25/05/2020
''MỘT CHÚT THÔI...
Thuở ấy ngây thơ chẳng biết gì
Một chiều phượng đỏ tiễn nhau đi
Sân trường đọng lại đôi nhành lá
Với hạt mưa mềm vương ướt mi...
Cứ vậy thời gian chẳng đợi ai
Tháng năm nối tuổi, tuổi thêm dài
Sương pha màu tóc, tóc thêm bạc
Tưởng nụ cười xưa đã nhạt phai
Bất chợt, chỉ là bất chợt thôi
Nhận ra nhau giữa chốn đông người
Tiếc nhau chi lắm, đôi mắt ấy?
Dại dại khôn khôn đã nửa đời.
Em giận, xưa anh chẳng mở lời
Để em chờ mãi giữa tinh khôi
Bảng đen, phấn trắng, tim màu nắng
Mỗi nhịp nhìn anh, một nhịp rơi...
Bối rối nhìn em, anh mỉm cười
Làm sao anh biết được em ơi
Có dạo sân trường em xõa tóc
Anh chỉ dám nhìn một chút thôi
Anh chỉ dám nhìn một chút thôi
Bên khung cửa sổ lớp em ngồi
Dọc hành lang cũ loang ký ức
Em bước, sáng bừng cả mắt, môi...
Anh chỉ dám nhìn một chút thôi
Cổng trường tà áo vướng tơ trời
Dòng thư viết dở cho năm tháng
Dấu biệt tim mình, thương nhớ ơi...
Dấu biệt tim mình, thương nhớ ơi...
Mấy mươi năm tưởng đã quên rồi
Trường xưa mở hội cho ta gặp
Để tiếc xa xôi, tiếc một thời...
Chỉ là để tiếc một chút thôi!
Mà đứt ruột gan, đứt nụ cười
Giá như, ừ nhỉ, ta quay lại...''