01/09/2026
🇳🇵 NGƯỜI THẦY GIÁO ĐÃ TRỞ THÀNH NGƯỜI HÙNG ❤️
Người ta gọi ông là thầy giáo, nhưng vào ngày hôm ấy, ông đã trở thành một người hùng.
Đó là câu chuyện về Rajendra Dawadi, hiệu trưởng Trường Trung học Tribhuvan Trishuli, Nepal – người đã đưa ra một quyết định quyết đoán trong những phút sinh t.ử, giúp 1.643 học sinh thoát khỏi dòng l.ũ quét k.inh hoàng.
⏰ 9 GIỜ 20 PHÚT SÁNG – CUỘC CHẠY ĐUA VỚI T.Ử THẦN
Ngày 26/8/2026, ông Rajendra Dawadi, 47 tuổi, nhận được một cuộc điện thoại từ người bạn sống cách trường khoảng 7–8 km về phía thượng nguồn.
📞 Người bạn báo rằng ngôi làng của anh đã bị trận lũ quét cuốn phăng.
“Anh ấy nói rằng ngôi làng đã biến mất, bị dòng sông cuốn trôi. Anh ấy bảo tôi hãy chạy đi.”
Khi ấy, khoảng 900 học sinh đã có mặt tại trường, trong khi khoảng 700 em khác đang trên đường đến trường chủ yếu bằng xe buýt
🏫 Ngôi trường ba tầng nằm cách dòng sông chỉ khoảng 60 mét. Được xây dựng bằng bê tông rất kiên cố, và nằm ngang độ cao với cây cầu nối ngôi làng với bờ bên kia.
Kế toán của trường và 1 phụ huynh cũng vào cảnh báo lũ đến. Mối nguy hiểm vẫn chưa được xác nhận, nhưng Dawadi không có nhiều thời gian để kiểm tra, ông đã quyết đoán quyết định.
Ông nhớ lại: “Rồi một phụ huynh bước vào và nói với tôi rằng nước đang dâng lên rất nhanh, vì vậy tôi đã rung chuông và bảo các giáo viên sơ tán khỏi các lớp học.”
Ông rung chuông trường và ra lệnh cho học sinh và nhân viên rời khỏi trường và di chuyển đến nơi cao hơn.
🚌 CUỘC GỌI QUAN TRỌNG NHẤT
Nhưng ông biết rằng vẫn còn hàng trăm học sinh đang trên đường tới trường.
Mỗi chiếc xe buýt chở khoảng 80 học sinh
Trong khi các giáo viên đang khẩn trương cho học sinh di chuyển lên đồi cao sau chuông báo động của thầy hiệu trưởng.
Ông lập tức gọi cho từng tài xế, yêu cầu họ "quay đầu trở lại"
Ông tiếp tục: “Tôi đã liên lạc được với tất cả các tài xế trừ một người và bảo họ quay lại. Sau đó, tôi thấy chiếc xe buýt mà tôi không liên lạc được đang đi qua cầu.”
"Lúc đó, nước đã tràn vào sân trường rồi — nó chảy quá nhanh — nên tôi bảo anh ấy quay lại."
Chiếc xe buýt lập tức quay đầu.
Và đó có thể là quyết định chỉ cách nhau vài chục giây giữa sự sống và cái ch.ết.
💥 Chiếc xe vừa sang được bờ bên kia thì cây cầu sập xuống.
“Nó vừa sang đến bờ bên kia thì cây cầu mới sập,” ông nói với tờ The Times.
🏃♀️ NHỮNG ĐỨA TRẺ CHẠY VỀ PHÍA NGỌN ĐỒI
“Một học sinh nữ bị lên cơn hoảng loạn, nên chúng tôi cho cô ấy ngồi sau xe máy. Những người còn lại tôi cho đi bộ lên đồi cao, rồi đi theo sau.”
Ba mươi nữ sinh đang ở ký túc xá. Khi họ hỏi Dawadi rằng họ có thể đi đâu vì nhà họ ở rất xa, ông ấy bảo họ đi theo ông lên đồi.
Những đứa trẻ hoảng sợ chạy lên đồi và tìm chỗ trú ẩn dưới một cây bồ đề, nhìn dòng nước xiết đổ về cuốn phăng các dãy phòng học của trường.
Trong lúc đang sơ tán lên vùng đất cao hơn, ông Dawadi có thể nhìn thấy một tòa nhà ký túc xá cách sông khoảng 100 mét đang bị nước nhấn chìm.
❤️ 1.643 HỌC SINH ĐỀU SỐNG SÓT
Điều kỳ diệu đã xảy ra.
1.643 học sinh đều thoát nạn, và cả các thầy cô, cán bộ, nhân viên trong trường.
Không một em nhỏ nào bị dòng nước cuốn đi.
Dù trong những ngày sau đó, một số học sinh và nhân viên nhà trường vẫn bị mắc kẹt trên vùng đất cao, nhưng họ đã thoát khỏi th.ảm h.ọa tức thời.
Tuy nhiên, câu chuyện vẫn có những m.ất mát đau lòng.
💔 Hai nhân viên của trường sau đó được xác nhận đã thi.ệt m.ạng.
Một trong số đó là Santos Pariyar, 32 tuổi, giáo viên lịch sử – xã hội mới được bổ nhiệm.
Sáng hôm ấy, vào lúc ý anh không có mặt ở trường, anh ý đến trường từ sáng sớm để dạy thêm các lớp trước giờ học và mới trở về phòng ở của giáo viên bên bờ sông để nấu bữa sáng và đã bị dòng nước cuốn trôi.
Người thứ hai là Sultan Lama, người lao công cần mẫn của trường. Người ta cho rằng ông đã quay lại để đóng cổng trường.
Trận lũ đã phá hủy gần như toàn bộ tài sản của trường, bao gồm cả một dãy nhà ba tầng 18 phòng học được xây dựng với sự hỗ trợ từ Đại sứ quán Ấn Độ sau trận động đất năm 2015
Những gì còn lại của trường chỉ là hai chiếc xe buýt, 1 trong 2 chiếc là do đại sứ quán Ấn độ tặng trường.
Không thể tưởng tượng nếu các học sinh còn ở lại trường khi cơn lũ đi qua.
🎙️ LỜI KỂ CỦA HỌC SINH VÀ PHỤ HUYNH.
Khi ông quay lại hiện trường vụ sập trường vài ngày sau đó, các bậc phụ huynh đã ôm chầm lấy anh và cảm ơn ông vì đã cứu con cái họ.
“Cha mẹ của các em ấy đã ôm tôi, họ khóc cùng tôi,” ông ấy nói. “Họ rất xúc động.”
Một học sinh cho biết quyết định của thầy Dawadi đã cứu sống họ trong gang tấc.
Yunisha, một nữ sinh 16 tuổi, kể lại với phóng viên BBC “Tôi và các bạn của mình đã thoát chết trong gang tấc, chỉ cách nhau 10 giây.”
Cô kể rằng mình cùng các bạn chạy trên con đường hẹp phía sau trường.
"Chỉ trong chốc lát, khu chợ đã biến mất ngay trước mắt tôi.”
Ở nhà, mẹ cô – bà Sabina Shrestha – tuyệt vọng gọi điện cho con gái.
📞 Gọi hết lần này đến lần khác.
Không ai nghe máy.
“Tôi đã rất hoảng loạn. Tôi đã gọi nhiều lần cho con gái và bố của nó, nhưng cả hai đều không liên lạc được.”
Chồng cô, Yubaraj Amatya, lập tức đi về phía trường học.
"Ngay sau khi tin tức về trận lũ lan rộng, tôi đã gọi điện cho con gái nhưng không liên lạc được, lúc đó tôi rất sợ", ông nói.
"Chỉ vài phút sau, tôi vội vã chạy đến trường con gái và thấy toàn bộ chợ Trishuli đã bị nước lũ cuốn trôi, lúc đó tôi nghĩ con gái mình đã mất. Tôi kinh hoàng tột độ, dừng xe máy lại, nước lũ dâng cao nhưng tôi không thể nào nghĩ đến việc quay trở lại mà không có con gái bên cạnh."
Cuối cùng...
📞 Điện thoại reo.
❤️ Yunisha vẫn còn sống.
Gia đình vỡ òa trong hạnh phúc, ôm nhau khóc mà không nói lên lời.
Dù họ vẫn thấp thỏm lo lắng cho đến khi cô thực sự trở về nhà ba ngày sau đó.
Những giờ đồng hồ không liên lạc được với con thật dài.
"Cuối cùng, con gái tôi nhận được cuộc gọi và tôi không thể kìm được nước mắt, bật khóc... hai người thân có mặt cùng tôi cũng khóc và ôm chầm lấy tôi," ông nói.
Yunisha rưng rưng nước mắt khi nhớ lại khoảnh khắc đó.
"Sau khi lên đến đỉnh đồi, tôi nhận được cuộc gọi từ cha mình. Ông ấy khóc nức nở và lúc đó tôi không thể nói được lời nào", cô ấy kể.
Sumita Tamang, một học sinh lớp 10 kể lại.
"Chúng tôi đang chuẩn bị cho buổi chào cờ sáng thì các thầy cô bắt đầu la hét bảo chúng tôi chạy lên đồi.
Nhìn từ trên đỉnh đồi xuống, tôi thấy dòng nước lũ cuồn cuộn tràn qua sân chơi của chúng tôi. Cảnh tượng ấy thật đáng sợ… nhưng tôi vô cùng hạnh phúc vì tất cả bạn bè của tôi đều đã an toàn.”
"Tôi sẽ cảm ơn thầy ấy khi gặp lại vì đã cứu mạng tôi", cô nói.
Rohan Shrestha, học sinh lớp 12 nhớ lại:
" Tôi đã nghe thấy tiếng lũ trước khi thấy nó. Tiếng gầm của dòng sông nghe như tiếng sấm rền trước khi chúng tôi nhìn thấy bùn đất tràn đến.
Các thầy cô giáo đã nhanh chóng đưa mọi người ra khỏi ký túc xá và đến nơi cao hơn.
Trường học giờ đây hoàn toàn bị bao phủ bởi bùn và chúng tôi không biết khi nào có thể quay lại lớp học, nhưng chúng tôi đang chăm sóc lẫn nhau trong khu trại tạm thời" .
🎒 “HÃY BỎ LẠI TÚI XÁCH VÀ HỘP CƠM!”
Việc trường học của Dawadi bị phá hủy không phải là một tổn thất đơn lẻ.
Theo Save the Children, ít nhất 69 trường học đã bị phá hủy hoặc hư hại, ảnh hưởng đến gần 19.000 trẻ em.
Một phụ huynh kể lại với AP rằng các giáo viên đã cảnh báo học sinh:
“Có lũ lụt và các em nên để lại túi xách và hộp cơm trưa.”
Những thứ tưởng như rất quan trọng trong một ngày đi học...
..đã được bỏ lại.
.. hoặc không quay lại phòng học để lấy chúng.
Và chính điều đó có lẽ cũng góp phần giúp các em sống sót.
🦸♂️ NGƯỜI HÙNG KHÔNG NHẬN MÌNH LÀ NGƯỜI HÙNG
Người dân địa phương gọi ông Dawadi là một người anh hùng.
Nhưng ông vẫn khiêm nhường. Đứng trước ngôi trường bị tàn phá, ông chỉ hỏi lại:
"Tôi còn có thể làm gì khác nữa?"
Có lẽ, với ông, đó đơn giản chỉ là trách nhiệm của một người thầy.
Nhưng với 1.643 học sinh và gia đình của các em, quyết định ấy đã thay đổi tất cả.
Chỉ vài phút phản ứng nhanh.
Một cuộc điện thoại.
Một hồi chuông cảnh báo.
Những chiếc xe buýt được quay đầu.
Những đứa trẻ được đưa lên vùng đất cao.
Và 1.643 sinh mạng được giữ lại.
Ngôi trường có thể bị cuốn trôi, nhưng người thầy đã kịp đưa những điều quý giá nhất của nó — những đứa trẻ — đến nơi an toàn.
Ông nói rằng học sinh sẽ cần tư vấn tâm lý. Sau đó, việc học phải bắt đầu lại, ngay cả khi trường học phải tạm thời chuyển địa điểm.
Lời kêu gọi của ông gửi đến chính phủ Nepal rất đơn giản: Xây dựng lại trường học và đưa trẻ em trở lại trường.
🌟 ĐIỀU GÌ KHIẾN HÀNH ĐỘNG CỦA ÔNG TRỞ NÊN ĐÁNG KINH NGẠC?
🔹 Không có hệ thống cảnh báo chính thức. Ông chỉ nhận được một cuộc điện thoại từ một người bạn. Và lời nói từ một phụ huynh.
🔹 Ông tin vào trực giác và kinh nghiệm của mình, thay vì chờ đợi một mệnh lệnh hay quy trình chính thức.
🔹 Ông hành động chỉ trong vài phút, khi mọi thứ đang diễn ra với tốc độ khủng khiếp. Ông bao quát sự kiện, tính đến tình huống các xe đang chở học sinh đến trường sẽ gặp nguy hiểm.
🔹 Ông không bỏ đi ngay, mà ở lại để chắc chắn rằng học sinh, giáo viên và nhân viên nhà trường đều đã được sơ tán an toàn.
Một quyết định đúng lúc có thể cứu một mạng người. Còn quyết định của người thầy ấy đã cứu 1.643 cuộc đời và 1.643 gia đình.
Người ta gọi ông là thầy giáo.
Nhưng vào ngày hôm ấy, ông đã trở thành một người hùng.
Một người hùng thực sự ❤️🇳🇵
Lekima Hùng viết và tổng hợp từ The Times, CBNI, India Today...
08/2026
P/s Câu chuyện của ông chắc chắn sẽ lan rộng trên thế giới và sẽ là chủ đề về cảnh báo cho các khu cư dân, đặc biệt là trường học là làm sao cảnh báo cho hiệu quả, làm gì cần thiết nếu có thả. m họ.a xảy ra.
Học viện Nhiếp ảnh Ánh sáng