28/05/2024
KHI TA ĐÔI MƯƠI.
Tớ để lại tuổi đôi mươi sau khi ra trường.
Đối với tớ Đại học là cơ hội cuối cùng để mình sống đúng với cảm xúc của mình vì cấp 1-2-3, cuộc đời tớ chỉ là học thuộc những lời văn khô khan và gặm nhấm những tờ đề dày đặc chữ. Nếu ai đó nói rằng cấp 3 đẹp thì đúng nó đẹp nhưng không ấn tượng, không cao trào, và không da diết. Ở đây, khác. Mình như được thả vào một vùng trời bất tận của cơ hội. Tất cả tủi, hờn, sân, si đều là đây.
Đây, tớ được học theo cách của tớ. Vừa xem phim, vừa ăn, vừa nghe nhạc, vừa ghi bài. Lúc này toàn bộ nơ ron thần kinh cháy thật dữ dội, tớ chưa bao giờ cảm thấy thông minh và phấn chấn như vậy.
Tớ đã được yêu mù quáng một người và khóc khi biết dù cố gắng hết mức thì ta cũng không thể tạo ra cái kết đẹp. Sự cố gắng tuyệt vọng không phải vì ta mong kết quả nó khác mà chỉ đơn giản ta muốn được là một phần của cuộc đời họ dù họ có quan tâm hay không!? Và tớ xin lỗi vì tớ đã cố tình tổn thương một người bạn vì sự ích kỷ nhỏ nhoi của mình.
Tớ khao khát để được tìm được cảm giác thân thuộc khi ở đây, buồn thay, lúc đó tớ đã không hiểu rằng tuổi trẻ và tâm hồn đã chôn dấu nơi này rồi. Khi những tán lá là một bức tranh và mùi của mưa ẩm dưới nền đất là cái gì đó vừa ngai ngái vừa ma thuật. Bạn có thể ngồi thật lâu và không làm gì chỉ đợi tia nắng sau mưa xuyên qua lớp cây, nhẹ nhàng chạm vào bạn.
Tớ nhớ 9:00 tối Hà Nội không oi ả như này. Êm và nhẹ nhàng. Tớ nhớ 12:00 trưa không phải thời gian chết mà là lúc ta rong ruổi trên cung đường đê sông Hồng và những căn nhà hoang. Tớ được đi chơi thỏa thích dù túi tớ chỉ có 50.000 VNĐ, sao hay vậy ta? Một lon bia? Một điếu thuốc lá? Một bình xăng đầy? Như vậy là đủ để ta vui rồi. Trong đầu tớ lúc 8:00 sáng luôn là bài hát của Ngọt: Cho tôi đi theo... Vũ: Đông kiếm em.
Tớ đã sống. Nhưng ta không thể trẻ con mãi. Theo lời của Taylor Swift : "But we got bills to pay. We got nothin' figured out".
Sau 10 năm tớ có "đủ" rồi nhưng tất cả còn lại trong tim tớ là sự hoài niệm và những ký ức chắp vá, bị tổn thương bởi làm việc dài giờ. Tớ muốn một lần nữa nhìn vào tán cây và tận hưởng sự ấm áp của một thời mộng mơ. Nhìn những buổi trưa hè không phải là một sự phiền toái, mà chỉ đơn giản là một cơ hội tuyệt vời để uống một lon bia. Nhưng khi ra trường ta hiểu với bản thân mình rằng đã đến lúc phải đối mặt với thực tại phũ phàng. Hãy để giấc mơ mãi là giấc mơ.