31/03/2026
🕊 [Hòa Bình - ngày nắng chạm ký ức] 🕊
“Gió đi qua để lại chút dịu dàng
Nắng khẽ vương, nhuộm ấm cả không gian
Mây lững lờ trôi ngang miền ký ức
Một ngày thôi mà cứ ngỡ miên man…”
Giữa thủy điện Hòa Bình, những vạt nắng ngả xuống mặt nước, vỡ ra thành những đốm sáng lấp lánh như những hạt kim tuyến nhỏ được rải khắp lòng hồ. Mặt nước xanh biếc, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, in trọn sắc trời trong veo. Xa xa, những dãy núi nối tiếp nhau, mờ dần trong làn sương mỏng, tạo nên một phông nền vừa hùng vĩ vừa dịu dàng. Thỉnh thoảng, làn gió nhẹ lướt qua làm mặt hồ gợn lên những vòng sóng nhỏ, khiến ánh nắng lại chao nghiêng, nhấp nhô như đang thì thầm điều gì đó. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một khung cảnh yên bình, rộng mở, khiến lòng người cũng trở nên nhẹ tênh và lắng lại.
Giữa không gian ấy, con người bỗng trở nên nhỏ bé mà gần gũi hơn bao giờ hết. Những bước chân chậm rãi, những tiếng cười khẽ vang lên rồi tan vào gió, tất cả như được giữ lại trong một khoảnh khắc rất riêng. Có lẽ mỗi người đến đây đều mang theo những ký ức của mình — là một chuyến đi cùng bạn bè, một buổi chiều bình yên hiếm hoi, hay đơn giản chỉ là cảm giác được tạm gác lại mọi bộn bề. Những kỷ niệm ấy, giống như những đốm nắng trên mặt nước, lấp lánh nhưng mong manh, chỉ cần một chút xao động là tan ra, để rồi đọng lại đâu đó trong lòng thành một dư âm sâu lắng. Những khoảnh khắc đó được ghi lại qua ống kính như một cách lưu giữ trọn vẹn ngày hôm ấy – không chỉ là cảnh, mà là cả cảm xúc phía sau khung hình. Một chuyến đi của HPC, nơi mỗi bức ảnh không chỉ để nhìn, mà còn để nhớ. 📸
— — — — — — — — — —
Fanpage: https://www.facebook.com/hupphotographyclub
Instagram: https://instagram.com/hupphotographyclub