Tiền Tài May Mắn

Tiền Tài May Mắn NHẤN LIKE VÀ THEO DÕI PAGE ĐỂ NHẬN NHỮNG ĐIỀU MAY MẮN NHẤT NHÉ

Đi họp lớp, người bạn gi/àu nhất phát cho mỗi người 1 phong bì: Về đến nhà mở ra mà không tin nổi vào mắt mình bởi vì......
25/05/2026

Đi họp lớp, người bạn gi/àu nhất phát cho mỗi người 1 phong bì: Về đến nhà mở ra mà không tin nổi vào mắt mình bởi vì...
Tôi năm nay bốn mươi mốt tu/ổi.
Cái tuổi mà người ta không còn trẻ để mơ mộng, nhưng cũng chưa đủ già để buông xuôi. Mỗi ngày trôi qua đều giống nhau: sáng đưa con đi học, vội vàng tới công ty, chiều về kẹt xe, tối lo cơm nước, bài vở cho con.
Cuộc sống cứ lặp lại như một vòng tròn.
Cho đến một buổi chiều, điện thoại tôi rung lên. Trong nhóm chat lớp cấp ba – cái nhóm mà mấy năm rồi tôi chỉ đọc chứ ít khi nói – lớp trưởng nhắn:
“Cuối tháng này họp lớp 20 năm ra trường nhé mọi người. Ai đi được thì báo.”
Tin nhắn ấy khiến tôi khựng lại vài giây.
Hai mươi năm.
Tôi bỗng thấy trong lòng mình có gì đó vừa quen vừa lạ. Hai mươi năm trước, chúng tôi là những đứa học si/nh nghèo, ngồi chen chúc trong lớp học mái tôn nóng hầm hập. Đứa nào cũng nghĩ tương lai mình sẽ rực rỡ.
Nhưng cuộc đời… không phải ai cũng đi đúng con đường đã tưởng tượng.
Tôi định nhắn “bận”, như mọi lần.
Nhưng rồi lại thôi.
Có lẽ… lâu rồi tôi cũng muốn gặp lại họ.
---
Buổi họp lớp được tổ chức ở một nhà hàng khá sang.
Tôi đến muộn mười phút. Khi bước vào phòng riêng, cả lớp đã có mặt gần đủ.
Tiếng cười nói ồn ào vang lên.
Những gương mặt quen thuộc năm nào giờ đã thay đổi ít nhiều. Có người béo lên, có người hói đầu, có người trông mệt mỏi vì cuộc sống.
Nhưng người khiến cả phòng chú ý nhất… vẫn là **Tuấn**.
Tuấn ngồi ở bàn giữa, áo sơ mi trắng, đồng hồ sáng loáng trên cổ tay. Bên cạnh là chìa khóa một chiếc xe sang đặt hờ trên bàn.
Hai mươi năm trước, Tuấn cũng đã nổi bật.
Nhưng không phải vì gi/àu.
Mà vì…Đọc tiếp câu chuyện trong bình luận 👇👇👇

25/05/2026

Tôi ng o:ạ i t ì n:h suốt 5 năm, nhưng vợ tôi chưa từng làm ầm lên. Đến khi nhân t ì n:h s:nh con, tôi mới hiểu được cô ấy t à n nhẫn tức mức nào”
Tôi tên Hoàng, 35 tuổi, làm quản lý kinh doanh cho một công ty thiết bị điện ở TP.HCM. Vợ tôi là Thu, 33 tuổi, giáo viên tiểu học. Chúng tôi cưới nhau 8 năm, có một con gái 6 tuổi tên Bống.
Tôi từng nghĩ gia đình mình ổn. Thu hiền, ít nói, không gh e:n tu ô:ng vô cớ. Tôi đi sớm về khuya, công tác liên tục, cô ấy chỉ nhắn: “Anh về ăn cơm không?” hoặc “Nhớ mặc áo ấm.”
Chính sự bình thản đó khiến tôi chủ quan.
5 năm trước, tôi quen Trang, 27 tuổi, nhân viên marketing đối tác. Trang trẻ, biết chiều, nói chuyện cu:ố n hút, nhìn tôi như nhìn một người đàn ông đáng nể. Tôi sa vào lúc nào không hay. Tôi nói dối Thu bằng những buổi “tiế:p khác:h”, những chuyến “họp ngoài giờ”.
Thu không tra hỏi. Không lục điện thoại. Không khóc lóc. Không đ::ánh ghen.
Có lần tôi s:ay, về nhà lúc 2 giờ sáng. Thu chỉ mở cửa, đặt khăn lên bàn rồi quay vào phòng ngủ. Tôi đã nghĩ: “Cô ấy không biết… hoặc biết nhưng chịu.”
Rồi Trang có th:a:i.
👇👇👇

Sợ bố cô đơn lúc về già, chúng tôi cưới cho ông cô vợ trẻ kém 20 tuổi, ngày đón dâu ông vui như Tết rồi quýnh quáng dắt ...
25/05/2026

Sợ bố cô đơn lúc về già, chúng tôi cưới cho ông cô vợ trẻ kém 20 tuổi, ngày đón dâu ông vui như Tết rồi quýnh quáng dắt vợ vào phòng tân hôn, 1 lúc sau, nghe tiếng dì gào khóc, chúng tôi xô cửa xông vào thì thấy dì đang co ro ở góc phòng còn bố thì đang….Bố tôi tên là Nam, năm nay đã 65 tuổi. Ông là một người đàn ông cương nghị, trải qua nhiều sóng gió cuộc đời nhưng luôn giữ một tâm hồn lạc quan. Mẹ tôi mất từ khi tôi và em trai còn nhỏ, bố đã nuôi nấng chúng tôi trưởng thành bằng tất cả tình yêu thương và sự hy sinh. Trong nhiều năm liền, ông luôn từ chối việc tái hôn, nói rằng ông không cần ai bên cạnh, chỉ cần có hai anh em chúng tôi là đủ.
Thế nhưng, khi chúng tôi đều đã có gia đình riêng, có con cái, tôi và em trai bắt đầu lo lắng cho bố. Càng lớn tuổi, bố tôi càng ít nói và dường như trở nên cô đơn hơn. Ông có thể ngồi hàng giờ bên cửa sổ, nhìn ra xa mà không nói một lời. Mỗi khi tôi hay em trai về thăm, ông tươi cười vui vẻ, nhưng khi chúng tôi rời đi, ông lại trở về với sự im lặng của mình.
Chúng tôi không thể để bố sống cô đơn mãi. Sau nhiều lần bàn bạc, tôi và em trai quyết định sẽ kiếm một người phụ nữ trẻ để chăm sóc bố. Ban đầu, bố phản đối kịch liệt, nói rằng ông đã già rồi, không cần phải kết hôn lại nữa. Nhưng sau những cuộc trò chuyện dài đầy tình cảm, chúng tôi thuyết phục được ông. Chúng tôi nói rằng, đó không chỉ là vì bố, mà còn là vì chúng tôi. Chúng tôi không muốn bố sống cô độc khi về già, không có ai để trò chuyện hay chăm sóc.
Cuối cùng, bố tôi cũng đồng ý. Và sau nhiều lần tìm kiếm, chúng tôi đã chọn được một người phụ nữ tên là Dung – cô ấy trẻ hơn bố tôi 20 tuổi, là người hiền lành, thật thà và đang làm nghề giáo viên mầm non. Dung tuy lớn tuổi nhưng chưa từng kết hôn, cô ấy nói rằng sẵn sàng chăm sóc bố tôi suốt quãng đời còn lại....
Xem tiếp tại bình luận 👇 👇 👇

25/05/2026

Tôi đã thắt ống dẫn suốt 14 năm, vậy mà vợ tôi vẫn mang b. Tôi chọn im lặng. Đến khi đứa trẻ chào đời, kết quả giám định ADN khiến tôi chết lặng!..
Tôi tên Trần Quốc Nam, 39 tuổi, làm kỹ thuật điện cho một nhà thầu ở TP.HCM. Mười bốn năm trước, tôi thắt ống dẫn ở một phòng khám tư gần cầu chữ Y. Lý do thì đơn giản và ích kỷ: tôi sợ nghèo. Khi đó tôi vừa trả xong khoản nợ vì đợt làm ăn thua lỗ của bố vợ, lại chứng kiến mấy người bạn đẻ dồn dập rồi vỡ trận. Tôi và vợ tôi, Nguyễn Thị Lan, thống nhất “kế hoạch lâu dài” cho nhẹ đầu. Bác sĩ bảo chỉ là thủ thuật nhỏ, vài ngày là ổn. Tôi cầm giấy xác nhận, cất vào ngăn tủ như cất một cái khóa cửa.
Từ đó đến nay, hai vợ chồng sống yên. Lan mở tiệm làm tóc nhỏ ở quận 8. Còn tôi cứ chạy công trình. Chúng tôi từng nói về chuyện có con, rồi thôi. Lan không ép, chỉ thỉnh thoảng nhìn trẻ con hàng xóm mà im lặng. Tôi nghĩ sự im lặng đó là đồng thuận.
Cho đến tối hôm Lan đặt que thử lên bàn, hai vạch đỏ như vết dao.
Lan nói rất nhẹ: “Em có b';'.ầu rồi anh.”
Tôi đứng như bị ai giật mất trọng lực. Mười bốn năm, cái “khóa cửa” kia vẫn nằm trong tủ. Tôi mở tủ, lôi tờ giấy ra, chữ ký bác sĩ còn rõ. Tôi muốn hỏi, muốn gào, muốn hất đổ cả căn bếp… nhưng cổ họng tôi chỉ bật ra được một câu vô hồn: “Ừ… vậy hả.”
Từ hôm đó tôi chọn im lặng. Tôi đưa Lan đi khám, gật đầu nghe bác sĩ dặn, mua sữa bầu, xoa lưng khi Lan nghén. Ai chúc mừng, tôi cười. Ai hỏi sao giờ mới có, tôi đùa: “Duyên tới muộn.” Nhưng đêm nào tôi cũng nằm quay mặt vào tường, đếm những giả định như đếm tiếng mưa: Lan đã quen ai? Từ khi nào? Mình ngu đến mức nào?
Ngày Lan sinh, tôi đứng ngoài phòng mổ, tay ướt mồ hôi. Khi y tá bế đứa bé ra, nó đỏ hỏn, mắt nhắm nghiền, khóc khàn. Lan nhìn tôi, mắt ươn ướt: “Con mình đó anh.”
Tôi vẫn gật. Nhưng trong đầu tôi, một kế hoạch lạnh tanh đã chạy xong: giám định ADN.
Một tuần sau, tôi nhận phong bì kết quả. Tôi mở ra, đọc dòng chữ in đậm. Tim tôi đập hụt một nhịp rồi rơi thẳng xuống bụng. 👇👇👇

Biết chồng có người phụ nữ khác, vợ đặt 20 mâm cỗ mời họ hàng, làng xóm đến để tuyên bố một việc s//ốc...Cả làng ai cũng...
25/05/2026

Biết chồng có người phụ nữ khác, vợ đặt 20 mâm cỗ mời họ hàng, làng xóm đến để tuyên bố một việc s//ốc...
Cả làng ai cũng ngạc nhiên khi nghe nhà Loan đặt 20 mâm cỗ, thuê rạp cưới dựng ngay sân trước. Người ta xì xào: “Chắc cưới vợ hai cho chồng nó” hoặc “Hay thằng út đỗ đại học?”. Ai cũng tò mò.
Loan đứng trước cổng, mặt trang điểm nhẹ, tóc búi cao, váy lụa màu kem. Mọi người đến đủ. Bên nhà ngoại, bên nhà nội, hàng xóm láng giềng. Chồng Loan, anh Hưng, cũng ngơ ngác bước ra từ trong nhà, áo sơ mi bỏ ngoài quần, nhìn vợ với ánh mắt không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Loan cầm micro, giọng rõ ràng:
– Hôm nay tôi mời mọi người đến không phải để mừng si/nh nhật, cũng không phải đám cưới hay giỗ chạp. Tôi muốn tuyên bố một việc rất quan trọng, liên quan đến gia đình tôi.
Tiếng xì xào nhỏ dần. Anh Hưng nuốt nước bọt. Loan nhìn thẳng vào chồng, không r/un, không giậ/n d/ữ. Cô nói tiếp:
– Tôi biết chồng tôi có người phụ nữ khác, cô ta chính là... đọc tiếp dưới bình luận 👇

7 tuần trước, 2 mẹ con chị Hạnh đi làm rẫy rồi mattich trong rừng cao su. Đúng ngày thứ 49, người chồng phát hiện sự thậ...
25/05/2026

7 tuần trước, 2 mẹ con chị Hạnh đi làm rẫy rồi mattich trong rừng cao su. Đúng ngày thứ 49, người chồng phát hiện sự thật r;;ợ/n ng;;ườ/i
Sáng hôm ấy, trời còn mù sương. Chị Hạnh dắt tay con gái nhỏ đi vào rẫy. Người chồng – anh Lực – đứng ở hiên nhà nhìn theo, dặn với:
“Nhớ về sớm nhé, đừng đi sâu quá, mấy hôm nay trời thất thường lắm.”
Chị chỉ cười, vẫy tay. Hai mẹ con khuất dần giữa hàng cao su thẳng tắp.
Nhưng rồi, họ không trở về.
Chiều xuống, anh Lực nóng ruột đi tìm. Anh chạy khắp các lô rẫy, gọi khản cả giọng. Nhưng rừng cao su âm u chỉ vọng lại tiếng gió. Đêm ấy, anh cùng bà con thắp đuốc, lùng sục suốt đêm. Vô vọng.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇

Chàng trai ngh//èo vì quá t//úng qu//ẫn nên đã đồng ý cưới người phụ nữ 70 tuổi, 10 ngày sau anh phát hiện ra bí mật ki/...
25/05/2026

Chàng trai ngh//èo vì quá t//úng qu//ẫn nên đã đồng ý cưới người phụ nữ 70 tuổi, 10 ngày sau anh phát hiện ra bí mật ki/nh ho/àng thì đã muộn...
Dũng – chàng trai 29 tuổi quê miền Trung – từng là kỹ sư xây dựng, hiền lành, chăm chỉ, và hết lòng vì mẹ. Nhưng sau dị/ch bệ/nh, công ty ph/á s/ản, anh th/ất ngh/iệp, lâm vào cảnh n/ợ nầ/n. Cùng lúc đó, mẹ anh phát hiện bị su/y th/ận gia/i đo/ạn cu/ối, cần chạy chữa dài ngày và chi phí tốn kém.
Trong lúc bế tắc, một người quen ở Sài Gòn giới thiệu cho Dũng một “cơ hội đổi đời”. Cụ thể, có một người phụ nữ lớn tuổi – bà Hường, 70 tuổi – giàu có, sống độc thân trong một biệt thự quận 2, đang cần một người đàn ông trẻ “làm chồng hợp pháp”. Không vì tình cảm, không vì gắn bó lâu dài – chỉ để làm thủ tục và cùng sống trong một mối quan hệ có hợp đồng rõ ràng. Sau khi kết hôn, Dũng sẽ nhận được 2 tỷ đồng chuyển khoản và được lo cho mẹ đi chữa bệnh.
Dũng đắn đo hai ngày. Anh không phải người thực dụng, nhưng khi nhìn mẹ nằm lọc máu trong bệnh viện quận, ánh mắt bà đỏ hoe khi hỏi:
“Chừng nào mẹ được chuyển viện vậy con?”
Anh biết mình không còn lựa chọn.
Đám cưới được tổ chức nhanh chóng, không khách mời, không váy cưới, không lời chúc phúc. Chỉ vài tấm ảnh để hoàn tất giấy tờ. Về sống chung, bà Hường giữ đúng lời: không độ/ng ch/ạm, không é/p bu/ộc, chỉ cần Dũng ở lại, ăn cơm cùng, trò chuyện nếu bà buồn.
10 ngày trôi qua, mọi thứ tưởng như yên ổn. Nhưng rồi... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Vợ vừa quadoi, chồng đã mở tiệc ăn mừng với cô giúp việc ngay trước ban thờ vợ, hai người đang vui vẻ thì xảy ra một chu...
25/05/2026

Vợ vừa quadoi, chồng đã mở tiệc ăn mừng với cô giúp việc ngay trước ban thờ vợ, hai người đang vui vẻ thì xảy ra một chuyện khiến họ cả đời này không thể quên
Tôi từng nghĩ, trên đời này, điều tàn nhẫn nhất là cái chết.
Nhưng không.
Điều tàn nhẫn nhất… là cách người ta đối xử với một người đã chết.
Người phụ nữ trong câu chuyện này — Lan — là chị họ của tôi. Và tất cả những gì tôi sắp kể, đều là những gì chính mắt tôi chứng kiến, không thêm, không bớt.
Lan lấy chồng năm 27 tuổi. Chồng chị — Hùng — là một người đàn ông nhìn ngoài thì tử tế: có công việc ổn định, nói năng nhẹ nhàng, biết quan tâm. Ít nhất là trước mặt mọi người, anh ta luôn như vậy.
Nhưng chỉ có Lan mới biết, cuộc hôn nhân đó không hề đẹp như vẻ ngoài của nó.
Chị từng tâm sự với tôi, vào một đêm rất muộn:
“Chị cảm giác như mình đang sống chung với một người xa lạ.”
Tôi hỏi vì sao, chị chỉ cười buồn:
“Có những thứ… không phải cứ nhìn là thấy.”
Họ sống với nhau gần 6 năm, không có con. Không phải vì Lan không muốn, mà vì Hùng luôn tìm cách trì hoãn. Khi thì nói chưa ổn định tài chính, khi thì nói chưa sẵn sàng.
Rồi Lan đổ bệnh.
Ban đầu chỉ là những cơn đau đầu nhẹ, sau đó là chóng mặt, rồi ngất xỉu. Đi khám, bác sĩ kết luận chị bị u não.
Tin đó như sét đánh.
Tôi vẫn nhớ ngày Lan nhập viện, Hùng đứng bên ngoài phòng bệnh, gương mặt lạnh tanh. Không khóc, không hoảng loạn — chỉ im lặng đến đáng sợ.
Chị nằm viện hơn nửa năm.
Trong suốt thời gian đó, người chăm sóc chị chủ yếu là tôi và mẹ chị. Hùng có đến, nhưng rất ít. Mỗi lần đến chỉ ngồi vài phút rồi đi, lấy lý do bận công việc.
Nhưng điều khiến tôi khó chịu nhất… là sự xuất hiện của cô giúp việc trong nhà họ...Đọc tiếp câu chuyện trong bình luận 👇👇👇

25/05/2026

Thưa ông, tôi vẫn còn тяιин, tôi chưa bao giờ ngủ với bất kỳ người đàn ông nào trước đây” Cô gái 25 tu;/ổi khóc và nói trong phòng khách sạn của người đàn ông mà cô chọn nhưng điều bất ngờ hơn là điều xảy ra vào 5 phút sau đó...
Cô gái tên Lan, 25 tu;/ổi, cầm chặt quai túi, đứng run rẩy trước cửa phòng 806 của khách sạn cao nhất thành phố. Cô đã dành trọn 1 năm để tìm hiểu và yêu thầm người đàn ông này – anh Hoàng, 38 t--uổi, thành đạt, trầm tính, tử tế… hay ít nhất cô vẫn tin vậy.
Họ quen nhau qua công việc. Anh Hoàng không hề ép buộc, không tán tỉnh thô lỗ—chỉ kiên nhẫn chăm sóc, hỏi han, khiến Lan tin rằng đây là người đàn ông đầu tiên trong đời cô muốn mở lòng.
Tối hôm đó, cô chủ động nhắn:
“Em muốn ở riêng với anh tối nay… Nếu anh cũng muốn.”
Anh đồng ý rất nhanh, nhanh đến mức làm Lan hơi chột dạ.
Nhưng rồi cô tự trấn an.
Cô muốn điều này. Và cô đã quyết.
5 PHÚT TRƯỚC
Trong phòng, Lan ngồi trên ghế, hai tay siết lại. Tim đập mạnh như muốn chạy khỏi lồng ngực. Hoàng bước đến nhẹ nhàng:
— “Em sợ à?”
Cô gật, cố giữ giọng bình tĩnh:
— “Thưa anh… em vẫn còn тяιин. Em chưa từng ngủ với ai trước đây. Em lo… em sợ mình không biết gì.”
Hoàng đứng khựng lại.
Không cười, không trêu, không ôm lấy cô như cô tưởng.
Anh chỉ… nhìn. Nhìn rất lâu.
Một biểu cảm kỳ lạ thoáng qua trên mặt anh. Không phải sốc. Không phải vui.
Lan nhíu mày:
— “Anh sao vậy?”
Hoàng đáp một câu khiến Lan lạnh sống lưng:
— “Ừ. Tốt rồi. Cuối cùng anh cũng chắc chắn.”
Lan bối rối. Chưa kịp hỏi gì thêm thì Hoàng đi đến chiếc vali nhỏ anh mang theo, bấm mật khẩu, mở ra.
Lan ch;/ết lặng. Bên trong không phải đồ cá nhân... xem tiếp dưới bình luận 👇👇

25/05/2026

Đi làm khu công nghiệp quần quật cả ngày lẫn đêm, chồng tôi ở nhà chỉ việc lo cơm nước nhưng sướng quá hóa rồ, vào hôm tan ca sớm tôi trở về nhà thì thấy họ chồng bế chị hàng xóm tình tứ, tôi không bắt tận tay chỉ lẳng lặng đi mua mắm tôm và rồi ngay sau đó...
Tôi làm công nhân khu công nghiệp.
Ca ngày, ca đêm, tăng ca triền miên. Có những hôm đứng máy mười hai tiếng liền, về tới nhà chân tay rã rời, chỉ muốn lăn ra ngủ.
Còn chồng tôi thì ở nhà.
Nấu cơm, giặt đồ, đưa con đi học.
Ai cũng bảo: “Sướn;/g thế còn gì.”
Nhưng sư;/ớng quá… hóa rồ.
Hôm đó tôi tan ca sớm. Không báo trước. Trong đầu chỉ nghĩ đến bữa cơm nóng và cái giường quen.
Nhà khóa hờ.
Tôi vừa bước tới cửa thì nghe tiếng cười khúc khích.
Giọng phụ nữ. Rất quen.
Tôi đứng chế;/t trân.
Qua khe cửa, tôi thấy chồng tôi đang bế chị hàng xóm — chị ta ngồi gọn trong lòng anh, tay quàng cổ, miệng cười ngọt lịm.
Tôi không xông vào.
Không gào.
Không làm ầm.
Tôi lùi lại, đóng cửa nhẹ như chưa từng xuất hiện.
Tôi đi thẳng ra chợ.
Tôi mua một bọc mắm tôm — loại nặng mùi nhất.
Thêm ít bột ớt.
Và một cuộn băng keo.
Về đến nhà, họ vẫn chưa phát hiện ra tôi.
Tôi lặng lẽ vào phòng ngủ, mở tủ, lấy toàn bộ quần áo của chồng — từ áo đi chơi, đồ công sở, đến cả quần lót.
Tôi trộn mắm tôm với ớt, quấy đều.
Rồi xoa kỹ từng món. Không sót.
Xong xuôi, tôi bắt đầu trả đũa bằng cách không ai ngờ tới..Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

25/05/2026

Hàng xóm U70 dẫn 4 cháu đi ăn cỗ cưới, tôi nga:o ngá:n khi bóc phong bì..
Xóm tôi có khoảng 15 hộ dân, mọi người khá đoàn kết. Nhà ai có việc từ ma chay, cưới xin cho đến tiệc thôi nôi, cỗ khánh thành nhà... đều mời nhau đến dự. Trước đây, xóm có quy định đi ăn cỗ không kèm phong bì. Dù là đám hiếu hay đám hỷ, chủ nhà cũng không lấy phong bì của bất cứ ai trong xóm. Tôi thấy quy định này khá hợp lý.
Nhưng vài năm trở lại đây, kinh tế mỗi nhà khá giả hơn, việc gửi phong bì lại trở thành thông lệ. Thường mỗi nhà cử một người đại diện đi ăn cỗ, số tiền bỏ vào phong bì cũng khác nhau. Có người bỏ 300.000-500.000 đồng, có người chỉ bỏ 100.000-200.000 đồng. Riêng tôi, hầu như mọi đám đều bỏ 300.000 đồng.
Mới đây, tôi tổ chức đám cưới cho con trai, đặt gần 100 mâm cỗ đãi khách. Riêng hàng xóm, tôi mời đến ăn cỗ 2 bữa: bữa áp rạp và bữa cỗ chính.
Bà hàng xóm cách nhà tôi 2 nóc nhà năm nay 65 tuổi, có 4 đứa cháu nội, đứa lớn nhất 13 tu:ổi, đứa nhỏ nhất 4 tu:ổi. Hôm nhà tôi có đám, bà dẫn 4 đứa cháu sang ăn cỗ cả 2 bữa. Mấy bà cháu ngồi vừa đủ 1 mâm.
Tôi ngao ngán khi thấy cảnh này vì cháu của bà chạy nhảy, quậy khắp nơi, người lớn nhắc không được. Tôi vốn muốn ghép 1 người hàng xóm vào cho đủ mâm 6 nhưng quả thực, chẳng ai muốn ngồi chung với họ. Tâm lý ấy tôi hiểu vì trước đây, tôi từng nhiều lần khó chịu khi chung mâm với bà cháu nhà này.
Bà chưa ăn đã vội gói ghém phần mang về, 4 đứa cháu thì ăn uống chẳng giữ ý, bừa bãi khắp mâm. Ăn xong, đồ còn trên mâm, 5 bà cháu lại vét sạch đĩa xách về.
Đến tối, khi công việc xong xuôi, vợ chồng tôi mới đem phong bì ra bóc... đọc tiếp dưới bình luận 👇👇

Address

Dương Kinh
Hai Phong

Telephone

+84346309047

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tiền Tài May Mắn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tiền Tài May Mắn:

Share

Category