06/06/2020
[Con người ta cảm âm nhạc bằng kỉ niệm]
Một sớm thứ 7 lạc vào link bài hát này, vì đã nghe ca khúc từ ngày bé xíu 1997 hồi chương trình còn là Văn Nghệ Chủ Nhật, chiếu bộ phim Xin Hãy Tin Em. Nên mỗi lần nghe cái giai điệu này mình chỉ nhớ lại hồi bé đó khi mẹ bằng đúng tuổi mình bây giờ, và bố đang ở Hà Nội trong hơn 2 năm học bằng 2 kĩ sư CNTT ở Bách Khoa, thời đó chưa có điện thoại, tất nhiên là điện thoại bàn thời đó còn chưa có ( hơn 1 năm sau nhà mình mới có), nghe tiếng violin tôi đã thật xúc động mà, tôi đã nhớ ra là hồi đó tôi đã rất nhớ bố hay hỏi mẹ là mẹ ơi mẹ biết bao giờ bố về không. Và mẹ hồi đó cũng không biết chính xác lúc nào bố tôi về, tôi cũng hay lấy cái đk TV giả vờ bấm điện thoại cho bố ở Hà Nội, hỏi bố bao h về??
Bất giác tôi tự nhiên nhớ ra là cũng lâu lâu ko gọi về nhà thế là tôi lấy gọi ngay, bố vẫn vậy vẫn luôn lo cho công việc của tôi dù thu nhập ổn nhưng phong cách là freelancer dev cho nhiều công ty khác nhau khiến bố ko yên tâm lắm, bố vẫn luôn vậy vẫn luôn cho tôi cái cảm giác dù không dùng facebook nhưng vẫn hay vào fb theo dõi tôi, vẫn cho tôi cảm giác dù tôi đi đâu làm gì vất ngã thế nào, thì ở đây bố mẹ vẫn là nơi cho con trở về!
SÁNG TÁC: XUÂN PHƯƠNG © 2017 by PHƯƠNG NAM PHIM ¤ PLEASE DO NOT RE-UPLOAD! Bản chính thức Full HD được phát hành chính thức tại hệ thống kênh Youtube của PHƯ...