Portraits of DAV

Portraits of DAV Let it be told...

KHI TA ĐÔI MƯƠI.Tớ để lại tuổi đôi mươi sau khi ra trường. Đối với tớ Đại học là cơ hội cuối cùng để mình sống đúng với ...
28/05/2024

KHI TA ĐÔI MƯƠI.
Tớ để lại tuổi đôi mươi sau khi ra trường.

Đối với tớ Đại học là cơ hội cuối cùng để mình sống đúng với cảm xúc của mình vì cấp 1-2-3, cuộc đời tớ chỉ là học thuộc những lời văn khô khan và gặm nhấm những tờ đề dày đặc chữ. Nếu ai đó nói rằng cấp 3 đẹp thì đúng nó đẹp nhưng không ấn tượng, không cao trào, và không da diết. Ở đây, khác. Mình như được thả vào một vùng trời bất tận của cơ hội. Tất cả tủi, hờn, sân, si đều là đây.

Đây, tớ được học theo cách của tớ. Vừa xem phim, vừa ăn, vừa nghe nhạc, vừa ghi bài. Lúc này toàn bộ nơ ron thần kinh cháy thật dữ dội, tớ chưa bao giờ cảm thấy thông minh và phấn chấn như vậy.

Tớ đã được yêu mù quáng một người và khóc khi biết dù cố gắng hết mức thì ta cũng không thể tạo ra cái kết đẹp. Sự cố gắng tuyệt vọng không phải vì ta mong kết quả nó khác mà chỉ đơn giản ta muốn được là một phần của cuộc đời họ dù họ có quan tâm hay không!? Và tớ xin lỗi vì tớ đã cố tình tổn thương một người bạn vì sự ích kỷ nhỏ nhoi của mình.

Tớ khao khát để được tìm được cảm giác thân thuộc khi ở đây, buồn thay, lúc đó tớ đã không hiểu rằng tuổi trẻ và tâm hồn đã chôn dấu nơi này rồi. Khi những tán lá là một bức tranh và mùi của mưa ẩm dưới nền đất là cái gì đó vừa ngai ngái vừa ma thuật. Bạn có thể ngồi thật lâu và không làm gì chỉ đợi tia nắng sau mưa xuyên qua lớp cây, nhẹ nhàng chạm vào bạn.

Tớ nhớ 9:00 tối Hà Nội không oi ả như này. Êm và nhẹ nhàng. Tớ nhớ 12:00 trưa không phải thời gian chết mà là lúc ta rong ruổi trên cung đường đê sông Hồng và những căn nhà hoang. Tớ được đi chơi thỏa thích dù túi tớ chỉ có 50.000 VNĐ, sao hay vậy ta? Một lon bia? Một điếu thuốc lá? Một bình xăng đầy? Như vậy là đủ để ta vui rồi. Trong đầu tớ lúc 8:00 sáng luôn là bài hát của Ngọt: Cho tôi đi theo... Vũ: Đông kiếm em.

Tớ đã sống. Nhưng ta không thể trẻ con mãi. Theo lời của Taylor Swift : "But we got bills to pay. We got nothin' figured out".
Sau 10 năm tớ có "đủ" rồi nhưng tất cả còn lại trong tim tớ là sự hoài niệm và những ký ức chắp vá, bị tổn thương bởi làm việc dài giờ. Tớ muốn một lần nữa nhìn vào tán cây và tận hưởng sự ấm áp của một thời mộng mơ. Nhìn những buổi trưa hè không phải là một sự phiền toái, mà chỉ đơn giản là một cơ hội tuyệt vời để uống một lon bia. Nhưng khi ra trường ta hiểu với bản thân mình rằng đã đến lúc phải đối mặt với thực tại phũ phàng. Hãy để giấc mơ mãi là giấc mơ.

Khủng hoảng từ đâu mà ra?-----------Khủng hoảng tuổi đôi mươi bắt đầu bằng những câu hỏi vu vơ như sau:"- Cháu đi làm đâ...
13/01/2020

Khủng hoảng từ đâu mà ra?
-----------
Khủng hoảng tuổi đôi mươi bắt đầu bằng những câu hỏi vu vơ như sau:
"- Cháu đi làm đâu rồi?
- Mới đi du học về sao không ở lại? Sao không chơi đi rồi mới về?"

Và cũng chính những con người đó khi mình nói mình muốn có ý tưởng làm việc:
"- Ui dào con cô ra trường bên A bên B mời chả cần đi học xa.
- Khởi nghiệp ấy hả. Không khả thi đâu. Ra trường biết gì thị trường mà làm.
- Còn non lắm!!!
- Lương bao nhiêu? Bèo thế cháu. Sao không nghỉ đi tìm chỗ khác!"

Tôi tin rằng ai cũng gặp một trong những câu trên. Những người đó không quan tâm tới mình mà chỉ muốn mình mãi mãi dừng chân ở một chỗ thôi. Họ muốn mình mãi chơi, mãi mơ mộng. Họ sợ nếu mình bắt tay vào làm họ sẽ chậm chân hoặc đúng hơn con cái họ chậm chân. Nên họ quyết tâm đầu độc tâm trí ta bằng những câu trên.

Ta nghe một lần không sao. Nhưng n lần thì vô tình ta bắt đầu bị mụ mị bởi những từ ngữ đó. Tôi nghe câu sao không chơi đi, đi làm sớm thế nhiều vô kể. Cũng đã từng nghĩ chơi cũng không quá tệ.
Nhưng sợ nhất không phải là thất nghiệp mà là sợ chơi nhiều quá không muốn làm nữa. Biết bao nhiêu người đi du học về lại mơ mộng quay sang trời Âu. Hay đơn giản hơn là đi du lịch vào Hội An hoặc Đà Lạt. Tôi sợ mỗi ngày đi làm nhưng tâm trí là lục vé máy bay đi đâu đó. Rồi công việc ì trệ đến khi nào không biết.

Khủng hoảng là từ việc ta không biết ta muốn gì trong cuộc sống. Và có lẽ từ những bà cô nhiều chuyện...
Mọi người inbox những câu chuyện muốn chia sẻ nhé.

Ra trường sợ nhất điều gì?Một trong những nỗi sợ thường trực của những sinh viên ra trường đó là sự so sánh.Đôi lúc bạn ...
12/01/2020

Ra trường sợ nhất điều gì?

Một trong những nỗi sợ thường trực của những sinh viên ra trường đó là sự so sánh.
Đôi lúc bạn so sánh với mọi người xunh quanh. Người cưới chồng, người cưới vợ, người có việc làm xịn, người đi năm châu bố bể, người sắm được ô tô..Bản thân mình khác gì so với trước đây cơ chứ? Cũng tự nhủ là mình sống cho mình thế nên lo cho người ta làm gì. Nhưng ở những giây phút tĩnh nhất. Những giây phút yếu lòng nhất câu hỏi đó lại dấy lên. Nó luôn thường trực tới tận cả khi ta đã đi được hơn nửa cuộc đời.
Và sự so sánh buồn nhất là so sánh với quá khứ. Quá khứ đẹp bởi vì đó dù ta giàu, hay ta nghèo, ta là A, ta là B, thì dưới mái trường, trong lớp học chúng ta là bình đẳng. Đấy là một nơi an toàn. Ta không có nhiều mục tiêu ngoài đi học và đạt điểm cao. Đơn giản chúng ta có mục đích sống. Còn ngoài trường thì đáng sợ hơn chút. Một trò chơi mà chính bản thân ta vừa là người dựng vừa là người chơi. Nhỡ dựng hỏng thì sao? Ra trường rồi mình vẫn có thể trốn đời thêm một chút. Đi du học thạc sĩ, làm tiến sĩ ... Sang với khung trời Châu Âu, ăn một vài món ngon chụp vài tấm ảnh rồi sao? Nhưng cuối cùng mình vẫn phải về với đời thôi.
Tôi mong rằng nếu như ai đó có đọc bài post này, đang gặp khủng hoảng tuổi đôi mươi thì ta chả có thể làm gì khác ngoài bình tĩnh. Hít một hơi thật sâu, vì cuối cùng cuộc đời ta chỉ có mình ta nhào nặn được thôi. Sống để tạo kỉ niệm không phải ở trong kỉ niệm.

What do you remember the most about DAV?- Just good memory.----We have been deactive for more than two years. But commin...
11/01/2020

What do you remember the most about DAV?
- Just good memory.
----
We have been deactive for more than two years. But comming back to this page, It felt like more than that. I keep receiving notification of someone reading posts back from 2017. It is nostalgically beautiful. We created this page back when all of us were starting the second year. There were some great stories. Some were sad ones. Some couldnot be told. Through those stories, we all found something that are worth-treasuring. Personally, I found a good love story for myself and good friends along the way.
We counted every likes, every shares and every comments. But, the final year was hard as we had to choose our own paths for our future career. We had one goal. To graduate. To leave everything was hard for all of us. But life is life. We could not or should not keep holding on to something which had not been meant to last that long.

To us, DAV is the time-piece that cherishes everything we ever loved.

Nguyễn Thị Linh Chi - LQT40A(English caption below)"Chi nuối tiếc điều gì khi ra trường?"Bốn năm đại học, ít nhiều thì a...
01/07/2017

Nguyễn Thị Linh Chi - LQT40A
(English caption below)

"Chi nuối tiếc điều gì khi ra trường?"

Bốn năm đại học, ít nhiều thì ai cũng có những tiếc nuối. Chi tiếc rằng mình đã quá lười nhác, phải chi hồi đó mình cố gắng hơn.
Ngày xưa khi đi cứ học cứ kêu trời kêu đất sao mà học lắm thế, sao mà kiểm tra lắm thế, chỉ muốn ra trường để đi làm thôi... Đến khi kết thúc môn thi cuối cùng đáng ra phải vui nhưng không cười nổi. Nộp khoá luận mà như cả bốn năm đại học vụt qua trước mắt. Hôm nay khi khoác lên mình tấm áo cử nhân mới thấy không muốn rời xa nơi này chút nào cả.

"Chi tự hào nhất về điều gì trong quãng đời sinh viên?"

Thứ mà Chi tự hào nhất không phải bảng điểm đang cầm trên tay mà là CLB Bạn yêu sách DAV. Đó là tâm huyết một thời tuổi trẻ, niềm tự hào của thế hệ đầu tiên.

"Chi sợ điều gì khi ra trường?"..
Chi sợ mình ra trường mọi người thì ngày càng tiến xa còn mình mãi dậm chân tại chỗ.
_________________________________________________

"What do you regret the most?"

Four years...of course anyone would have something to regret about. I regret that I was lazy and if only I had tried harder.
I used to groan about the amount of work at the DAV and just wanted to get out of here. However, I didn't feel happy when I finished my last test. It was like 4 years of my youth just passed away right in front of my eyes. Today wearing my celemony attire, I just want to stay here, at the academy, forever.

"What do you most proud of?"

It is not my grade, it is DAV Book Club. It was passion, my pride of being the first generation of the Club.

"What do you fear the most?"

I fear that I would stay the same whereas my friends would exceed in life.

(English caption below)Nguyễn Minh Tài - CT40C"Anh sợ nhất điều gì khi ra trường ?"Anh sợ ra trường anh mất phương hướng...
30/06/2017

(English caption below)
Nguyễn Minh Tài - CT40C

"Anh sợ nhất điều gì khi ra trường ?"

Anh sợ ra trường anh mất phương hướng, không rõ mình muốn gì, mình thích gì. Anh sợ một ngày nhìn vào công việc mình đang làm rồi đặt ra câu hỏi liệu đây có phải công việc mình mơ ước hay không?

Anh mong rằng về Sài Gòn, anh sẽ vững vàng hơn cả tinh thần lẫn tài chính.
________________________________________
"What do you fear the most after graduation?"

"I fear that I will lost my way, not knowing what my true desire is. I fear that one day I will look at my job and ask whether is this what I have dreamt about?"

I hope that going back to Saigon will help me be more independent emotionally and financially.

(English caption below)Lê Linh - TT40CAnh sợ nhất điều gì khi ra trường?Anh không sợ thất nghiệp. Việc gì anh chả làm đư...
29/06/2017

(English caption below)
Lê Linh - TT40C

Anh sợ nhất điều gì khi ra trường?

Anh không sợ thất nghiệp. Việc gì anh chả làm được. Anh cũng không sợ mất phương hướng sau khi tốt nghiệp.
Có lẽ cái anh sợ nhất là sợ làm bố mẹ thất vọng. Bố mẹ đầu tư vào anh khá nhiều. Anh sợ một ngày nào đó công việc mình làm không đạt được tới kỳ vọng của bố mẹ mình.
_______________________
I am not afraid of being unemployed. I can do almost everything. I am not of afraid of losing direction after graduation either.
What I fear the most is letting my ma and pop down. They have devoted their time and money into me. I am terrified to imagine one day I don't meet my parents' expectation.

(English caption below)Học hết kì I, chị về nhà ôn để thi lại. Chị cũng như bao người khác khi mới từ quê ra, trông ngón...
18/03/2017

(English caption below)

Học hết kì I, chị về nhà ôn để thi lại.

Chị cũng như bao người khác khi mới từ quê ra, trông ngóng đến ngày được nghỉ để về và chị càng khao khát về nhà để ôn thi hơn bao giờ hết. Cứ tưởng về nhà mình sẽ thoải mái hơn, nhẹ nhõm hơn nhưng mà không em à. Khoảng mấy tháng ôn tập đó phải gọi là quãng thời gian thực sự khó khăn trong cuộc đời chị!

Chị cảm tưởng như mình không thể nào vượt qua nổi. Chị luôn cảm thấy chỉ có một mình, thấy áp lực, cảm giác căng thẳng, chán chường và áp lực luôn thường trực khiến chị không thể làm được gì. Suốt một quãng thời gian như vậy chị đã khóc...rất nhiều. Khóc cho những tháng ngày vừa qua ở Hà Nội, khóc cho những kỷ niệm mình đã có khi còn là học sinh và chị cũng khóc khi chị nhận ra tâm hồn mình bị cằn cỗi và khô héo nhiều quá!

Trước đây chị yêu việc đọc sách và viết lách, chị cảm thấy thích và muốn viết thật nhiều về con người và mọi thứ xung quanh. Đọc, viết thật nhiều để cảm nhận thật nhiều, nhưng lúc đó không còn vậy nữa. Cảm giác như mọi hy vọng, tương lai đổ sập hết xuống vậy.

Sau thời gian ấy chị đã trưởng thành hơn rất nhiều: không còn khóc lóc, không hay than phiền hay buồn bã. Chị hiểu ra ai cũng có cuộc sống riêng, có những mối lo âu riêng và cần tự lập! Bây giờ chị không còn nói với bạn bè rằng "Mày ơi, tao đang có vấn đề lắm! Tao thấy khó sống lắm". Được hỏi chị vẫn luôn nói rằng mình ổn. Nhưng chính vì vậy mà tự chị lại làm mình buồn hơn...

------------------------------------------------------------------
[English translation]
After the first semester, I returned home, preparing to retake the national exams. I was looking forward to coming home so much; it was just like a fresh start for me. I thought that I would feel more relaxed, more relieved but no.

Those months definitely were the most difficult time of my life, as if I would never be able to overcome it. I felt so lonely, stressed out, spiritless. Pressure always surrounded me, making me unable to do anything. I cried a lot. I cried for the memories I had during my student life, cried because my soul had eroded and withered so much because of the previous time living in Hanoi. I used to love reading and writing, writing about people and everything around me. But it didn’t seem like that anymore. I was desperate realizing that I had lost myself, feeling like my hopes and my future had collapsed.

After that, I have probably become much more mature: no more crying, complaining, nor being badly affected by others. I am not sharing much as I know once growing up, people with have their own lives, their own worries, struggles and we need to be independent. Now I have stopped telling my friends: ‘Hey, I am in a big trouble! I am feeling as though things are so harsh on me to carry on!’ On being asked, I always said that I was fine and saddened myself even more.

-Team PoD of SPC -
Hòm thư: [email protected]

Nguyễn Thúy Hiền - LQT43C(English caption below)Valentine vừa rồi em đi những đâu ?- Em ở nhàThế em ế bao lâu rồi?- 18 n...
19/02/2017

Nguyễn Thúy Hiền - LQT43C
(English caption below)

Valentine vừa rồi em đi những đâu ?
- Em ở nhà
Thế em ế bao lâu rồi?
- 18 năm rồi ... ấy chết.
- Cơ mà em không có ế, đầy người thích em. Chả qua em không đáp lại thôi. Em không ế. OK!
------------------------------------------------------------
Did you have fun on valentine day?
- I stayed at home.
How long have you been single?
- 18 years...damn
- HEY...I am not an old maid, there are tons of guys like me. I just happen to be not into them. I am not on the shelf. OK!

Hậu ValentineLê Hiếu - TT40C(English caption below)Valentine vừa rồi anh làm gì?- Anh ở nhà.Thế người yêu đâu?- Đi chơi ...
16/02/2017

Hậu Valentine
Lê Hiếu - TT40C
(English caption below)

Valentine vừa rồi anh làm gì?
- Anh ở nhà.
Thế người yêu đâu?
- Đi chơi với người yêu mới rồi.
Chia tay lâu chưa anh?
- 3 tháng...nhanh vãi em ạ
_______________________________

What did you do on Valentine day?
- I was at home.
Where was your girlfriend?
- With her new lover.
How long did you guys break up?
- 3 months...damn, that was fast.

       VALENTINE KỂ CHUYỆN THỜI CON NÍTMẫu giáo tớ từng thích một bạn nữ vì mắt bạn ý đẹp và bạn ý hát hay. Hồi đó bọn t...
14/02/2017



VALENTINE KỂ CHUYỆN THỜI CON NÍT

Mẫu giáo tớ từng thích một bạn nữ vì mắt bạn ý đẹp và bạn ý hát hay. Hồi đó bọn tớ hay thi hát với nhau. Có lần ngủ trưa bạn ý nói thích tớ nhưng tớ không nói gì và thế là lên tiểu học thì mỗi đứa một trường.

Bọn tớ không gặp nhau từ đó. Vậy mà lên cấp 3 không ngờ tớ và bạn ý lại học cùng trường. Thời gian đó tớ hay đạp xe đèo bạn ấy đi học rồi đi về, xong bọn tớ thích nhau. Tớ đã tìm bạn ấy suốt 5 năm tiểu học, kể ra thì bạn ấy cũng đã cố gắng tìm tớ khi lên cấp 2.

Rồi lên đại học thì bọn tớ không liên lạc nữa...

P.s: Tớ nhớ hồi cấp 1 có lần đi tham quan bạn ấy chỉ nhà ở Hàng Nón. Tớ đã mất 5 năm cấp 1 để chạy đi tìm nhà bạn ấy để bấm chuông cơ à? *cười*

-Team PoD of SPC -
Hòm thư: [email protected]

CHUYỆN NĂM CUỐINgô Thị Thùy Linh - KT40A(English caption below)Đến bây giờ gần ra trường có một chuyện mà chị vẫn day dứ...
05/02/2017

CHUYỆN NĂM CUỐI

Ngô Thị Thùy Linh - KT40A
(English caption below)

Đến bây giờ gần ra trường có một chuyện mà chị vẫn day dứt trong lòng, với anh bạn “đã từng thân” của chị.

Hồi chị mới vào trường chị và một anh nữa thân nhau lắm. Hai đứa như hình với bóng, đi học thì toàn ngồi cùng nhau, rồi tính chuyện sau này kể cả lấy chồng lấy vợ rồi vẫn mua hai cái chung cư gần nhau rồi đập tường thông qua nhà nhau các kiểu. Nghĩ mà thấy hai đứa vô tư quá.

Do thân nhau quá nên mọi người trong lớp đồn đại chị với anh ấy yêu nhau. Chị lại tính như con dở hơi ấy, chị ảo tưởng rằng anh ấy cũng thích chị, thế là chị quay ra ghét anh ấy. Cạch mặt nhau luôn.

Về sau anh ấy có bắt chuyện thì chị cứ lảng đi và tình bạn của chị từ đó cũng chấm dứt. Chị nghĩ chị đã vuột đi mất một tình bạn đáng quý và trong sáng.

Tớ chỉ muốn nói: "Tùng ơi, cho tớ xin lỗi, hồi đó ngốc quá."
------------------------------------------------------------------

Though I am about to graduate from the Academy, I am still tormented about something between me and my "ex-bestfriend".

Me and Him were such good friends back when we were just freshman. We were like two peas in a pot, we were inseparable. A long the way, we planed how our "weddings" would be like and we thought about buying two apartment next to each other so we could remove the walls, etc. How silly were we back then?

Then rumors started to appear about me and him being a couple. I was so childish and delusional that I assumed Him had had feelings for me too.

So, I began to hate him and stopped talking to him. He had tried to reach out to me but I ignored him everytime. Through time, my friendship slowly faded and then disappeared.

I have lost a pure precious friend. I just want to say: "I'm sorry, I was such an idiot".

-Team PoD of SPC -
Hòm thư: [email protected]

Address

69 Chùa Láng
Hanoi

Telephone

01649108365

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Portraits of DAV posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Portraits of DAV:

Share

Category