19/03/2023
Hà Nội, chiều chủ nhật và đôi dòng về Eternite, "Vĩnh cửu", một bộ phim của đạo diễn Trần Anh Hùng.
Trần Anh Hùng từng bày tỏ: “Thông thường, các phim khác sẽ duy lý, kể một câu chuyện. Phim này vứt bỏ hết các cảnh, phớt qua những tình tiết, hội thoại, mâu thuẫn… Ngay cả tâm lý nhân vật tôi cũng bỏ đi. Tôi muốn Vĩnh cửu hoàn toàn là cảm xúc, để người xem cảm nhận, từ đó mở ra con đường mạnh mẽ cho chất thơ. Tuy không có cốt truyện nhưng phim này hoàn toàn dễ hiểu. Cái khó cho người xem là liệu họ có đặt mình vào trạng thái nhạy cảm, tinh tế khi tiếp nhận phim hay không..." "Vĩnh cửu" là một sáng tạo như thế.
Bộ phim đưa người xem đi theo dòng chảy cuộc sống của một gia đình quý tộc Pháp cuối thế kỷ 19, cụ thể hơn là mọi thời khắc quan trọng của ba người phụ nữ thuộc hai thế hệ, do ba minh tinh hàng đầu của điện ảnh Pháp Audrey Tautou, Bérénice Bejo, Mélanie Laurent thủ vai. Họ, từ những thiếu nữ rồi trở thành mẹ, thành goá phụ cho đến lúc lên chức bà. "Vì câu chuyện xuyên suốt hơn một thế kỷ, nên cần phải mang đến cảm giác thời gian trôi qua một cách khắc nghiệt, như dòng nước chảy, và đâu đó nảy sinh cảm xúc từ cảm giác vĩnh cửu đó". Trong vòng thời gian ấy, những chàng trai, cô gái gặp nhau, tình yêu đơm hoa kết trái và va chạm vào nhau những bản năng thuần khiết, rồi những đứa trẻ ra đời trong niềm vui sướng hạnh phúc. Thời gian tiếp tục trôi, có những cuộc đời phải nằm sâu trong lòng đất. Nhưng những đứa trẻ khác lại tiếp nối chúng, lớn lên, gặp nhau, yêu thương nhau, tiếp tục sinh con đẻ cái. Đó là dòng chảy luân hồi của sự sống. Như Trần Anh Hùng tâm sự: "Sự vĩnh cửu ở đây, là việc đàn ông đàn bà gặp nhau, yêu nhau, va chạm, có những đứa con... Tôi thể hiện bằng ngôn ngữ điện ảnh, tạo ra cảm xúc cho người xem."
Khi xem "Vĩnh cửu", tôi ước mình, bằng một phép nhiệm màu nào đó, được sống giữa bầu không khí, ánh nắng vàng như rót mật, giữa khung cảnh điền trang rộng lớn, con người, âm nhạc và tình yêu ngập tràn, hòa quyện với nhau đầy tinh tế. "Vĩnh cửu" đẹp đến nao lòng, đẹp trong từng khung hình, chậm rãi len lỏi vào trái tim ta để rồi thổn thức những xung động của cảm xúc sâu lắng nhất. Không hề có những đoạn cao trào, kịch tính, những mâu thuẫn giữa người với người, cũng không có các đoạn hội thoại hay diễn tả tâm lý nhân vật, nhưng không phải vì thế mà người xem không cảm nhận được niềm hân hoan, sự đau đớn mất mát và cuối cùng là tình yêu thương chảy tràn, ấm áp như cái chạm mũi đầy bản năng của Mathilde khi chào đón một đứa con mới, như những dịu dàng của làn da ửng hồng hay lọn tóc lơ thơ buông rơi trong nắng.
Nhân vật Charles, chồng của Gabrielle, đã nói: “Tình yêu chẳng bao giờ là có sẵn”. Thật vậy, chính ta sẽ tạo ra tình yêu và chỉ có tình yêu mãi mãi là “vĩnh cửu”, dù cho cuộc đời có khắc nghiệt đến đâu!
From Da Mieu with love ❤️