25/05/2026
Đi họp lớp, người bạn gi/àu nhất phát cho mỗi người 1 phong bì: Về đến nhà mở ra mà không tin nổi vào mắt mình bởi vì...
Tôi năm nay bốn mươi mốt tu/ổi.
Cái tuổi mà người ta không còn trẻ để mơ mộng, nhưng cũng chưa đủ già để buông xuôi. Mỗi ngày trôi qua đều giống nhau: sáng đưa con đi học, vội vàng tới công ty, chiều về kẹt xe, tối lo cơm nước, bài vở cho con.
Cuộc sống cứ lặp lại như một vòng tròn.
Cho đến một buổi chiều, điện thoại tôi rung lên. Trong nhóm chat lớp cấp ba – cái nhóm mà mấy năm rồi tôi chỉ đọc chứ ít khi nói – lớp trưởng nhắn:
“Cuối tháng này họp lớp 20 năm ra trường nhé mọi người. Ai đi được thì báo.”
Tin nhắn ấy khiến tôi khựng lại vài giây.
Hai mươi năm.
Tôi bỗng thấy trong lòng mình có gì đó vừa quen vừa lạ. Hai mươi năm trước, chúng tôi là những đứa học si/nh nghèo, ngồi chen chúc trong lớp học mái tôn nóng hầm hập. Đứa nào cũng nghĩ tương lai mình sẽ rực rỡ.
Nhưng cuộc đời… không phải ai cũng đi đúng con đường đã tưởng tượng.
Tôi định nhắn “bận”, như mọi lần.
Nhưng rồi lại thôi.
Có lẽ… lâu rồi tôi cũng muốn gặp lại họ.
---
Buổi họp lớp được tổ chức ở một nhà hàng khá sang.
Tôi đến muộn mười phút. Khi bước vào phòng riêng, cả lớp đã có mặt gần đủ.
Tiếng cười nói ồn ào vang lên.
Những gương mặt quen thuộc năm nào giờ đã thay đổi ít nhiều. Có người béo lên, có người hói đầu, có người trông mệt mỏi vì cuộc sống.
Nhưng người khiến cả phòng chú ý nhất… vẫn là **Tuấn**.
Tuấn ngồi ở bàn giữa, áo sơ mi trắng, đồng hồ sáng loáng trên cổ tay. Bên cạnh là chìa khóa một chiếc xe sang đặt hờ trên bàn.
Hai mươi năm trước, Tuấn cũng đã nổi bật.
Nhưng không phải vì gi/àu.
Mà vì…Đọc tiếp câu chuyện trong bình luận 👇👇👇