều like nhất trên Instagram là gì không? Một quả trứng đấy, một quả trứng không hơn không kém, nên mày cứ tiếp tục tin vào con mắt và trái tim của mày khi cầm máy là được rồi, mày nghĩ nó đẹp, là nó đẹp, thế thôi !!!
một buổi chiều êm đềm tại Garden by the Bay
photo info: Canon IXY
photographer: Khánh Đăng
For more exclusive works, please visit:
https://www.instagram.com/studio.of.kd/
_________________________
📍 HCMC
📷
📩 Inbox for booking
📮 [email protected]