27/10/2024
30 năm về trước, bả bắt đầu đòi đi học Tiếng Anh. Ở cái thời mà Bố - Mẹ, gia đình chúng tôi vẫn đang còn bóc lạc thuê, mẹ bán gạo cho công ty lương thực cách nhà 15km bằng xe đạp. Bố tôi thì nhặt từng chút thịt còn sót lại trên từng miếng da của thú rừng khi khách mang đến làm tiêu bản động vật, để chị em chúng tôi có thêm bữa ăn cải thiện,
Ở cái giai đoạn ăn bữa nay, không biết bữa mai đó, tiếng Anh giao tiếp là một thứ gì đó rất vớ vẩn vì có bao giờ thấy một ông Tây, bà Tây nào đâu. Nhiều khi cuộc sống gia đình khó khăn, chị ấy bảo xin nghỉ học thêm, ở nhà phụ việc. Nhưng các cụ vẫn động viên chị ấy đi học, mà bả cũng ham học. Sốt li bì vẫn ráng đi bộ lên trung tâm ngoại ngữ cách nhà 3km, không cho đi thì khóc lóc.
30 năm sau.... khi những kĩ năng mà thời đó ( không chỉ ngoại ngữ ) tưởng chừng vô bổ lại giúp bả rất nhiều. Giúp bả mạnh mẽ đứng vững giữa dòng đời, lo cho Mẹ , cho tôi những lần gục ngã sau khi Bố tôi mất đi. Để bây giờ mệt mỏi kéo đến thì bả vẫn giữ được nụ cười phúc hậu, trong sáng đó
Chúc mừng sinh nhật sớm ( mai là sinh nhật bả ) - chị của tôi
P/s: 30 năm sau tôi vẫn Báo Đời như vậy, vẫn chỉ muốn làm cái mình thích bất chấp hậu quả. Và dính vào cái nghiệp Nhiếp ảnh này, sau bao định hướng công việc mà gia đình sắp xếp. May mắn nhiều nhất cho gia đình tôi có lẽ là Tôi không đam mê với Cờ Bạc - Rượu Chè - Mai Thúy
>>> Cứ đeo đuổi đam mê - nợ nần sẽ theo đuổi bạn ^_^