28/05/2026
Có những ngày ngồi nhìn lại những bức ảnh mình từng chụp, mình chợt nhận ra bản thân là một người giữ quá nhiều cảm xúc. Mình không giỏi giấu đi những gì mình nghĩ, lại càng không thể ngăn trái tim mình rung động trước những điều nhỏ nhìu xung quanh.
Nhưng chính sự “nhạy cảm” ấy lại là món quà lớn nhất mà mình có được khi cầm máy.
Khi làm việc, mình luôn chọn cách chậm lại một chút để lắng nghe. Mình không chỉ chụp một gương mặt, một dáng đứng, mà điều mình thực sự muốn “bắt giữ” chính là tần số cảm xúc của bạn ngay khoảnh khắc đó — một ánh mắt biết nói, một nụ cười khẽ, hay cả một khoảng lặng bình yên.
Bởi vì ảnh không chỉ để nhìn bằng mắt, ảnh là để cảm nhận bằng tim.
Khi cảm xúc của người chụp và người đứng trước ống kính chạm nhau, bức ảnh tự khắc sẽ có “hồn”. Cảm ơn những tâm hồn đồng điệu đã luôn tin tưởng và để mình được cùng bạn lưu giữ những mảnh ghép cảm xúc thật nhất nhé! 🤍