09/08/2026
Một trong những lý do đầu tiên khi mình bắt đầu với Trà Sữa đó chính là mình cảm thấy vui khi mọi người cầm tấm ảnh mình chụp được trên tay và trân trọng nó. Không giống như những tấm ảnh in giấy khác, hình Instax khá là dày vì bản thân tấm hình có nhiều lớp và chứa sẵn hoá chất để lên màu ảnh. Lúc tấm hình chạy ra khỏi máy, hoá chất được dàn đều và hình cứ từ từ hiện lên. Cầm tấm hình lên vừa chắc tay đã vậy còn như có phép thuật, chờ xíu là có hình, cảm giác tấm hình peak lắm luôn :))
Sau rất nhiều năm chụp hình Instax, mình cũng nhận ra mình không hoàn toàn thích chụp quá nhiều hình Instax. Với mình, Instax đơn thuần là để lưu lại một kỷ niệm, hoặc trao tặng kỷ niệm đó cho một ai khác. Vì lẽ đó, hằng ngày mình có thể chẳng đụng đến em máy này, thế nhưng những dịp đặc biệt thì hình Instax chắc chắn phải có. Và mọi người có công nhận không, dù chụp điện thoại, chụp film hay chụp digital bao nhiêu đi nữa, Instax vẫn có một loại cảm xúc rất riêng. Có lẽ vì tấm hình đó thật sự trở thành một “vật” thuộc về mình. Có thể nhét sau ốp điện thoại, treo trên túi, gắn lên tủ lạnh hay kẹp đâu đó trên bàn làm việc. Rồi lâu lâu vô tình nhìn thấy lại kiểu “ê, hôm bữa nè”. Không cần mở album, không cần search, không cần nhớ tấm đó nằm trong cái folder nào. Nó cứ ở đó, bên cạnh mình.
Nói chung là tui iu instax, nhờ instax tui có nhiều cảm xúc hơn, có công việc mình thích, có những người đồng hành cùng rất iu. Đã iu rất nhiều năm và xin phép tiếp tục iu tiếp hehe 🤝