05/09/2018
Khi còn bé tý, nhưng vẫn đủ nhớ là đận đó, những năm 9x, đói lả mê tơi với cơm độn và gạo kho hôi rình mình được Bố đi công tác Thủ đô mang về một cái bánh dẻo thật to, hình con cá như thế này.
Cái bánh được đặt cẩn thận trong chiếc hộp giấy bồi đỏ vàng in hình đám trẻ con cầm đèn đi rước. Nó mềm, mịn đến lạ kỳ với lớp bột trắng bông thơm ngào ngạt.
Bố bảo "Để thắp hương cúng cụ và chờ đến hôm rằm, cả nhà phá cỗ".
Bạn biết đấy, trẻ con nông thôn suốt ngày mặc quần thủng đít thì thức quà lúc ấy đơn giản chỉ là con he bằng bột nếp Mẹ mua đầu chợ mỗi lúc tan phiên, sang hơn thì đôi cặp bánh rán pha bột mì nhân đường vừa cứng, vừa có vị hôi hôi nồng nồng.
Còn xịn, thì phải chờ đến lúc Bố đi công tác thật xa, kiểu gì cũng sẽ có quà là cái kẹo bon bon nhân si rô ngon tụt lưỡi, nhất định khi ăn là chỉ được ngậm, đến lúc lớp kẹo bên ngoài tan hết chạm lớp siro mới được nhai. Nếu nhai sớm hơn là rất phí !
Thế nên, những thức quà như cái bánh dẻo này nó như món quà trọng đại kiểu của hồi môn trước khi vợ chồng mới cưới ra ở riêng ấy các Bác ạ. Thành thử, cứ lúc một mình ở nhà mình lại bắc ghế lên để ngó trộm, kiễng hết chân lên rồi hé cái hộp ra để ngắm, để hít hà cái mùi thơm chất ngất.
Chờ mãi thì cũng đến ngày được "bổ" bánh, cảm giác nó khó tả đến tức cả ngực: Cái nhân có vị béo của mỡ, cái béo béo ngọt ngọt của sen, cái giòn giòn xạo xạo của mứt bí tẩm đường, cái bùi bùi lẫn trong miếng bánh của hạt dưa, hạt bí...lớp vỏ thì mềm, mượt ngọt thanh lẫn trong vị thơm nhẹ đến lạ kì.
Chẳng biết do ít được ăn, hay do thức bánh ấy ngon mà cứ nhớ mãi. Bọn trẻ con bây giờ cũng chẳng quan tâm đến bánh trung thu nữa, mình đồ rằng do hằng ngày nhiều loại quá thành ra thừa thãi, hoặc do chúng dễ dãi với đồ ăn nên trở nên thờ ơ, lạnh nhạt.
Đận rồi, có duyên khi đi vác đèn chụp phụ anh bạn, mình mới hiểu được quy trình của chiếc bánh dẻo ngày xưa làm ra sao. Nó cầu kỳ từ lúc sên nhân, lúc vào khuôn, đến khi ra bánh nó thế nào...đều cần đến kinh nghiệm và một bàn tay tài hoa khổ luyện cả chục năm.
Anh bạn mình bảo, chụp có thể không đẹp, nhưng sẽ lưu được một vài khoảnh khắc đáng nhớ về tay nghề người làm bánh. Để một lúc nào đó, khi mọi thứ trở thành kỉ niệm thì ta còn có cái mà nhắc nhớ với nhau rằng, có một thức bánh như thế, ở trong tâm hồn ta thật ngon, và rất tuyệt.
Nhỉ ! ... .. Đấy, bạn tôi - Trần Thế Nam bảo thế!
#Đỗ