Nick M.

Nick M. Nhà báo - Tác giả sách - Travel Blogger
Contact for work: [email protected] Nick M. (1987) - Nhà báo, Tác giả sách, Travel Blogger sống ở Hà Nội

Điện ảnh, suy cho cùng, đôi khi chỉ là một tập thể rất đông người cùng cố gắng che đi một tai nạn để tạo ra một khoảnh k...
28/04/2026

Điện ảnh, suy cho cùng, đôi khi chỉ là một tập thể rất đông người cùng cố gắng che đi một tai nạn để tạo ra một khoảnh khắc đẹp. Đại tiệc trăng máu 8 hiểu điều đó, yêu điều đó và đem nó lên màn ảnh bằng tinh thần "tuyệt đối điện ảnh”: đã bấm máy thì không dừng, đã bước vào trận trăng máu thì phải đi đến tận cùng.

Phim của đạo diễn Phan Gia Nhật Linh là cú remake liều lĩnh: lấy tinh thần “dị”, “điên” và bất ngờ của “One Cut of the Dead” để biến thành một bom tấn Việt đông sao, nhiều trò, nhiều cú cà khịa. Tác phẩm có thể phân cực khán g...

GIA ĐÌNH LUÔN LÀ GIA ĐÌNH, KỂ CẢ KHI BỎ LỠ NHAUCó những bộ phim kết thúc rồi mà rời rạp cảm tưởng vẫn còn nghe tiếng cửa...
18/03/2026

GIA ĐÌNH LUÔN LÀ GIA ĐÌNH, KỂ CẢ KHI BỎ LỠ NHAU

Có những bộ phim kết thúc rồi mà rời rạp cảm tưởng vẫn còn nghe tiếng cửa đóng mở, tiếng bước chân ai đó đi lại trong một căn nhà trống.

“Sentimental Value” của Joachim Trier là kiểu phim như thế. Nó như một hành lang dài của ký ức, nơi sự trống trải và cô đơn không phải là cao trào bi lụy mà là trạng thái âm ỷ, ngấm dần vào từng khung hình.

Sau “The Worst Person in the World”, bộ phim được coi như “Kinh Thánh” của hội Millennials lạc lối, Joachim Trier trở lại với một câu chuyện tưởng như rất nhỏ: hai chị em gái, một người cha đạo diễn đã biến mất khỏi đời họ từ lâu và một căn nhà cũ ở Oslo nơi mọi thứ bắt đầu (và có lẽ cũng kết thúc). Nhưng từ cái cốt truyện giản dị ấy, đạo diễn mở ra một cấu trúc cảm xúc phức tạp về gia đình, nghệ thuật và cái giá phải trả cho việc không nói ra điều mình thực sự cảm thấy.

NGÔI NHÀ – NHÂN VẬT RUN RẨY GIỮA NHỮNG VẾT NỨT KÝ ỨC

Phim mở đầu một cách rất “lạ mà đúng” - bài tập làm văn thời thơ ấu của Nora - cô con gái lớn, nay là diễn viên sân khấu. Nora kể lại câu chuyện từ góc nhìn… chính ngôi nhà. Cô bé tưởng tượng ngôi nhà biết vui, biết buồn, biết đau khi cửa sổ bị đóng sầm, biết ấm lại khi “bụng nhà” đầy người, rộn tiếng nói cười.

Ngay từ trường đoạn mở đầu đó, “Sentimental Value” đã tuyên bố luôn: ngôi nhà không chỉ là bối cảnh. Nó là thân thể, là da thịt, là bộ nhớ ngoài của cả một gia đình. Sau cái chết của người mẹ, hai chị em Nora - Agnes trở về dọn dẹp, thanh lý căn biệt thự cũ ở phía tây Oslo - nơi chất đầy đồ đạc, tranh ảnh, giấy tờ và cả lịch sử gia đình chạy xuyên qua thế kỷ XX, từ vết thương chiến tranh đến những lựa chọn bỏ đi - quay về của người cha.

Phim có những góc quay lững thững đi qua những căn phòng như thể đang lần tay trên vết sẹo của chính ngôi nhà: những tấm ván gỗ cong lên vì ẩm, bức tường nứt, cầu thang gỗ kêu cọt kẹt…

Người xem còn thấy căn nhà ở nhiều thời kỳ qua các flashback: khi còn là tổ ấm của ông bà nội, nơi người bà chịu tra tấn thời Đức quốc xã; khi là nơi mẹ của Nora lớn lên; khi cha cô - Gustav - trở thành đạo diễn nổi tiếng rồi rời bỏ gia đình và giờ đây là một nhà kho cảm xúc mà hai chị em buộc phải “thanh lý” để bước tiếp.

Ở tiếng Na Uy, phim có tựa đề là “Affeksjonsverdi” (Giá trị tình cảm) - một khái niệm chỉ thứ giá trị không đo bằng tiền mà bằng thời gian, ký ức và những gì đã mất. Tên tiếng Anh “Sentimental Value” lặp lại ý niệm ấy như một cách nhấn mạnh rằng nhân vật chính không phải Gustav, không phải Nora hay Rachel - minh tinh Hollywood được mời về đóng phim mới của ông - mà là căn nhà.
Chính nó giữ lại tất cả những điều họ không nói với nhau.

Mỗi lần máy quay lia một vòng quanh hành lang hay “trôi” qua các phòng, người xem thấy rõ căn nhà “run rẩy” như một cơ thể đang cố gắng chịu đựng thêm một cuộc hòa giải nữa, thêm một cuộc va chạm nữa giữa quá khứ và hiện tại.

TINH THẦN BẮC ÂU GIẢN DỊ, THÔNG MINH VÀ RẤT… ĐƯƠNG ĐẠI

“Sentimental Value” tiếp tục khẳng định vì sao điện ảnh Bắc Âu luôn có một màu sắc rất riêng: kể chuyện cực kỳ giản dị, thậm chí “không có gì xảy ra” nhưng lớp nghĩa thì dày lên từng đoạn.

Joachim Trier đứng trong cùng một hệ sinh thái với Ruben Östlund, Lars von Trier hay Niels Arden Oplev - những người không ngại bới tung đời sống hiện đại lên bằng những câu chuyện tưởng như rất đời thường.

Ruben Östlund dùng “Triangle of Sadness” để chọc thủng thế giới hào nhoáng của fashion, influencer, giới siêu giàu như một cú đâm thẳng vào “quyền lực nhan sắc” và chủ nghĩa tiêu dùng. Lars von Trier thì vẫn là bậc thầy của những “tấn bi kịch tâm lý kiểu tận thế” như “Melancholia”, nơi cả một lục địa cảm xúc sụp đổ dưới sức nặng của trầm cảm và tội lỗi. Niels Arden Oplev biến “The Girl with the Dragon Tattoo” thành một biên niên sử lạnh lùng về bạo lực và bóng tối trong lòng xã hội Bắc Âu - nơi người ta vẫn thường ví von là “văn minh nhất”.

Trier điềm đạm hơn, ít ồn ào nhưng sức nặng thì không hề kém. Anh kể câu chuyện về một đạo diễn già muốn quay bộ phim “cuối đời” dựa trên bi kịch của chính gia đình mình, nhờ Netflix rót tiền, “cast” một ngôi sao Hollywood để tăng độ bán được và kéo cả êkíp đến căn nhà cũ quay một bộ phim bán tự truyện. Không cần diễn thuyết về “thời đại streaming”, Trier chỉ cần để một bảng logo Netflix lấp ló trên thảm đỏ hay trong cảnh họp sản xuất là đủ thấy châu Âu già cỗi hoàn toàn hiểu mình đang sống trong thời đại nào.

Giống như cách “Triangle of Sadness” kéo cả thế giới high-fashion và influencer lên du thuyền để dìm trong cơn bão châm biếm, “Sentimental Value” mang Netflix, Cannes, “chiến dịch gọi vốn” vào một câu chuyện tưởng như thuần gia đình. Điện ảnh Bắc Âu ở đây không chỉ là “nghệ thuật hàn lâm” nữa mà là một ống kính rất cập nhật, nhìn thẳng vào cách chúng ta biến cả ký ức lẫn người thân thành chất liệu nội dung trong thời đại của “Content Creator”.

MÀU PHIM 35MM & CẢM GIÁC “CĂN NHÀ QUAY TRÊN CHÍNH KÝ ỨC CỦA MÌNH

“Sentimental Value” quay hoàn toàn trên phim analog 35mm. Ở thời đại mà phim châu Âu cũng đã quen với máy số siêu sắc nét, quyết định trở lại với chất liệu phim khiến hình ảnh ở đây mang một độ “mềm” rất đặc trưng: grain mịn, màu da hơi ngả vàng, ánh sáng tự nhiên lẫn ánh đèn LED được xử lý tới mức vừa thực, vừa như ký ức.

Những cảnh trong nhà như bữa tối gia đình, buổi họp script, cảnh Nora đứng một mình trong phòng cũ của mẹ luôn có cảm giác ánh sáng đang thở: không quá tương phản, chỉ đủ để nhìn rõ nếp nhăn khóe mắt, vệt ố trên tường, hơi buồn ngủ trong mắt những người đã ở lại căn nhà này quá lâu. Ngoại cảnh Oslo mang thứ ánh sáng xám xịt nhưng lại trong trẻo, làm nền cho những cú máy handheld rất “gần da”: cứ nhẹ nhàng trôi theo nhân vật, hơi rung nhưng không bao giờ mất kiểm soát.

Đặc biệt, trường đoạn trên bãi biển nơi Gustav và Rachel (Elle Fanning) có cuộc đối thoại vừa nghề nghiệp, vừa rất riêng tư là một ví dụ đẹp về cách Joachim Trier dùng 35mm để ghi lại cảm giác đêm lễ hội: hệ thống đèn dọc bờ biển, ánh vàng lạnh đổ xuống cát, mặt biển tối thẫm phía xa tạo nên cảm giác một đêm kéo dài không dứt, như cuộc đời của một đạo diễn đã sống quá lâu với set quay.

NHỮNG NỖI ĐAU KHÔNG NÓI THÀNH LỜI

Nếu “The Worst Person in the World” là màn độc diễn đưa Renate Reinsve lên ngôi Ảnh hậu Cannes, thì “Sentimental Value” cho thấy cô không chỉ “đi tiếp” nhân vật Julie, mà còn đào sâu thêm một tầng tuổi trưởng thành khác: khi sự nghiệp đã “ổn” nhưng đời sống tình cảm và gia đình vẫn rối như mớ bòng b**g.

Ngay trong cảnh đầu tiên sau phần mở đầu, Nora của Reinsve đã khiến người xem hơi nghẹn ngào, thậm chí bực: một diễn viên sân khấu đang lên cơn hoảng loạn hậu trường trước buổi diễn đầu. Cô vừa yêu cầu nhân tình tát mình để “tỉnh”, vừa cố giữ lớp mặt nạ nghề nghiệp. Ở đó, Reinsve khắc họa kiểu phụ nữ đã quá quen với việc dùng nghề để chạy trốn cảm xúc, đến mức không còn phân biệt rõ đâu là “acting”, đâu là cảm xúc thật.

Stellan Skarsgård, trong vai Gustav – người cha đạo diễn, là một lựa chọn casting hoàn hảo đến mức… đáng sợ. Ông mang lên màn ảnh tất cả sự quyến rũ lão luyện của một nghệ sĩ lớn: nói chuyện đâu ra đấy, kể chuyện chiến tranh, điện ảnh, tình yêu như đang diễn một bài độc thoại Shakespeare nhưng đồng thời, chỉ cần một cái chớp mắt hoặc một giây do dự là đủ lộ ra sự hèn nhát tinh vi của kẻ đã từng bỏ con, bỏ vợ để theo đuổi “tự do sáng tạo”.

Giữa họ là Elle Fanning - Rachel - minh tinh Hollywood được Gustav kéo vào để bán phim cho thị trường quốc tế. Fanning vừa đóng vai “ngôi sao Mỹ thân thiện, chuyên nghiệp, luôn cười đúng lúc” cho đoàn phim, vừa để lộ từng chút một sự bất an: cô biết mình chỉ là lựa chọn thứ hai, sau khi Nora từ chối và cô hiểu mình đang đóng một vai quá xa trải nghiệm sống. Nhiều nhà phê bình gọi đây là một trong những vai diễn tinh tế nhất của Elle Fanning: vừa khoác lên nhân vật hào quang quen thuộc, vừa cho thấy những vết nứt của một người phụ nữ luôn phải diễn, ngay cả khi không đứng trước máy quay.

Ba nhân vật chính như đứng ở ba thế hệ khác nhau của cùng một căn bệnh: trốn tránh. Gustav trốn trong nghệ thuật, Nora trốn trong cơn lo âu, Rachel trốn trong vỏ bọc professionalism. Và ở giữa họ là căn nhà - nơi chẳng ai trốn được, bởi mọi “vai diễn” cuối cùng rồi cũng phải đi qua cánh cửa này.

GIA ĐÌNH LUÔN LÀ GIA ĐÌNH, KỂ CẢ KHI CHÚNG TA BỎ LỠ NHAU

Sau tất cả, “Sentimental Value” vẫn là một bộ phim về gia đình theo nghĩa thuần túy nhất. Trier và đồng biên kịch Eskil Vogt rất tiết chế khi không “điều tra” quá chi tiết nguyên nhân đổ vỡ giữa Gustav và hai con gái. Những vết thương ở đây phần lớn là khoảng trống: những năm tháng ông không có mặt, những bữa ăn không có ghế của cha, những dịp lễ không ai chụp ảnh gia đình vì thiếu người.

Thay vì cho các nhân vật hét vào mặt nhau, Trier để họ nói bằng những cử chỉ vụn vặt: Nora cười gằn khi đọc kịch bản cha viết về bà nội - người mà cô chưa bao giờ thực sự hiểu, Agnes - cô em gái có vẻ “ổn định” hơn với chồng con - âm thầm ôm hết việc dọn nhà như thể đang tự nhặt lại những mảnh vỡ mà cả nhà bỏ quên.

Gustav thì cứ thế lảng tránh mọi cuộc đối thoại trực tiếp, thay vào đó “nói bằng cảnh phim”: đặt Nora, Agnes, Rachel và cả căn nhà vào một dàn dựng mới, hy vọng bộ phim này là lời xin lỗi và cũng là tấm vé “chuộc lỗi” cuối cùng.

Điều đẹp đẽ ở “Sentimental Value” là Trier không cho khán giả chờ đợi một cảnh hòa giải kiểu Mỹ, không ôm nhau khóc dưới mưa, không diễn thuyết về “family comes first”. Thay vào đó, anh đặt nhiều khoảnh khắc rất nhỏ: một cái chạm tay vô tình, một cái nhìn tránh đi, một bữa ăn nơi mọi người ngồi đúng chỗ của mình sau nhiều năm. Gia đình ở đây vẫn mãi là gia đình, dù đã quá nhiều khoảnh khắc bị khuyết vì sự vắng mặt của người cha. Sợi dây kết nối ấy vẫn tồn tại mà không cần bất cứ tuyên ngôn nào. Nó nằm trong cách mỗi người bước vào, bước ra khỏi căn nhà ấy trong quyết định giữ lại hay bán nó đi, trong việc ai là người khóa cửa lần cuối.

Ở tầng sâu hơn, phim chạm tới cảm giác rất phổ quát: mọi thứ ta từng trải qua từ tuổi thơ đến khi trưởng thành - những đồ vật nhỏ, mùi gỗ, âm thanh cầu thang - rồi sẽ trở thành “giá trị tình cảm” gắn với khái niệm “mái nhà”. Căn nhà không chỉ chứa đồ đạc, mà còn chất chứa linh hồn của chúng ta: những phiên bản cũ của chính mình, những người thân đã mất, những cuộc trò chuyện chưa kịp xảy ra.

Châu Âu vẫn thường bị coi là “lục địa già” và điện ảnh châu Âu nhiều khi cũng bị coi là già cỗi: nói mãi những chủ đề cũ, kể hoài bằng nhịp điệu chậm, “khó xem” trong thời đại clip ngắn và TikTok. Nhưng nhìn vào những bộ phim như “Sentimental Value” hay “Triangle of Sadness”, có thể thấy điện ảnh Bắc Âu đang làm điều ngược lại - vẫn giữ sự tinh tế, chiều sâu phân tích nhưng không hề quay lưng với hiện tại.

Joachim Trier trong phim mới chín chắn hơn so với chính anh bốn năm trước: vẫn là nỗi cô đơn của một thế hệ nhưng không còn nằm ở chuyện khủng hoảng “Thirty all-or-nothing”, mà là cảm giác khi nhìn lại cả một đời sống gia đình đã bị quay dựng lại nhiều lần mà vẫn thấy thiếu một cảnh quan trọng nào đó. Anh không còn chỉ nói về những người trẻ “thấy mình là tệ nhất thế giới” mà nói về một gia đình nhiều thế hệ - những người đã sống qua chiến tranh, qua thời phim nhựa, đến thời streaming và vẫn chưa học được cách nói thật với nhau.

“Sentimental Value” vì thế là một phim rất Bắc Âu, rất châu Âu nhưng đồng thời cực kỳ gần với cảm giác đương đại của mỗi người trong chúng ta: cảm giác bị bỏ lại trong chính gia đình mình, cảm giác vừa biết ơn những “giá trị tình cảm” ta thừa hưởng, vừa muốn phá bỏ chúng để sống cuộc đời riêng. Nó không cho ta câu trả lời, chỉ đặt chúng ta một chỗ trong căn nhà ấy, rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.

Qua đoạn kết, tôi không băn khoăn vì câu hỏi “Gustav có được tha thứ không?” mà là cảm giác mênh mang khi nghĩ về những căn nhà mình đã ở, những giá trị tình cảm đang mang theo. Ở tận cùng của sự trống trải và nỗi cô đơn, có lẽ điều duy nhất còn lại là cách ta chọn đối diện với quá khứ và quyết định giữ, hay buông, một cánh cửa nào đó trong lòng mình.

LÔ LÔ CHẢI - LÀNG DU LỊCH TỐT NHẤT THẾ GIỚI 2025Ngày 17/10, Lô Lô Chải được Tổ chức Du lịch Thế giới (UN Tourism) công n...
18/10/2025

LÔ LÔ CHẢI - LÀNG DU LỊCH TỐT NHẤT THẾ GIỚI 2025

Ngày 17/10, Lô Lô Chải được Tổ chức Du lịch Thế giới (UN Tourism) công nhận là "Làng du lịch tốt nhất thế giới 2025".

Thôn Lô Lô Chải thuộc huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang, nằm dưới cột cờ Lũng Cú là nơi sinh sống của khoảng 120 hộ dân. Nơi đây là khu vực gần biên giới Việt - Trung nhất ở cực Bắc tổ quốc và là điểm đến quen thuộc của dân phượt. Tại đây có một quán café duy nhất mang tên Cực Bắc, nằm bên cao nguyên đá Đồng Văn và dưới chân núi Long Sơn.

Quán café Cực Bắc do ông Ogura Yasushy - một người Nhật từng có nhiều năm sinh sống tại Việt Nam và đặc biệt yêu mến Hà Giang - xây dựng. Ông đã đầu tư gần như toàn bộ số vốn của mình để tạo nên quán café độc đáo này và sau đó giao lại toàn bộ cho một gia đình người Lô Lô để hoạt động kinh doanh.

Được bao quanh bởi một lớp hàng rào tường đá, quán mang không gian, kiến trúc theo phong cách truyền thống của người Lô Lô với nhà trình tường được dựng lên từ đất sét và đất thịt, mái lợp ngói âm dương. Quán chỉ có khoảng 4 đến 5 chiếc bàn nhỏ xinh đặt ngoài sân, ngay cạnh quầy bar và đủ cho khoảng trên dưới 10 người ngồi.

Người phụ nữ Lô Lô chủ nhà, cũng là người pha chế đồ uống, có thể nói được tiếng Anh. Chị giới thiệu quán có món café pha phin truyền thống của người Việt, trà xanh matcha của người Nhật và đặc biệt là món rượu ngô trứ danh của vùng đất Hà Giang.

Mang hương vị đậm đà, thơm nồng mùi ngô, món rượu này được coi như một “sơn tửu” quý giá và được rất nhiều du khách quốc tế ưa chuộng bởi khi uống rất êm, không gây đau đầu hay háo nước do được trưng cất thủ công từ men lá quý hiếm và nước suối tinh khiết chảy từ đầu nguồn trên núi cao xuống. 36 loại lá rừng trộn lẫn với bột kê và bột ngô sau khi ủ hai ngày và mang phơi nắng thì tạo ra loại men hảo hạng. Sau đó, những hạt ngô được nấu nát rồi trộn kỹ với men, ủ khoảng 5 ngày trong chum rồi mới đi chưng cất để tạo nên “danh tửu” này.

Ngồi trong quán nhâm nhi một tách café hay một bình rượu ngô thơm lừng ở nơi cực Bắc tổ quốc là một trải nghiệm rất “nhã” dành cho các du khách. Từ vị trí phía ngoài của café Cực Bắc, phóng tầm mắt ra xa, ai cũng có thể nhìn thấy cột cờ Lũng Cũ với quốc kỳ Việt Nam phấp phới trong gió.

Rời quán café và nhờ người dân bản địa chỉ đường, đi bộ khỏi Lô Lô Chải chưa đầy 1 km là du khách sẽ tới cột mốc biên giới 419. Đây là nơi đánh dấu chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc. Nhiều bạn trẻ tới đây vẫn thích thú khi nhón chân qua biên giới để trải nghiệm cảm giác đứng cùng lúc ở hai quốc gia.

Ngoài café Cực Bắc, thôn Lô Lô Chải còn nổi tiếng với dịch vụ homestay do Đại sứ quán Luxemboug tài trợ xây dựng, kết hợp với chính phủ Ireland để phát triển du lịch tại nơi đây. Những ai từng ghé thăm Lô Lô Chải đều thích thú trải nghiệm ăn tối với người bản địa với những món ăn dân dã như thịt lợn gác bếp, gà đen, đậu hà lan và tất nhiên không thể thiếu những ly rượu ngô với hương vị quyến rũ.

Cả café Cực Bắc và homestay đều nằm cạnh nhà văn hóa của thôn Lô Lô Chải. Vào buổi tối, nơi đây thi thoảng vẫn diễn ra các hoạt động biểu diễn văn nghệ của người Lô Lô. Phụ nữ diện những bộ váy áo rực rỡ màu sắc trình diễn những điệu múa dân tộc hay những bài hát mang âm hưởng núi rừng phía Bắc.

Đến mùa hoa tam giác mạch, cao nguyên đá Đồng Văn trở nên lộng lẫy hơn bao giờ hết với sắc trắng lan tỏa trên khắp nẻo đường và qua từng ngọn núi. Tìm đến quán nhỏ trong thôn Lô Lô Chải, tận hưởng không gian yên bình bên ly café mang hương vị cực Bắc và ngắm nhìn khung cảnh rộng lớn nơi vùng cao là một trải nghiệm mà bất kỳ ai từng thử cũng sẽ cảm thấy cuộc sống xung quanh như chậm lại.

TUỔI TRẺ VÀ NHỮNG THÀNH PHỐ KHÔNG NGỦTa nói gì khi đêm buông? Về những cơn say, về những giấc mộng chưa thành, hay chỉ đ...
02/06/2025

TUỔI TRẺ VÀ NHỮNG THÀNH PHỐ KHÔNG NGỦ

Ta nói gì khi đêm buông? Về những cơn say, về những giấc mộng chưa thành, hay chỉ đơn giản về một chốn đô thị phồn hoa mà ở đó luôn có một nguồn năng lượng vô tận. Tại từng góc phố, từng ánh đèn neon phản chiếu trên mặt đường ướt sau cơn mưa khuya, người trẻ dập dìu cười nói và để mình cuốn đi theo từng khoảnh khắc thời đại.

Tôi thích những thành phố mà ở đó night-life như là một phần đặc trưng, bởi lẽ tại những nơi ấy, tuổi trẻ không chỉ là một giai đoạn của cuộc đời mà còn như một biểu tượng, một nhịp đập lan tỏa không ngừng. Con người ta đến đó không chỉ để sống mà còn để tận hưởng, để quên đi hiện tại hay đơn giản là chìm vào một cơn say ngắn ngủi trong tiếng nhạc vang vọng từ những quán bar mở cửa đến khi mặt trời lên.

Nick M.

Bài trên L'Officiel Hommes 003

Chú bộ đội về làng 😁😁😁
23/04/2025

Chú bộ đội về làng 😁😁😁

LỊCH TRÌNH 3 NGÀY LANG THANG HIROSHIMAHiroshima không chỉ được biết tới vì vụ ném bom nguyên tử trong Thế chiến II mà cò...
22/04/2025

LỊCH TRÌNH 3 NGÀY LANG THANG HIROSHIMA

Hiroshima không chỉ được biết tới vì vụ ném bom nguyên tử trong Thế chiến II mà còn hay ho vì sự cổ kính, bề dày văn hóa và đặc biệt là món hàu tươi ngon nhất Nhật Bản.

Hiroshima phù hợp với những ai đi Nhật từ lần thứ hai trở lên, muốn tham quan các điểm mới lạ, địa danh gắn với lịch sử, văn hóa và có chiều sâu. Cung đường từ Hiroshima tới Okayama cũng sẽ men theo đường biển nội địa Seto, cũng nổi tiếng là điểm xuất phát của cung đường đạp xe Shimanami.

⛩NGÀY 1:
☀️Buổi sáng, trưa:
Bay thẳng từ Hà Nội tới Hiroshima trong thời gian 4 tiếng rưỡi từ sáng sớm, đến nơi vào khoảng 12h30 buổi trưa. Tuy nhiên, mình gợi ý là chiều đi bay từ Hà Nội sang Osaka để bay đêm, sau đó lúc về thì bay từ Hiroshima về Hà Nội buổi chiều hợp lý giờ giấc hơn.
Sân bay quốc tế Hiroshima nhỏ hơn so với Kansai ở Osaka hay Narita và Haneda ở Tokyo. Nhưng chính vì thế, thời gian nhập cảnh nhanh gọn hơn và hiếm khi phải xếp hàng dài.

Tới nơi đói bụng, có thể tới điểm đến đầu tiên khá thú vị ở Hiroshima là làng Hattendo nằm ngay trước sân bay. Đây là một công viên ẩm thực có nhiều hàng quán ăn uống, đồ lưu niệm và thậm chí còn có thể học làm bánh su kem địa phương. Quán café ở đây có view đẹp, nhìn máy bay cất và hạ cánh giữa không gian đồng cỏ xanh. Lúc về thay vì lang thang chờ ở sân bay thì ra đây ăn uống cà phê, đến giờ vào bay cũng ổn.

🌅Chiều, tối:
Trên đường vào trung tâm có thể ghé qua nhà máy rượu sake Kamotsuru. Rượu sake Saijo là một trong ba loại rượu sake chính của Nhật Bản. Tới đây có thể hiểu rõ hơn về quá trình chưng cất loại “quốc tửu” của người Nhật và nếm thử, cũng như tìm hiểu có bao nhiêu loại sake.

📌Điểm tham quan chính không thể bỏ lỡ ở Hiroshima chính là cụm vòm bom nguyên tử, công viên tưởng niệm hòa bình Hiroshima và bảo tàng tưởng niệm hòa bình trong cùng một khu.
Trong Thế chiến II, ngày 6/8/1945, quả bom nguyên tử mang tên “Little Boy” thả xuống thành phố Hiroshima đã khiến khoảng 140.000 người chết. Vòm bom nguyên tử là công trình kiến trúc còn lại để truyền tải sự khủng khiếp của quả bom nguyên tử đầu tiên trong lịch sử loài người, do quân đội Mỹ thả xuống thành phố Hiroshima vào lúc 8 giờ 15 phút cách đây gần 80 năm. Năm 1996, công trình này đã được ghi vào danh sách Di sản Văn hóa Thế giới.
Hãy tới đây vào buổi chiều để ngắm nhìn những tia nắng xuyên qua mái vòm trên những tàn tích còn sót lại sau vụ ném bom.

Công viên Tưởng niệm Hòa bình Hiroshima được xây dựng với mong ước hòa bình cho thế giới, nằm ở trung tâm thành phố. Nơi đây còn có một ngọn đuốc cháy mãi dù thời tiết nắng – mưa thế nào đi nữa, biểu trưng cho hy vọng không bao giờ bị dập tắt.

Bảo tàng Tưởng niệm Hòa bình Hiroshima được thành lập với mục đích truyền tải sự thật về những thiệt hại do bom nguyên tử gây ra. Tại đây, bảo tàng trưng bày các di vật của những nạn nhân bị ảnh hưởng bởi vụ nổ bom nguyên tử, cùng với những hình ảnh và tài liệu mô tả cảnh tượng thảm khốc. Đồng thời, bảo tàng còn giới thiệu về hành trình của Hiroshima trước và sau vụ nổ, cũng như tình hình của thời kỳ hạt nhân. Tất cả đều được xâu chuỗi thành một câu chuyện với ngôn ngữ kể giàu cảm xúc.

🍽Buổi tối đi ăn bánh xèo ở Okonomiyaki Hiroki - cửa hàng duy nhất trong trung tâm thành phố Hiroshima phục vụ món “Mì Tōmen Sanji” (mì được nhào với ớt từ thành phố Miyoshi, tỉnh Hiroshima). Bánh xèo (okonomiyaki) ở đây chỉ sử dụng mì tươi và các món nướng trên chảo (teppanyaki) tuân theo phương châm tiêu thụ tại địa phương, chủ yếu sử dụng nguyên liệu từ trong tỉnh và trong nước. Ngoài bánh xèo, có thể ăn thêm sò điệp và hàu.

⛩NGÀY 2:
☀️Sáng, trưa:
Tham quan đảo Miyajima, một trong ba danh lam thắng cảnh hàng đầu của Nhật Bản. Là một hòn đảo nhỏ nổi trên Vịnh Hiroshima, nơi đây nổi tiếng với những khu rừng và những ngôi đền, chùa cổ và đặc biệt là Đền Itsukushima, nơi có cổng Torii lớn nổi trên mặt nước thu hút đông đảo du khách tới đây “check-in”.

Khi thủy triều xuống, bạn có thể đi bộ tới cổng torii màu đỏ son tráng lệ nằm ngoài khơi.

Để ra đảo Miyajima, mọi người có thể trải nghiệm tàu hơi nước biển nội địa Seto. Ngoài các tuyến tàu và phà cao tốc nối thành phố Hiroshima, Kure và Matsuyama, hãng tàu nội địa này còn khai thác các tàu du lịch ở Vịnh Hiroshima. Thời gian ra đảo khoảng 20-30 phút.

Trên đảo Miyajima còn có phố mua sắm Miyajima Omotesando dài khoảng 350m dẫn đến đền Itsukushima. Tại đây có các cửa hàng lưu niệm bán đồ thủ công dân gian như muôi Miyajima và đồ chạm khắc Miyajima, các cửa hàng bán món ăn ngon nổi tiếng của Miyajima được làm từ hàu và lươn.

Hàu là một trong những món hải sản nổi tiếng của Nhật Bản và ở Hiroshima chiếm tới 60% sản xuất sản lượng. Hàu Hiroshima có hương vị đậm đà và mọng nước, chủ yếu ngon nhất vào mùa đông, với nhiều cách chế biến như ăn sống, chiên giòn, hầm, hàu hấp cơm, làm súp.

🍽Buổi trưa đi ăn vặt ở ngay trên phố Miyajima Omotesando hoặc ghé Ina Tadashi - nhà hàng lâu đời nằm giữa phố phục vụ món cơm lươn thơm ngon và hàu chiên xù.

🌅Chiều, tối:
Đi phà từ Miyajima về lại Hiroshima, tới nhà máy Yamadaya Ohno trải nghiệm tự tay làm bánh, một món quà lưu niệm đặc trưng của Miyajima. Tất cả bánh ngọt đều được các nghệ nhân làm thủ công bằng cách sử dụng nguyên liệu Nhật Bản và phương Tây được lựa chọn cẩn thận.

Sau khi làm bánh xong có thể mua sắm ở Hiroshima Hondori, khoảng 10 phút đi xe điện từ Ga JR Hiroshima. Đây là con phố mua sắm có diện tích siêu rộng đại diện cho Hiroshima, thành phố Hòa bình và Văn hóa Quốc tế và vùng Chugoku-Shikoku. Nơi đây có nhiều cửa hàng quần áo bản địa cũng như các thương hiệu thế giới. Chơi tại đây đến tối có thể ghé các sake hay các quán nướng izakaya trong khu vực này.

⛩NGÀY 3:
☀️Sáng, trưa:
Di chuyển từ trung tâm Hiroshima khoảng 90 phút tới thị trấn Takehara – quê hương của ông chủ thương hiệu đồ uống đình đám Nikka. Takehara được mệnh danh là “Kyoto thu nhỏ của Aki” vì trong lịch sử, nơi đây từng là trang viên của Đền Shimogamo ở Kyoto trong thời Heian. Nơi đây phù hợp với việc tản bộ ngắm các ngôi nhà cổ và chụp ảnh vì không có quá nhiều khách du lịch, không gian thoáng đãng.

Buổi trưa có thể nghỉ ngơi tại trạm dừng chân Takehara Craft Beer FUKUBEE, tham quan nơi sản xuất đồ thủ công bằng tre Machinami Takekobo.

🌅Chiều, Tối:
Trải nghiệm Cáp treo Senkoji và tản bộ xung quanh khu vực Onomichi. Senkoji là tuyến cáp treo độc đáo ở Nhật Bản đi qua các đền chùa. Đây là phương tiện lý tưởng cho khách du lịch đến thăm Shimanami Kaido trong các chuyến đi gia đình hoặc các chuyến tham quan bằng xe đạp để đến Công viên Senkoji trong khi thưởng thức Kênh Onomichi và phong cảnh của Onomichi và Setouchi.

Sau khi đi cáp treo, có thể chiêm ngưỡng toàn cảnh Biển nội địa Seto từ đỉnh núi, sau đó đi bộ xuống để dừng chân tại hẻm mèo “Neko no Hosomichi”, nơi nhiều chú mèo hoang nằm ườn sưởi nắng cả ngày.

Thị trấn Onomichi nằm ở phía đông nam của tỉnh Hiroshima. Nơi đây nổi tiếng là địa điểm quay phim cho nhiều bộ phim kinh điển của điện ảnh Nhật như “Tokyo Story” của đạo diễn Yasujiro Ozu hay “The Naked Island” của đạo diễn Kaneto Shindo. Nơi đây cũng nổi tiếng là điểm xuất phát của hành trình đạp xe Shimanami dọc bờ biển.

🍽Buổi tối ghé ONOMICHI U2 Yard Cafe ăn tối. ONOMICHI U2 bắt đầu hoạt động từ tháng 3/2014. Tòa nhà này trước đây là một nhà kho vận chuyển hàng hóa được biết đến với tên Nhà kho tỉnh Uwaya số 2 và được cải tạo hoàn toàn để mang một diện mạo mới. Dựa trên ý tưởng thiết kế “một thị trấn nhỏ bên trong thành phố”, khu phức hợp này có khách sạn, nhà hàng, quán bar, quán cà phê, tiệm bánh, cửa hàng đồ lưu niệm và cửa hàng cho thuê xe đạp, tất cả đều cùng trong một khu.

Tên gọi U2 xuất phát từ việc kết hợp chữ “U” và số “2” từ tên ban đầu của tòa nhà. Nơi đây phù hợp với những ai muốn trải nghiệm đạp xe ven biển bởi có thể ăn, nghỉ và thuê xe tại đây.

Các nhà hàng trong ONOMICHI U2 có nước trái cây tươi và súp theo mùa được chế biến từ rau và trái cây biển nội địa Seto. Các món hải sản tươi như cá hấp, sò điệp chế biến theo kiểu Âu Mỹ ăn kèm bánh mì và salad là những món nên thử.

🚟Di chuyển và ở Hiroshima:
Hiroshima có thể di chuyển dễ dàng bằng tàu JR, xe bus hoặc tàu điện Tram.

🏩Tới Hiroshima có thể thuê chỗ ở gần ga Hiroshima cho tiện đi lại, hoặc phố mua sắm trung tâm Hondori. Khách sạn Grand Prince Hotel – nơi từng diễn ra hội nghị G7 năm 2023 – là nơi di chuyển tiện nhất tới đảo Miyajima, giá cũng không quá đắt, chỉ khoảng 2,6 triệu đồng mỗi đêm cho phòng đôi.

✈Giá vé máy bay khứ hồi Hà Nội – Hiroshima vào khoảng 7,5 triệu đồng, rẻ hơn so với các cung đường tới Osaka hay Tokyo nên có thể trở thành cung đường mới để khám phá mùa hè này.

Cảm ơn JNTO Cảm nhận Nhật Bản đã giới thiệu rất nhiều điểm hay ho ở Hiroshima. Cung đường mới này xứng đáng trải nghiệm cả tuần. Lên plan mùa hè này đi xe đạp dọc cung đường biển thôi.

ĐỊA ĐẠO: MẶT TRỜI TRONG BÓNG TỐITừ khi biết đến dự án phim về địa đạo đã ngóng chờ, bởi xưa kia học lịch sử, dù cách dạy...
05/04/2025

ĐỊA ĐẠO: MẶT TRỜI TRONG BÓNG TỐI

Từ khi biết đến dự án phim về địa đạo đã ngóng chờ, bởi xưa kia học lịch sử, dù cách dạy trong trường hơi khô khan, nhưng đã nghe quá nhiều câu chuyện về Củ Chi, về một thời kỳ kháng chiến oanh liệt. Một phần nữa bởi đạo diễn là Bùi Thạc Chuyên.

Nhớ thời mới bắt đầu học về điện ảnh năm 2009, khi đó đạo diễn Bùi Thạc Chuyên đang được nhắc tới nhiều với phim “Chơi vơi” đi liên hoan phim quốc tế. Lớp điện ảnh ngày đó lên TPD có một buổi chiếu “Sống trong sợ hãi” và giao lưu với anh Chuyên. Lần đầu xem thấy quá bất ngờ vì phim quá oách, không thể tưởng tượng nổi sao phim ra từ năm 2005, lại còn là... phim Việt Nam, mà đã có thể kể một câu chuyện hậu chiến lôi cuốn, căng thẳng đến vậy. Xem “Sống trong sợ hãi” đúng nghĩa là có nhiều khoảnh khắc nín thở theo tâm lý nhân vật Tải mỗi khi đi tháo bom mìn.

20 năm sau, Bùi Thạc Chuyên ra mắt “Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối”, lấy bối cảnh sau trận càn Cedar Falls năm 1967 - chiến dịch quân sự của Mỹ nhằm triệt phá căn cứ quân giải phóng miền Nam. Phim đi theo câu chuyện của nhóm du kích do Bảy Theo (Thái Hòa) làm đội trưởng, với một nhiệm vụ đặc biệt ở Bình An Đông.

Xem xong 128 phút thấy “Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối” xứng đáng với biết bao lời khen bao ngày qua và mang tầm vóc một phim chiến tranh lịch sử để đời, tạo cột mốc mới cho điện ảnh Việt Nam. Một tác phẩm mà gần như ai đi xem về cũng có thể review theo góc độ của riêng mỗi người và phân tích kỹ về bộ phim. Thế mới thấy “Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối” thực sự truyền cảm hứng và đang ngày càng lan tỏa khi chính thức ra rạp.

Quá nhiều thứ để nói về bộ phim và tôi tin chắc rằng khi ra rạp xem xong, ai nấy đều muốn bàn luận về tác phẩm và nếu đoàn phim đi Cinetour, có lẽ họ sẽ trở thành người lắng nghe khán giả nhiều hơn là chia sẻ. Nếu so với thời “Sống trong sợ hãi”, đạo diễn Bùi Thạc Chuyên làm “Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối” có phần… điệu hơn. Nhưng đó là cái điệu rất dễ chịu, cái điệu duy mỹ trong từng khung hình.

Thay vì khai thác góc độ bi kịch, yếu mềm của con người trước chiến tranh để câu nước mắt, để đẫm lệ thì Bùi Thạc Chuyên chọn góc nhìn thô ráp, thực tế và sự bí bách bên dưới địa đạo để tái hiện các lát cắt của một thời kỳ lịch sử và khơi gợi tinh thần yêu dân tộc. Chiến tranh thực sự rất khốc liệt, nghiệt ngã và dai dẳng, đôi khi ranh giới sự sống – cái chết nó còn quá nhanh để mà người ta kịp có thời gian đổ lệ hay yếu đuối, nhưng sẽ vẫn có chỗ cho những lúc bản năng con người nhất bộc lộ rõ rệt, trần trụi nhất.

Thiết kế bối cảnh của “Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối” quả thực là choáng ngợp từ tông màu, ánh sáng và cả những góc quay chật hẹp nhưng vẫn kể được cái tình, cái thơ của những người lính du kích. Trong không gian ấy, mọi nhân vật đều có đất diễn, không có ai đậm hẳn nhưng chẳng có ai mờ nhạt. Bởi lẽ tất cả đều là một phần của bức tranh địa đạo.

Phim có nhiều đoạn duyên, đặc biệt là tuyến của Quang Tuấn – Hồ Thu Anh. Xem Quang Tuấn đóng xong sang đoạn phim tài liệu nguyên mẫu anh hùng lực lượng vũ trang Tô Văn Đực mới thấy việc “đo ni đóng giày” trong diễn xuất không thể quan trọng bằng việc người diễn viên thực sự “sống” trong vai diễn.

Còn với Hồ Thu Anh, em đã thực sự tỏa sáng với vai Ba Hương lì lợm, mạnh mẽ. Quá vui và xúc động với cô em, từ những khung hình đầu tiên. Xem phim có thể thấy Thu Anh đã lăn xả, “chiến đấu” hết mình vì vai diễn để đời này. “Có công mài sắt có ngày nên kim”, em là một minh chứng rõ rệt cho việc cơ hội sẽ đến với những ai làm nghề tử tế. Một diễn viên có tâm, chịu khó học hỏi, khiêm nhường thì sẽ chẳng cần phải là “một người nổi tiếng có view” mới có thể có được vai diễn và gặt “quả ngọt”. Diễn viên, ca sĩ hay người mẫu hoặc bất kỳ ngành nghề nào hãy cứ phải nghiêm túc làm nghề chứ đừng chỉ nghĩ đến chuyện “nổi tiếng”.

Với cái kết của “Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối”, mỗi người sẽ có một cách hiểu riêng, tranh luận về nó và sẽ không có cách hiểu nào sai. Điện ảnh là phải thế. Hôm trước ngồi cafe chưa kịp nói về cách hiểu của mình thì vô tình sao lại trùng với cách anh Chuyên chủ đích để đoạn kết như thế nên kể cũng thú vị phết.

Quá nhiều nhân vật nên “Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối” khi theo dõi, đặc biệt là đoạn đầu khi giới thiệu các tuyến, người xem mà không tập trung thì sẽ hơi “loạn”, như thể mò mẫm trong địa đạo tối om để tìm “mặt trời”.

Nhưng nó giống như lũ trẻ khi tụ lại nghe cha ông kể chuyện lịch sử vậy. Các ông các bác sẽ kể rất nhiều câu chuyện nhỏ, nhiều lát cắt rồi nhiều ông bác thậm chí thấy phấn khích lên còn kể luyên thuyên thêm. Để rồi sau cùng những câu chuyện ấy ngấm dần với lũ trẻ con và khi câu chuyện kết thúc, đứa nào đứa nấy sôi sục và vỗ tay không dứt khi tự vẽ lại bức tranh toàn cảnh lịch sử hào hùng của cha ông. “Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối” là một tác phẩm điện ảnh sẽ đem lại cảm giác đáng quý như vậy.

Với những bộ phim thế này, nếu có ai hỏi tôi kiểu như “Có đáng xem không?”, “Có nên đi xem không?” thì tôi sẽ chỉ có câu trả lời: “PHẢI xem!”.

Không có chuyện nên hay không nên, đáng hay không đáng vì chúng ta có thể tốn bao thời gian xem những bộ phim dở từ nhiều nền điện ảnh và cả các phim Việt Nam dở nữa. Khi điện ảnh trở thành một nghành công nghiệp nghìn tỷ, người đầu tư luôn cân nhắc tới các yếu tố thị hiếu như “phim này có ai nổi”, “phim kia có hot không” và nhiều khi điện ảnh trở nên rập khuôn, sự thuần khiết cũng dần mất đi.

Thật vui khi những ngày qua, “Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối” tạo hiệu ứng truyền miệng rất tốt và hy vọng tạo động lực để những dự án có giá trị thế này được đầu tư nhiều hơn nữa trong tương lai.

“Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối” không chỉ kể lại một câu chuyện lịch sử, mà còn thắp lên ngọn lửa của ký ức, của lòng tự hào, và cả khát vọng vươn tới ánh sáng từ những tầng sâu tăm tối. Để rồi khi ánh sáng cuối cùng ló rạng trên màn hình, ta nhận ra rằng “mặt trời” không chỉ là đích đến của các nhân vật, mà còn là tia hy vọng rực rỡ dành cho chính chúng ta hôm nay, là “hòa bình”.

Tác phẩm này, như một lời nhắc nhở dịu dàng mà mãnh liệt, rằng lịch sử không chỉ là những trang sách cũ, mà là hơi thở sống động trong từng khung hình, từng câu thoại, từng ánh mắt. Nó khơi dậy niềm tin rằng điện ảnh Việt Nam có thể chạm đến những chân trời xa hơn, sâu hơn, để cùng nhau mơ về những điều lớn lao hơn nữa.

Address

Hanoi
10000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nick M. posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Nick M.:

Share

Category