13/07/2024
Tau đi thăm đồng hương.
Sau khi học xong 1 tính chỉ hè ở Belfast thì tau đi du ngoạn vương quốc Anh. Ci não của mình còn đang bị scarcity mindset là visa đi Anh của t sẽ chỉ đến một lần ni thôi (lần ni được trường D sponsor) nên là đi cho đã luôn rồi về.
Sau cỡ 1 tuần rưỡi lôi cái vali của chỉ Quỳnh Phương từ Scotland qua Wales, từ trên máy bay lên tàu rồi xuống buýt. Thì cuối cùng t cũng đến được Norwich, chổ Thục Anh ở. Thục Anh là bạn thân của bạn thân của t hồi học trường chuyên, nhưng mà chưa chơi với nhau lần mô (trừ mấy lần đi dự án chung). Vì cuộc sống trường chuyên hồi tê của t chỉ quanh quẩn mấy cái clb, chạy việc cho chuyên hóa (nhưng chả ai biết), cũng quen được con bạn thân con Thục anh từ đó.
Hồi nớ t kiểu học đòi chụp choẹt đồ, nhưng mà chụp xấu, nên mới ngưỡng mộ ảnh con Thục Anh chụp. Lần cuối gặp Thục Anh thì hắn cũng chụp cho mình một bộ ảnh đôi với nyc quá là ăn ý (nhưng mà với nyc nên ko để đời được :)) ). Lần ni muốn gặp vì con Thục Anh cbi tốt nghiệp đại học (lẹ vãi), muốn catch up các thứ, tham khảo cuộc sống đồng quê của bạn để học tập với cuộc sống đồng quê nước Mỹ của t, và tất nhiên để khoe trình chụp ảnh với để được có người chụp ảnh đẹp cho mình (vì toàn chụp ngta chơ có ai chụp mình đ).
Nhưng đi một hồi thì thêm một mục đích nữa: để chill. Tới đoạn gặp Thục Anh là t mệt lắm rồi. Cái ngày đầu tiên gặp ở Cambridge là cạn kiệt sinh khí lắm rồi, nên nói chuyện nhạt toẹt. Nhưng được cái là có nhiều thứ để nói, ở thành phố mới, nhiều thứ để mần. Con Thục Anh còn mang đồ đẹp nên cũng chụp choẹt các thứ. Đi dạo vòng vòng một chặp là bắt nhịp nói chuyện với nhau thoải mái.
Nhà Thục Anh chill, hắn ở với một anh bồ chất lượng nói giọng Sài Gòn lai nên cũng nói chuyện với nhau bằng tiếng Quảng Bình rặt rặt. Nhờ ci anh nớ nhận xét thì t cũng mới nhận ra là cái sự nói lí nhí trong mồm của t (cả trong tiếng việt lẫn tiếng anh) là bắt nguồn từ sự nuốt chữ trong lối nói Đồng Hới nhẹ nhàng. Tối nớ Thục Anh nấu ăn ngon.
T ở nhà Thục Anh 4 đêm sau Cambridge. Ngày đầu ở Norwich hình như hắn cũng mệt nên hắn dẫn t đi quanh trường xong qua thăm khoa luật thăm bồ hắn. UEA khá là đẹp, hóa ra marvel có quay ở đây. Hắn chụp t một pô nằm chết ở trên của kính để đời luôn. Xong qua gặp bồ hắn hắn cũng ưng t chụp ảnh đôi cho hắn với anh nớ, chơ đều anh nớ không hợp tác lắm nên hình như hắn tụt mood. Rứa bơ đoạn sau đi quanh Norwich hắn cũng có vẻ mất sức. Hôm nớ về tính đi pub chơ đều mưa bơ pub vắng, nói chuyện sượng chân chết. Nhưng mà được cái là mình hiểu được nghiên cứu luật phd là chi. (À hôm nớ là ăn phở norwich)
Hôm sau con Thục Anh đi làm, nhưng mà có một con bé chơi thân với t hồi học lớp mỹ thuật với toán với nhau ở Singapore qua chơi. Con bé ni ba hắn người Việt (hình như miền Tây), còn mẹ hắn người Cảng (HongKong). Hắn học ở Hà Lan, nhưng hôm bữa mình ghé Amsterdam thì ko gặp được vì hắn bận chạy đét, nhưng lần ni hắn ngẩu hứng đi London, rứa là hẹn gặp nhau ở Cambrigde. Cũng vui. Nhưng mà vui quá ko nhìn giờ rứa là lỡ tàu, nhà con Thục Anh hẹn ăn lẩu với bạn hắn người Sing 7h mà tới 8r mới về tới nhà (tội lỗi). Nhưng mà ăn lẩu ngon chết, nói chuyện với cặp chị em người Sing cũng hài chết.
Sang hôm sau là chủ nhật, đi ăn Sunday rose rồi hẹn con em người Sing đi vòng Norwich lần hai. Lần ni thì đi vui, đi dạo bờ sông các thứ. Con Thục hôm nớ hắn ăn mặc đơn giản hơn, nhưng mà kiểu rất aesthetic, nên chụp thơ thơ. Lúc đi dạo thì Thục Anh gặp người quen tốt nghiệp UEA một năm rồi, vì là người Việt nên là t cũng mời đi ăn phở với cả hội luôn. Xong hóa ra là t mời nhầm người kể phốt khá là to (hi vọng chị ko đọc được). Nhưng mà cười vãi.
Xong tối nớ là thục anh trả bài. T ra bài tập là chụp golden hour làm răng cho mắt nâu sáng, cả hai đứa đều tập. Cũng đẹp phết, chấm 9/10. Còn thục anh ra bài tập là chụp ảnh flash để có trời hoàng hôn đẹp, chắc hắn chấm t 6 điểm. Ngoài ra thì hắn cũng ra bài tập là t chụp hắn với hoa, chắc bài ni điểm t cao hơn tí.
Xong là mình đi ngủ, ngủ hết cả buổi sáng, dậy Thục Anh pha mì tôm trứng rán ăn rồi t bắt xe lên London, kết thúc chuyến đi chữa lành ở miền quê. Nói chung được nói tiếng quảng rặt rặt cũng vui. còn nói đạo lý sống là phải như răng cho hạnh phúc đồ. T thì không hay có khái niệm là người lâu rồi chưa nói chuyện, vì t nghĩ người trong quá khứ của mình không cần phải ở trong quá khứ.
Thuc Anh thứ 3 tuần tới tốt nghiệp, rồi ả ta chuẩn bị lên London học master ở LSE.