04/08/2026
𝐊𝐞̂𝐧𝐡 𝐍𝐡𝐢𝐞̂𝐮 𝐋𝐨̣̂𝐜 – 𝐓𝐡𝐢̣ 𝐍𝐠𝐡𝐞̀:
𝐌𝐚̣𝐜𝐡 𝐦𝐚́𝐮 𝐱𝐚𝐧𝐡 𝐠𝐢𝐮̛̃𝐚 𝐥𝐨̀𝐧𝐠 đ𝐨̂ 𝐭𝐡𝐢̣
-----------------------------
Nhìn từ trên cao, Kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè hiện lên như một mạch máu xanh mềm mại, len lỏi giữa hàng triệu mái nhà của Thành phố. Dòng nước ấy không chỉ phân chia các cụm dân cư, mà còn có thể kết nối chúng, tạo thêm không gian xanh hai bờ, giống như cách những dòng sông đã tạo nên các nền văn minh lớn trong lịch sử.
Là người đã có nhiều năm sinh sống và di chuyển ở cả Hà Nội lẫn TP.HCM, tôi luôn có một cảm nhận khá rõ: mặc dù mang trong mình quy mô dân số rất lớn, hệ thống giao thông của TP.HCM vẫn vận hành khá "mượt". Thành phố vẫn còn những điểm ùn ứ vào giờ cao điểm, nhưng phần lớn chỉ tập trung tại các nút giao hoặc cửa ngõ, hiếm khi xảy ra tình trạng tê liệt trên diện rộng. Điều đó cho thấy quy hoạch hạ tầng của Thành phố đã được tính toán với một tầm nhìn dài hạn, dù sức ép dân số ngày nay đã vượt xa năng lực thiết kế ban đầu.
Điều thú vị là, TP.HCM lại sở hữu một lợi thế mà không nhiều đô thị lớn có được: mạng lưới sông ngòi và kênh rạch dày đặc.
Trong khi các tuyến đường bộ ngày càng chịu áp lực, những dòng nước vẫn lặng lẽ chảy qua thành phố, gần như chưa được khai thác đúng với tiềm năng của mình.
WaterBus trên sông Sài Gòn đã chứng minh rằng giao thông thủy hoàn toàn có thể trở thành một lựa chọn thực tế, không chỉ phục vụ du lịch mà còn có thể hỗ trợ việc đi lại hằng ngày. Nếu trong tương lai, những tuyến kênh như Nhiêu Lộc – Thị Nghè, Tàu Hủ - Kênh Đôi - Kênh Tẻ ... được nghiên cứu kết nối vào mạng lưới vận tải công cộng thi thành phố sẽ có thêm những "tuyến đường" mới mà không cần giải phóng mặt bằng.
Lời giải cho bài toán giao thông không nằm ở việc xây thêm nhiều con đường. Mà nằm ở việc nhận ra: trước khi có những đại lộ, chính những dòng nước mới là hệ thống giao thông đầu tiên của Sài Gòn.
Trong nhiều năm, những dự án cải tạo kênh rạch thường được nhắc đến dưới góc độ chỉnh trang đô thị hay cải thiện môi trường sống. Nhưng nếu nhìn rộng hơn, đây còn có thể là những viên gạch đầu tiên cho một mạng lưới giao thông mới của Thành phố.
Những dự án đang được triển khai như cải tạo rạch Xuyên Tâm hay tuyến đường Liên quận dọc sông Sài Gòn đều cho thấy Thành phố đang từng bước trả lại giá trị vốn có của hệ thống sông nước. Khi hạ tầng ven kênh được hoàn thiện, bước tiếp theo có lẽ không chỉ là những tuyến đường đẹp hơn, mà còn là việc hồi sinh chính dòng nước thông qua nạo vét lòng kênh, kiểm soát nguồn xả thải và xây dựng các hệ thống xử lý nước trước khi đổ ra môi trường.
Chỉ khi dòng nước thực sự được hồi sinh, giao thông thủy mới có thể trở thành một lựa chọn bền vững. Khi đó, những chiếc WaterBus sẽ không còn chỉ là sản phẩm phục vụ du lịch, mà có thể trở thành một phần trong mạng lưới giao thông công cộng của thành phố, chia sẻ áp lực với đường bộ và mang đến cho người dân thêm một phương thức di chuyển thuận tiện.
Nhìn từ trên cao, Kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè giống như một mạch máu vẫn đang âm thầm chảy giữa lòng đô thị. Có lẽ, điều mà Thành phố đang làm hôm nay không chỉ là cải tạo một dòng kênh, mà là chuẩn bị để đánh thức một tiềm năng đã tồn tại hàng trăm năm.
--------------------------
Kame - More Than Words.