26/04/2023
Có lẽ sẽ chẳng còn chuyến đi nào nữa, chẳng còn được chụp cho mẹ một bức ảnh nào nữa.
Thời gian là thứ gì đấy mà con người chẳng biết trước được. Có thể hôm nay bạn nghĩ bạn còn cả cuộc đời, nhưng đâu biết ngày mai một căn bệnh ập đến, hay tai nạn giao thông cũng có thể khiến bạn không còn một thời gian nào nữa. Từ lúc biết mẹ bị ung thư di căn giai đoạn cuối, mình chợt trân trọng thời gian hơn. Trân trọng từng giây phút còn lại ở bên mẹ. Lúc này thời gian với mình trôi nhanh lắm, chẳng như mấy chục năm trưởng thành, từng ngày trôi qua nhanh mà nặng nề đến thế.
Năm 2018, lúc mình ở bên Singapore, mẹ phát hiện bị ung thư giai đoạn đầu. Mình cũng nhớ từng viết ở trên này về cảm xúc của mình. Giờ 5 năm trôi qua, vẫn trang này, nhưng giờ mọi chuyện thật khác. Căn bệnh ung thư quái ác khiến mẹ đau đớn hằng ngày, khiến mẹ không thể sinh hoạt được như người bình thường dù cố gắng lắm. Đau đớn là thế, nhưng mẹ vẫn nói mẹ cố gắng vì muốn nhìn con nhìn cháu trưởng thành.
Cho đến những giây phút mệt mỏi này, mẹ vẫn nghĩ về con về cháu. Mới biết mẹ thương con cháu nhiều nhường nào. Cuộc đời ngắn ngủi vậy đấy, lúc mình có chút thành công thì muốn phụng dưỡng mẹ cũng thật khó.
Hồi trước mình hay thích nghe bài hát "sống cho hết đời thanh xuân" vì có câu " sống cho hết đời thanh xuân để đủ tiền mua cho mẹ một căn nhà thiệt bự". Mình luôn ấp ủ mình phải thật thành công để cho mẹ những điều tốt nhất, những chuyến du lịch đẹp nhất, hay xe sang, nhà đẹp. Nhưng có lẽ ước mơ chỉ là ước mơ, vì giờ đã quá muộn rồi nhỉ.
Lâu rồi, mình mới cảm thấy trống rỗng mỗi khi nghĩ về tương lai. Nghĩ về thời gian khó khăn bây giờ và sắp tới. Chẳng bao giờ được gục ngã, vì còn gia đình ở phía sau mà..