09/09/2020
| 09 . 09. 20 |
Trái tim chúng ta dường như từ khi sinh ra đều bình lặng, rồi ngày nọ có một người đi đến, bước vào cuộc sống, khuấy đảo trái tim của chúng ta, khiến nó như dòng sông chỉ còn bình lặng trên bề mặt, còn sâu bên dưới là dòng chảy của những nỗi nhớ, cuồn cuộn và bất tuân.
Chúng ta rồi đều sẽ biết nhớ biết thương. May mắn thì người ta cũng thương mình, không may thì chỉ là con đường một chiều vô vọng. Nỗi nhớ không phải là thứ có thể dễ dàng kiểm soát, tình cảm con người đâu thể như máy móc, ấn nút là có thể xóa bỏ, ấn nút là có thể “reset”. Làm con người khắc nghiệt ở chỗ, phải gom đủ thất vọng, chất đủ nhớ thương, tìm đủ lý do, rồi mới có thể đủ dũng khí đè nén tình cảm ấy xuống thật sâu, thật sâu.
Phải tự mình trải qua biết bao đêm dài trằn trọc, mới tự mình sắp xếp lại những nỗi lòng ngổn ngang chồng chất. Nhớ, có lẽ là đặc ân mà tạo hóa ban cho con người, mà hình như cũng là cái được tạo ra để thử thách con người. Nhớ, đôi khi là nỗi khổ không nói nên lời, đôi khi lại là may mắn vì có một phương pháp lưu trữ tuyệt diệu như thế.
Nếu chỉ được chọn một điều để nhớ, bạn có bao giờ nghĩ, bạn sẽ không muốn quên điều gì nhất?
-Mai phuong du | cover lyly &Anh tú