Studio Raw Language

Studio Raw Language Independent fashion photography studio. Saigon-based. Contact us for bookings.
© Studio Raw Langua

Sau bộ phim “Con Đường Trên Núi - On the Endless Road”, Poetic Cinema-Special Jury Prize ở Queens World FF 2018, đạo diễ...
28/05/2022

Sau bộ phim “Con Đường Trên Núi - On the Endless Road”, Poetic Cinema-Special Jury Prize ở Queens World FF 2018, đạo diễn Síu Phạm trở lại với bộ phim “Vào Đời” được công chiếu vào tháng 4 vừa rồi tại Việt Nam.
Studio Raw Language rất vui khi được trò chuyện cùng với cô Síu Phạm qua buổi phỏng vấn ngày hôm nay về các vấn đề cô quan tâm trong bộ phim thử nghiệm này của cô.

▪️ Cô có thể chia sẻ đôi lời về các ưu tiên của cô trong quá trình xây dựng kịch bản của phim không?
Năm 2014, Haniff (LHP quốc tế ở Hà Nội), đã chọn kịch bản này là Best project của BHD, tôi cũng tham gia vào HAF của LHP Hong Kong với Đạo Diễn Nguyễn Hoàng Điệp, VBlock để pitching kịch bản tìm nguồn tài trợ nhưng mãi đến tháng 10/2018 tôi mới có thể thực hiện được phim.
Yếu tố “Con người” trong điều kiện sống hàng ngày, con người xoay xở ra sao trong khuôn khổ của môi trường sống, là nguồn cảm hứng chính của tôi.
Tôi quan tâm đến ý tưởng về phẩm cách (dignity) của con người, tôi muốn hài hước và thi vị hoá cuộc đời, nói đến một thái độ sống thực tiễn và quả cảm của người Việt Nam. Câu chuyện có thể "thảm khốc" nhưng bề mặt không có gì là xao động, bởi phải “sống còn” trước đã. Đây là việc chính của hai chị em, Mai và Vinh, vì họ đứng trước cuộc đời, nơi mà "mọi thứ xảy ra đều không như ta tưởng", như câu dẫn chuyện ở đầu phim. Bị chấn thương trầm trọng trước cái chết đột ngột của bố mẹ, hai chị em phủ nhận thực tế và tìm quên trong chuyện mất trinh tiết để trở thành người lớn và đối diện được với cuộc sống. Chịu đựng một cách bình tĩnh và thản nhiên là phẩm cách của con người trước những khổ đau.

▪️ Vì sao cô chọn bối cảnh quay phim tại Việt Nam, cụ thể hơn là Hà Nội cho phim “Vào Đời” sau một thời gian sinh sống tại Thuỵ Sĩ. Việc chọn bối cảnh này mang ý nghĩa như thế nào với cô khi thực hiện công việc làm phim?

Tôi đã thực hiện ba phim ở VN, năm 2010 phim "Đó…hay Đây? Here…or There?" ở Hội An, năm 2013 "Căn phòng của Mẹ”, “Homostratus” ở Sài Gòn, năm 2015 tôi làm "Con Đường trên núi - On the Endless Road “ ở Nghĩa Lộ, vùng cao miền Bắc, và tôi nghĩ mình còn phải làm một phim ở Hà Nội… để cho đủ một vòng.

Tôi rời VN vào năm 1983 và định cư tại Thuỵ Sĩ từ đó, trong những năm 1990- 2010 tôi vừa đi làm vừa dựng kịch (sân khấu) và vẽ tranh. Việc tôi trở lại VN là một cơ duyên và tôi rất biết ơn những người đã tạo cho tôi cơ hội này.

▪️ Là một người phụ nữ của một thế hệ trước, điều gì khiến cô quyết định đưa kịch bản của phim “Vào Đời” xoay quanh cuộc sống của hai chị em của một thế hệ trẻ?

Nếu tôi có được một câu chuyện độc đáo, nói lên được những điều tôi muốn nói mà chưa có ai nói hoặc viết ra, thì nó sẽ trở thành một kịch bản, bất kể đó là thế hệ trẻ hay già, mọi lứa tuổi đều có những nét độc đáo của câu chuyện.

▪️ Yếu tố con người được thấy rõ trong bộ phim của cô. Em cảm nhận mỗi nhân vật đều có những đặc điểm mà chúng ta có thể nhìn thấy và đồng cảm sau khi xem phim. Cô Síu có thể cho chia sẻ thêm về quá trình xây dựng nhân vật của cô và điều gì cô đặc biệt quan tâm đến nhất, ví dụ điển hình nhất là hai chị em mồ côi cha mẹ trong phim “Vào Đời”.

Mai và Vinh, là những đứa trẻ mới lớn, bỗng nhiên bị ném vào cuộc sống, như đã nói ở trên.
Hai chị em này lạnh lùng, can đảm đương đầu với cuộc sống là cách tự vệ duy nhất trong vài ngày sau cái chết của bố mẹ.
Qua cái nhìn ngây thơ và trong sáng của họ, mất trinh là một công đoạn bắt buộc của mỗi người, để trở thành người lớn có thể đối phó được với đời.
Vinh nói "mình chỉ lấy kinh nghiệm thôi mà”, và Mai trả lời "có gì thay đổi đâu”, chúng ta nhìn thấy cuộc sống sẽ rất khó khăn, và thái độ sống dửng dưng, "cool" trước mọi vấn đề là cách sống xứng đáng nhất.

Hai chị em có những trải nghiệm đầu tiên về tình dục nhưng ở đây họ không phải gánh một cảm giác tội lỗi hay đau thương hay kể cả tuyệt vời nào cả. Đấy chỉ là một cách Vào Đời. Điều tôi muốn nói là, tính cách tình dục ở lứa tuổi này chưa được xác định, hay nói đúng hơn nó sẽ được xác định bởi hành vi, ở đây là hành vi tự do lựa chọn và quyết định dửng dưng, không ràng buộc của Mai và Vinh.

Tất nhiên kịch bản Vào Đời không chỉ có thế, nó bao gồm nhiều lớp ẩn dụ, chẳng hạn về cuộc sống của con người trong một xã hội đang trên đà phát triển, về sự đi tìm chất thơ cho đời sống qua vùng hoài niệm dĩ vãng cũng như số phận của những con người đơn lẻ tình trạng và tâm sự của họ trong cái xã hội tiêu thụ tối đa…

Kịch bản của tôi viết với rất nhiều chi tiết, sau đó tôi sẽ bỏ bớt dần những "dư thừa" để đi tới một kịch bản ngắn gọn. Đây là cách làm việc của một người làm phim độc lập thật sự, với một budget rất nhỏ bé. Nhưng chính điểm bất lợi này lại ưu điểm đưa tới những quyết định cô đọng, nghĩa là chỉ nói đến những gì thiết yếu, không màu mè dông dài.

▪️ Theo như em được biết, những bộ phim trước đó của cô mang tính thử nghiệm cao. Phim “Vào Đời” lại khác biệt so với các câu chuyện cô kể trước đó. Cô Síu hãy chia sẽ thêm về điều làm cô đi đến quyết định làm phim “Vào Đời”.

Nói chung, một phim khi được gắn chất "thử nghiệm" thường chỉ ra việc thiếu sót phương tiện, và mang tính chất "khó hiểu" đối với số đông khán giả. Nhưng "thử nghiệm" xác định một cung cách của nghệ thuật, mang lại một ngôn ngữ điện ảnh mới. Đó là cung cách của tôi.

Kịch bản và bối cảnh của phim Vào Đời là cả một cuộc phiêu lưu mới cho tôi. Nhìn bề mặt Vào Đời có vẻ dễ tiếp cận nhất trong những phim tôi đã thực hiện, nhưng không phải chỉ có thế, tôi còn muốn thực hiện phim Vào Đời như viết một bài thơ. Khi nói đó là một bài thơ thì người xem sẽ phải sử dụng trái tim và trí tưởng tượng của mình. Tôi mong đợi khán giả xem phim đồng sáng tạo với tôi, giúp tôi nhìn ra thêm những điều khác nữa.

▪️ Quan điểm của cô về một bộ phim hay?

Có rất nhiều quan điểm khác nhau về thế nào là một bộ phim hay, câu trả lời tùy thuộc vào vị trí, vào trình độ, vào cái nhìn riêng tư kể cả vào mục đích của người làm phim. Cũng như ta cần phải phân biệt loại phim thuộc về kỹ nghệ phim ảnh, hay loại phim theo cách thức thủ công của tác giả.
Dù loại nào đi nữa, tính cách " chân thành độc đáo" của tác phẩm là điều quan trọng. Một phim hay có thể thay đổi cách suy nghĩ, cách cảm nhận cuộc đời của người xem. Khán giả Việt Nam, nhất là giới trẻ, hiện nay được tiếp cận với các phim kinh điển, các phim “để đời” nên trình độ thưởng thức nghệ thuật rất cao
Có một nguyên tắc cơ bản mà rất ít người biết: đó là sự tiết chế. Đó là cái mẹo của việc làm ra điều tuyệt vời từ cái “không có gì” bởi vì nó chân thành, không bị giả. Việc “kiệm lời, kiệm cử chỉ” trong một cảnh quay sẽ khiến khán giả cảm nhận tốt vì phải “động não”, phải tập trung khi xem. Tôi nghĩ không khán giả nào muốn bị sỏ mũi khi xem phim.

▪️ Kiến trúc được lặp đi lặp lại rõ ràng trong phim của cô cũng như sự ứng dụng của âm nhạc thử nghiệm trong phim Vào Đời. Cô Síu có thể chia sẻ thêm về việc đưa những yếu tố này vào những hình ảnh chuyển động không? Và những yếu tố này mang đến giá trị nghệ thuật gì duới góc nhìn một đạo diễn?

Các công trình xây dựng khổng lồ của những đường xe điện trên cao khắp Hà Nội vào cuối năm 2018, đã được quay rất nhiều. Đây cũng là cách làm việc của chúng tôi (với người bạn đồng hành JL Mello) giống như khi thực hiện phim “Căn phòng của Mẹ - Homostratus”, tôi đã ghi lại hình ảnh của Sài Gòn từ cả hai năm trước. Cách này sẽ giúp chúng tôi mạch lạc trong việc dựng phim và nhất là chúng tôi rất quan tâm đến môi trường xã hội.

Những cảnh quay, mà cameraman Võ Thanh Tiền gọi là "quay không khí" ở Hà Nội này đã đóng một vai chính trong phim Vào Đời. Đây là một "sợi chỉ đỏ" dẫn câu truyện và là nền tảng của truyện phim.
Tôi liên kết các nhân vật với môi trường của họ như họ là những mảnh ghép rời rạc của kiến trúc và đã bị quên lãng trong công trình hiện đại hoá thành phố.

Những công trình ấy đã kéo dài nhiều năm, đôi khi bị tạm dừng hoặc vẫn được tiếp tục đã tạo ra một quang cảnh rất bề bộn, rất lộn xộn. Những nhịp cầu gẫy khổng lồ, các đường nét ngang dọc của bê tông, cement, sắt thép ngang ngửa, đủ loại và đủ kiểu. Trong dòng lưu thông xe cộ liên tục và nhọc nhằn của đời sống thường nhật, chúng tạo ra những hình ảnh rất kỷ hà, rất ấn tượng và chúng lại càng thể hiện rõ sự thờ ơ và tác động tiêu cực của các công trình đô thị hoá đối với cư dân của nó.

Tất nhiên, thành phố sau 10, hay 20 năm sẽ mang một bộ mặt tân tiến hiện đại với những xe điện cao tốc. Tôi muốn “Vào Đời” nhắc nhở đến điều này: trên cơ sở lợi nhuận, những khó khăn của người nghèo đô thị không có lý do gì để được kể đến, tiến bộ và phát triển đã xóa bỏ quá khứ của họ, tương lai ở đâu đó, dễ nắm bắt nhưng thực tế chính là những bước khó khăn của hiện tại.

▪️ Có một cảm giác hoài cổ (Nostalgia) xuyên suốt trong bộ phim “Vào Đời”. Điều này có liên quan tới việc Việt Nam là quê hương của cô hay đơn giản là mang tính thẩm mỹ trong phim của cô?

Ở tuổi tôi, mọi câu chuyện đều bàng bạc một điều gì sắp mất hoặc đã mất.
Thật ra, trong Vào Đời, cái tình cảm "hoài cổ" mà em đề cập đến chính là nỗi ưu tư về tương lai. Tương lai của "giới trẻ", cũng như của "giới già" Việt Nam với cái đà phát triển của công nghệ tiên tiến này, chúng ta sẽ đi về đâu?
Những giá trị cũ của văn chương, triết lý, của tư tưởng và kể ca của tình cảm v.v… dần dần biến mất, có phải là một điều tốt trong tương lai?
Tôi nghĩ cái tình cảm này khiến phim tôi làm "mong manh" và "bùi ngùi" hơn.
Rất có thể điều này mang lại tính thẩm mỹ và tính chân thật trong các phim của tôi bởi mối lo “con bò trắng răng” này.

▪️ Cô có thể cho em biết về sự liên kết giữa yếu tố thị giác và thông điệp trong phim của cô không?

Hình ảnh hay yếu tố thị giác tất nhiên phải liên kết với những điều tôi muốn nói. Phim của tôi thường thuần về tình cảm và trí tưởng tượng và tôi đều để mở, mỗi người cảm thấy một lời nhắn nhủ nào đó tuỳ theo độ cảm nhận của mình.

Về yếu tố thị giác: Trong không gian đánh dấu bằng các đường nét của đường rầy xe lửa, của các ngôi nhà cao tầng hay của những công trường huếch hoác, những hình ảnh của sinh hoạt đời thường của hai chị em ám chỉ một bề mặt kép: chẳng hạn Mai, quét nhà trong tiệm tóc hay Vinh quét căn phòng tối hoặc đi chợ về, trong vườn... Giữa cái bề mặt sôi động của thường nhật và bề mặt sâu lắng của tình cảm của các nhân vật, có một khoảng trống rỗng.

Khoảng trống này được xử lý ở cấp độ âm thanh cũng như ở cấp độ hình ảnh nhằm tạo ra sự hồi hộp cho khán giả về mặt cảm xúc bởi chính cái tình cảm bên trong, không hề biểu lộ ra ngoài của hai chị em, hay của bà nhạc sĩ mù mới nói lên tịnh cách của các nhân vật. Tôi muốn một thứ gì đó không đầy đủ để có thể mang lại cho người xem nỗi niềm của các nhân vật) ở đằng sau phần hình ảnh. Đôi khi, rất khó diễn đạt nhưng theo tôi, sự hoàn hảo giết chết mọi thứ. Tôi muốn khán giả nhìn ra cái tầm "quan trọng" và cái tầm "không-quan trọng" của các nỗi niềm theo quá trình phát triển ý tưởng của câu chuyện được kể.

Tôi có cảm tưởng người làm phim bây giờ chú trọng quá nhiều đến kỹ thuật mà quên đi phần quan trọng là phần ý tưởng, phần "nỗi niềm" của phim

▪️ Chuyển động của xã hội và kinh tế tại Việt Nam vào thời điểm hiện tại có gì khác biệt và những khác biệt ấy đã ảnh hưởng tới các quyết định sáng tạo của cô như thế nào?

Trong những năm vừa qua, việc xây dựng các cơ sở hạ tầng to tát (xa lộ, cụm cảng, các tuyến tàu điện ngầm ...) làm biến đổi sâu sắc bộ mặt của xã hội. Chúng ta đang ở chính giữa giòng chuyển động của xã hội và kinh tế tại Viet Nam, có rất nhiều cơ hội vì cái gì cũng là bắt đầu, cũng là đang trong tiến trình xây dựng...

Trong khung cảnh này, số phận của cá nhân một con người, hay của một gia đình nhỏ có thể không còn đáng kể nữa. Nghệ sĩ chúng tôi đang được nuôi nấng (cung cấp) bởi rất nhiều câu chuyện, rất nhiều đề tài của rất nhiều số phận, tôi nghĩ dù vui buồn, khó khăn hay thuận lợi đến đâu đi chăng nữa, nói như bạn tôi, nhà thơ, dịch giả Dương Tường, tôi cũng sẽ " đứng về phía nước mắt " để cảm nhận và sáng tác.

▪️ Một chút về cảm giác của cô Síu sau một chuyến công chiếu ở Việt Nam vừa rồi và cô mong muốn điều gì cho các bộ phim sắp tới của cô?

Tôi rất cảm động và sung sướng qua chuyến công chiếu phim "Vào Đời" tháng 4 vừa qua, từ Hà Nội đến Đà Lạt đến Sài Gòn rồi lại trở về Hà Nội, biết bao hạnh ngộ thú vị.
Tôi cảm động trước sự giúp đỡ của các em trẻ làm việc với tôi, các "hiệp sĩ mù nghe gió kiếm", không có những giúp đỡ hảo hiệp ấy sẽ không có những buổi chiếu phim đông đảo và hào hứng như vậy.

Tôi cũng rất sung sướng vì “Vào Đời” chỉ là một phim rất đời thường, rất nhỏ bé, rất giới hạn về kỹ thuật nhưng đã được khán giả đón nhận nồng nhiệt.

Tôi tin vào giới trẻ vào sức mạnh tư duy của họ, dựa trên nội dung, trên ý tưởng của vấn đề được đặt ra trong phim, không nhất thiết phải là những cảnh hoành tráng hay những màn "hoa lá cành" hoặc những màn hành động dữ dội…bởi trong đời thường, chúng ta sống bình thường, lành mạnh, thầm lặng hơn.
Đây là động cơ thúc đẩy tôi hy vọng mình còn đủ tài sức để làm việc trong những ngày sắp đến.

▪️ Cô Síu có điều gì quan trọng muốn chia sẻ tới các đạo diễn trẻ, cũng như là những người làm nghệ thuật trẻ đang thực hành nói chung không?

Tôi làm việc rất bản năng và tôi sống cũng dữ dội, bằng tất cả lòng đam mê của mình cho công việc, khi vẽ, viết hay làm phim… Tôi chia sẻ ý tưởng và thái độ sống của tôi với một số bạn bè và với các em, các cộng sự viên, trong việc sáng tạo. Bởi chúng tôi có rất ít phương tiện, và chỉ có trái tim của mình.

Tôi "khuyên nhủ" các em, như nhà làm phim Werner Herzog đã khuyên là "Hãy đọc, đọc, đọc…!" Hãy đọc rất nhiều, xem rất nhiều, hãy làm mọi việc bằng trái tim và lòng chân thành của mình.
Khi viết đến đây, tôi nghĩ ngay là câu trả lời của mình đã "cổ lỗ xỉ", không hợp thời đại so với số đông, bởi muốn thành công lại là cả một câu chuyện khác.

Cảm ơn cô Síu Phạm đã tham gia cùng Studio Raw Language trong buổi trò chuyện này.

Siu Pham wore The31 (), Yohji Yamamoto, Maison Margiela, Lemaire, and Shinesium ()
Interviewied and Art directed by Le Tien Duy (), Photographed by Mat Bet (.Bet), Styled by Mako Nakamori ()

THE ARTIST PORTRAITTA QUYNH MAI⠀⠀⠀⠀⠀⠀Full interview with artist Ta Quynh Mai (English version)Interviewed by Uyen Vu (.T...
31/01/2022

THE ARTIST PORTRAIT
TA QUYNH MAI
⠀⠀⠀⠀⠀⠀
Full interview with artist Ta Quynh Mai (English version)
Interviewed by Uyen Vu (.TwentyoneandMore)
English translation by Alek Marfisi

For Mai Ta, youthful discontents have been replaced by balance and reason. Today her only concern is her well-being, and her paintings have also changed with her personality. They are less noisy. Red hues gradually subsided and have been replaced by the gentleness of vivid and sloping colors.

Mai had grand ambitions when she was 18 years old. She envisioned a perfect world. Fast forward to the age of 25, and what she wants is a perfect self; just enough for her to convey it better. Mai knows enough, and understands it. She is satisfied with what she has. She is happy, her parents are happy too. That is enough.

After many years of studying in the US, she chose to return to Vietnam. It was a decision that came very naturally. In New York, relationships that don't go anywhere simply go away. Everything ended easily when she returned from a foreign land. Vietnam feeds her soul and nourishes it with inspiration to create. Inspiration like the blue sky in Saigon that she considers the most beautiful in the world. Mai infuses that spirit into her paintings. Her works, represented by Ms. Clara and Mr. Arne of the gallery Pablo's Birthday, are her remaining connection to New York, allowing her to extend a part of her Vietnamese soul across oceans.

She loves and cares about Vietnamese art even though it's not so perfect and flamboyant. For Mai, art exchange is diverse and full of enthusiasm here. It is rustic, modest and retains the inherent purity of creativity that has not been shaken by the noise of money and power. She says that the heritage and nature of Vietnam are beautiful, but the way of viewing art, the ways of people, and the way of doing art in Vietnam also deserves to be recognized, respected and preserved as an artifact of cultural identity.

The subject often narrated in Mai Ta's work is herself, in the way she confronts the contours of her body and soul in the most honest and complete way: poetic, but not narcissistic. Mai meditates while painting, and her paintings are self-healing. Mai admires Frida Kahlo for her ability to deal with her pain by conveying it through painting. This changed the way she received life. Now, Mai's attitude and way of doing art beats at a steady rhythm, like how to mix colors and gouache materials together to form a coherent whole, as well as her belief that those who truly love her works will take care of and preserve them on her behalf.

New York is a big and important art center, many artists after finishing their studies choose to stay there or go to other similar centers to develop their careers, why did Mai choose to come back to Vietnam and leave New York?

Actually, when I was in NY, I was stressed and worried a lot. I woke up every day thinking about my expiring visa and what to do next. I had the same worried feeling every day. Around January 2020 I tried to apply for a master's degree at a school in NY, but the registration website crashed. Then, COVID came and I heard President Trump saying on the TV every day that he would cut off all foreigners’ visas. At that time, I took this as an omen, and I decided to return to Vietnam. From that moment forward, everything ended very naturally and easily. Relationships that go nowhere end on their own in a very natural way. Things all fell into their perfect place. But if something had gone wrong, it could have changed my life completely.
So I went home, and my gallery Pablo's Birthday still wished to cooperate with me even though I was in Vietnam; they didn’t think the distance was a problem. Pablo's Birthday has really helped me overcome the misconception that I need to stay in NY to develop my career. I love that I can have my own life here. The life and people I meet in Vietnam are really the soul of my country, they give me a lot of inspiration to draw upon. Then my paintings are showcased in another place in the world with no need to keep them near me.

Is Pablo's Birthday oriented toward you and your career?
They will notify you of a plan for their upcoming plans and give you the right to choose to participate. I work well with them. They understand that artists like me are very volatile and spontaneous, so they will always consult me ​​first. Before the “Blue Girl” show, they asked if I wanted to do a solo exhibition. At that time, I had a similar idea and I thought I could do it, so I agreed. They set a rough deadline for me to define a framework before getting started.

Mai used to paint many pictures in the vein of politics and society. For example, the series "The Handmaid's Tales". Why has there been such a big change since then?
Actually, my paintings change according to my personality. The older I get, the more I realize that I don't have as much power as I thought, I can't do the things that I thought I could do when I was younger. My political views are no longer as conservative as they used to be. At that time, I had thoughts and desires for a perfect society (utopia). I now accept the reality of society more and begin to focus more on my private life.
When I paint about socio-political matters, such works use a lot of my energy because socio-politics makes me very angry. Quite frankly it's not good energy. Now my paintings are less burdensome for me and more self-healing than trying to create friction for the viewer.

What about color?
I like blue, it is very soothing. Blue is everyone's favorite color, and it's very easy to like. It makes me feel not tired. Red color is very tiring for the eyes. I can draw in blue a lot.

You have studied Illustration, why not pursue digital art while developing your skills? Please provide more color on this.
It's too much. It makes me more confused and don't know what color to choose. My friends who are able to use digital are very impressive because they know what colors they want and the tools they want to do it with. I don't spend much time on technology. I find it unsuitable for me. The feeling of holding an electronic pen to draw on another electronic surface is not real to me. I like to hold a brush or hold a pencil to create a more realistic object.

As for the material, how do you select it and learn about it to properly showcase your work?
Years ago, I used oil paint a lot. Then I switched to gouache. I don't know if I can change to another medium because I find it very suitable for me. Gouache doesn't last long and has to be well protected in order to last. I have a teacher who told me that if people like my paintings they will do anything to preserve them and not to worry about it. Now I also like silk painting and am learning about it.
Painting materials are different now than in the past. In the old days they mixed color (pigment) with resin, so it lasts longer. It's pure and without chemicals. But now painting materials are getting more expensive and losing quality. I don't think people think about it, I don't think much about it myself. But it is true because I see many paintings from the 80's and 90's but the material is not as good as the pictures from the 18th century. I can clearly see the longevity difference compared to the current materials.

Because fields like art conservation and restoration are not taught, do you feel that many of the works in Vietnamese museums are a bit damaged?
I think it reflects our economic status; we don’t care about art yet.

The number of galleries in Hanoi and Saigon is also not many, and few people talk about the art world and also the domestic art market. How does this affect you?

I think Vietnam is still in the early stages of economic development and rebuilding. I find the art in my country now quite good compared to the surrounding countries, but of course I can't compare it to Japan, Korea, or western countries. Vietnamese artists try very hard and have a lot of good ideas. Art exchange in the community is diverse and interesting, sometimes even more than in established art communities in other countries. I really appreciate and like the humble and organic things intrinsic to it. Although my success comes from art fairs, my soul is very fond of art that develops organically in Vietnam, Thailand, or Cambodia. Art that has not been touched by money and is therefore still very pure. At this time, new Vietnamese art displayed in galleries is really good and worth going to see. But besides that, we have to make money to live, so there are two opposing and conflicting imperatives.

Asian creative works are often lumped together into the Indochinese art monolith instead of Vietnamese art, Thai art, or Cambodian art. Are there too many missing elements in our country's artistic representation?
I think my Vietnamese identity is from history, it's hard to say because we’ve been colonized so much that I don't know our identity. For example, Japanese culture I can immediately recognize. As for our own culture, it has Chinese, American, French, and Japanese influence. It's mixed up, so I sometimes wonder, "What kind of identity do Vietnamese people have, let alone Vietnamese artists?", how does Vietnamese art look? Censorship in art also plays an important role in the development of the arts as well.

Like a n**e painting? And image censorship?
I find it strange. The museum outside Hanoi hangs n**e paintings of male artists, but no one says anything. When a young artist does this, it’s covered up and they don't let the emerging art community do body art anymore. There is still a lot of shame in our culture.

Does Mai aspire to be a famous painter as well as have a voice to change Vietnamese art?
In the past, yes. At that time, I went to Hanoi and I read a book "50 modern and contemporary painters in Vietnam", and in it all the painters were men. I wanted to be the first woman to get into this book. I was 18 years old at the time.
Really, the moment I saw Frida Kahlo's paintings changed my perspective. She used pictures to deal with painful events in her life. Later she became more vocal. She talked more about politics. I want that too. But I have to deal with my own problems first and then deal with other people's problems later.

But artists are sometimes also cultural transmitters and a voice on behalf of many others, what if you have more impact and influence in the future?
I hope so. It is truly a blessing if we have the power to change the way other people think. If I can do it, I will be very proud. Right now, I think I can't do it.
I am proud of my Vietnamese heritage and want people to know how beautiful it is. I also want people to know more about Vietnam than war and nature. The Vietnamese way of seeing and its art deserve more respect and development. The older I get, the more difficult I find this task to be. I can't do it alone.

Thank you Mai for taking some time for this short conversation!

THE ARTIST PORTRAITTA QUYNH MAI⠀⠀⠀⠀⠀⠀Full interview with artist Ta Quynh Mai is now available in Vietnamese.Interviewed ...
22/01/2022

THE ARTIST PORTRAIT
TA QUYNH MAI
⠀⠀⠀⠀⠀⠀
Full interview with artist Ta Quynh Mai is now available in Vietnamese.
Interviewed by Uyen Vu

Với Mai Tạ, sự bất bình ở tuổi mới lớn được thay thế bằng sự cân bằng và lý trí. Mối lo lắng của cô duy vào bản thể, tranh vẽ của Mai cũng vì thế mà thay đổi theo con người cô. Nó bớt ồn ào đi, màu đỏ lắng dần xuống và được thay thế bằng sự dịu nhẹ của gam màu man mác và triền.

Mai có hoài bão và tham vọng to lớn khi cô ở tầm tuổi 18. Cô muốn một thế giới hoàn hảo. Bước sang 25, cái cô muốn bé lại bằng bản thân cô, vừa đủ để cô truyền tải nó tốt hơn. Mai biết đủ, và hiểu được nó. Cô hài lòng với cái đủ mà mình có. Cô vui, ba mẹ cô cũng vui. Vậy là đủ.

Sau nhiều năm theo học tại Mỹ, cô chọn về Việt Nam. Đó là một quyết định đến rất tự nhiên. Ở New York, những mối quan hệ không đi đến đâu cũng cứ thế mà đi khỏi. Mọi thứ kết thúc dễ dàng khi cô rời khỏi xứ người. Việt Nam cho cô nhiều linh hồn và khởi hứng sáng tác, như màu xanh trời Saigon mà cô cho là đẹp nhất. Cô truyền tải linh hồn đó vào tranh. Màu của cô, do cô Clara và chú Arne của phòng tranh Pablo’s Birthday đại diện, một kết nối còn lại của cô với New York, cho phép cô đưa một phần hồn Việt Nam đi xa hơn.

Cô yêu thương và quan tâm đến nghệ thuật Việt dù cho nó không quá hoàn hảo và khoa trương. Ở đây, chuyện trao đổi nghệ thuật mang tính đa dạng và đầy nhiệt huyết với Mai. Nó mộc mạc, khiêm tốn và lưu giữ được bản tính trong trắng vốn có của sự sáng tạo, nơi mà chưa bị cái ồn ào của tiền bạc và quyền lực lay động. Cô nói rằng di sản và thiên nhiên nước Việt đẹp, nhưng cách nhìn, cách người, và cách làm nghệ thuật ở Việt Nam cũng đáng được công nhận, trân trọng và lưu giữ như một bản sắc văn hoá đúng mực.

Chủ thể được thuật lại thường xuyên trong tác phẩm của Mai Tạ chính là cô, là cách cô đối diện với những đường nét của thể xác và tâm hồn mình một cách trung thực và toàn vẹn nhất. Đầy thi vị nhưng không ái kỷ. Mai thiền khi vẽ, và tranh của cô mang tính chữa lành cho bản thân. Thế nên Mai ngưỡng mộ Frida Kahlo vì bà đã đối mặt với nỗi đau của bà bằng khả năng truyền tải nó qua hội hoạ. Bà thay đổi cách cô tiếp nhận cuộc sống. Bây giờ, tâm thế và cách làm nghệ thuật của Mai đi nhịp vững và chắc, như cách chọn màu sắc cũng như chất liệu gouache kết hợp với nhau ra một tổng thể chặt chẽ, như với niềm tin rằng những người thật sự yêu mến tác phẩm của cô sẽ thay cô chăm sóc và bảo tồn chúng.

New York là một trung tâm nghệ thuật lớn và quan trọng, nhiều nghệ sĩ sau khi học xong sẽ chọn ở lại hoặc đi tới những trung tâm khác tương tự để phát triển sự nghiệp của họ, tại sao Mai không ở lại mà lại về Việt Nam?
Thực sự lúc ở NY em căng thẳng và lo lắng rất là nhiều khi ngày nào thức dậy cũng nghĩ về cái visa của mình sắp hết hạn, phải làm gì bây giờ. Ngày nào dậy cũng có cái cảm giác đó. Tầm tháng 1, 2020 em cố gắng nộp đơn học cao học cho một trường ở NY, nhưng website đăng ký lúc nào em vô cũng hỏng, rồi covid tới, và ngày nào lên TV cũng nghe tổng thống Trump nói sẽ cắt hết visa của người nước ngoài. Lúc đó em nghĩ chắc đây là điềm báo, và em quyết định về Việt Nam. Từ lúc đó, mọi thứ kết thúc rất là tự nhiên và dễ dàng. Những mối quan hệ mà không đi đến đâu thì nó cũng tự kết thúc. Mọi chuyện nó rơi vào nơi của nó cực kỳ hoàn hảo. Nếu nó chệch đi thì nó có thể thay đổi cuộc đời em hoàn toàn.
Và em đi về, và gallery Pablo’s Birthday vẫn muốn hợp tác với em mặc dù em ở Việt Nam, họ không đặt nặng vấn đề. Gallery Pablo’s Birthday đã thực sự giúp em giải quyết vấn đề rằng em không cần phải ở lại NY để phát triển sự nghiệp. Em thích em có thể có cuộc sống riêng ở đây. Cuộc sống và những người em gặp ở Việt Nam thực sự là linh hồn của nước mình, nó cho em rất nhiều cảm hứng để vẽ, rồi tranh của mình lại ở một nơi khác, không cần phải giữ nó với em.

Vậy Pablo’s Birthday gallery có định hướng cho em và sự nghiệp của em không?
Họ sẽ thông báo cho em một dự định cho kế hoạch sắp tới và cho em được quyền lựa chọn. Em làm việc với họ rất hợp. Họ hiểu được những người nghệ sĩ như em rất là bập bềnh và tuỳ hứng nên họ sẽ hỏi ý kiến em trước. Trước khi show “Blue Girl” diễn ra, họ hỏi nếu em có muốn làm một triển lãm cá nhân không. Lúc đó em cũng có ý tưởng và em nghĩ mình có thể làm được nên em đồng ý. Họ lập ra một thời hạn sơ bộ để cho em xác định được một cái khung trước khi làm.

Mai từng vẽ nhiều tranh theo hơi hướng chính trị, xã hội, ví dụ như là bộ “The handmaid’s tales”, tại sao lại có sự thay đổi lớn như vậy?
Thật sự tranh của em thay đổi chung theo con người của em. Càng lớn lên em càng nhận ra mình không có nhiều quyền lực như mình nghĩ, mình không thể làm được những thứ mà hồi trẻ mình nghĩ mình làm được. Quan điểm chính trị của em cũng không còn bảo thủ (radical) như ngày trước. Hồi đó em có những tư tưởng và mong muốn một xã hội hoàn hảo (utopia). Em bây giờ chấp nhận xã hội thực tại hơn và bắt đầu tập trung vào đời tư của em nhiều hơn.
Lúc em vẽ về chính trị xã hội, những bức tranh như vậy dùng rất nhiều năng lượng của em vì chính trị xã hội làm em rất là giận dữ. Nói thẳng ra đó không phải là năng lượng tốt. Bây giờ tranh của em nhẹ nhàng cho em hơn và mang tính chữa lành cho bản thân nhiều hơn là cố tạo ra những xích mích cho người xem.

Còn về màu sắc?
Em thích màu xanh. Nó rất là dịu. Màu xanh ai cũng thích hết, nó rất là dễ dàng để thích. Nó làm em thấy không mệt, như màu đỏ nhìn nhiều rất là mệt mắt. Mình vẽ nhiều nhìn nhiều vẫn được.

Em đã theo học illustrator thì tại sao em không theo đuổi digital art trong khi nó đang phát triển? Màu sắc trên đó lại nhiều hơn?
Nó nhiều quá. Nó làm em thấy rối hơn và không biết chọn màu nào. Cho nên mấy bạn dùng được digital em phục lắm tại họ biết màu nào họ muốn và công cụ mà họ muốn để làm. Em không dành nhiều thời gian cho công nghệ. Em thấy nó không hợp với em. Cái cảm giác cầm cây bút điện tử để vẽ lên một mặt bằng điện tử khác nó không thật đối với em. Em thích cầm cọ, cầm bút chì để tạo ra một vật thể thực hơn.

Còn chất liệu, em lựa chọn và tìm hiểu nó như thế nào để bảo tồn tác phẩm của mình?
Hồi đó em dùng sơn dầu nhiều. Sau đó em chuyển sang màu gouache. Em chưa biết em có đổi qua màu khác không. Hiện giờ em thấy nó rất là hợp với em. Màu gouache chắc nó không giữ lâu được và phải được bảo vệ tốt để có thể tồn tại được lâu. Em có một người thầy bảo em là nếu người ta thích tranh của mình thì người ta sẽ làm mọi thứ để bảo tồn nó nên đừng có lo. Bây giờ em cũng thích tranh lụa và tìm hiểu về nó.
Chất liệu của họa cụ họa phẩm bây giờ khác so với hồi xưa. Ngày xưa họ trộn màu (pigment) với nhựa cây nên nó tồn tại được lâu hơn, nó nguyên chất và không có hoá chất trộn vào. Nhưng mà bây giờ hoạ cụ càng ngày càng rẻ và nhiều hoá chất. Em nghĩ mọi người cũng không nghĩ về vấn đề này, bản thân em cũng không nghĩ nhiều về nó thật. Nhưng đúng là em thấy nhiều tranh từ mấy năm 80, 90 mà chất liệu nó không tốt bằng những bức từ thế kỷ 18 mà mình thấy rõ luôn cái độ lâu dài so với chất liệu bây giờ.

Và những ngành như bảo tồn và phục hồi nghệ thuật cũng không được giảng dạy, nên nhiều tác phẩm trong bảo tàng Việt Nam chị cảm thấy cũng hư hại đi ít nhiều?
Em nghĩ nó phản ánh của địa vị kinh tế của mình nên mình chưa thể quan tâm về nghệ thuật được.

Số lượng phòng tranh ở Hà Nội và Sài Gòn cũng không nhiều, ít người nói về thế giới nghệ thuật và cũng như thị trường nghệ thuật trong nước?
Em nghĩ Việt Nam vẫn trong giai đoạn đầu của sự phát triển và xây dựng lại nền kinh tế. Em thấy nghệ thuật bây giờ ở nước mình so với những nước xung quanh thì khá là ổn nhưng tất nhiên mình không thể so sánh với Nhật, Hàn, hay các nước phương tây. Nghệ sĩ Việt rất cố gắng và có rất nhiều ý tưởng hay. Chuyện trao đổi nghệ thuật trong cộng đồng còn đa dạng và thú vị, đôi khi hơn cả những không gian đã được thiết lập (established space). Em rất trân trọng và thích những cái khiêm tốn (humble) và thuần tuý (organic) trong đó hơn. Mặc dù thành công của em nó đến từ hội chợ nghệ thuật, nhưng tâm hồn của em rất thích nghệ thuật phát triển một cách nguyên bản (organic) ở Việt Nam, Thái Lan, hay Campuchia. Nó vẫn chưa bị tiền đụng đến nên nó vẫn rất là trong trắng và thuần chính (pure). Lúc đó nghệ thuật mới thật sự hay và đáng đi gallery để xem. Nhưng mà bên cạnh đó mình phải làm ra tiền để sống, nên nó là hai cái đối lập và xung đột.

Bình thường nguyên khối Châu Á thường bị gộp chung với nhau thành nghệ thuật Đông Dương thay vì nghệ thuật Việt Nam, nghệ thuật Thái Lan, hay nghệ thuật Campuchia, có quá nhiều yếu tố còn thiếu ở trong nền nghệ thuật của nước mình?
Em nghĩ là danh tính Việt Nam của mình từ cái lịch sử, nó đã khó nói rồi tại vì mình bị đô hộ quá nhiều nên mình cũng không biết danh tính mình làm sao. Ví dụ như văn hoá Nhật Bản mình có thể nhận biết được liền. Còn văn hoá mình nó có Trung Quốc, có Mỹ, có Pháp, có Nhật. Nó trộn lẫn nên đôi khi em tự hỏi “Người Việt Nam có danh tính như thế nào, chứ đừng nói đến cả nghệ sĩ Việt?”, nghệ thuật Việt nhìn như thế nào? Việc kiểm duyệt trong nghệ thuật nó cũng đóng một vai trò quan trọng trong việc phát triển nghệ thuật nữa.

Như chuyện vẽ tranh khoả thân? Và việc bị kiểm duyệt hình ảnh?
Em thấy lạ. Bảo tàng ở ngoài Hà Nội treo tranh khoả thân của nghệ sĩ nam vẽ thì không thấy ai nói gì. Khi một nghệ sĩ trẻ làm thì họ lại che lại và họ cũng không cho cộng đồng nghệ thuật nguyên bản hơn làm nghệ thuật về cơ thể nữa. Vẫn còn rất nhiều điều thổ thẹn trong văn hoá của mình.

Mai có phải là một người nghệ sĩ tham vọng không? Và trở thành một hoạ sĩ thành danh cũng như có tiếng nói để thay đổi nghệ thuật Việt?
Hồi đó thì có. Hồi đó có một lần đi Hà Nội em có đọc được một cuốn sách “50 hoạ sĩ hiện đại và đương đại ở Việt Nam”, và trong đó thì toàn hoạ sĩ là đàn ông. Em đã muốn là người đầu tiên chui vô cuốn sách này. Lúc đó em 18 tuổi.
Thật sự lúc mà em thấy tranh của Frida Kahlo, nó thay đổi nhìn nhận của em. Bà dùng tranh để đối mặt những chuyện đau đớn trong đời bà. Lúc sau bà có tiếng nói hơn, bà nói về chính trị nhiều hơn. Em cũng muốn như vậy. Nhưng bây giờ em phải đối diện với những vấn đề của mình trước rồi mới đối phó với đề của người khác sau.

Nhưng nghệ sĩ đôi khi cũng là người truyền đạt văn hoá và là tiếng nói thay cho rất nhiều người khác, nếu sau này em có nhiều năng lượng và ảnh hưởng hơn thì sao?
Em mong là vậy. Đó thực sự là một đặc ân (blessing) nếu mình có sức mạnh thay đổi cách người khác suy nghĩ. Nếu em làm được em cũng sẽ rất tự hào. Còn bây giờ thì em nghĩ em chưa làm được.
Em tự hào di sản Việt Nam và muốn mọi người biết về nó đẹp đến mức nào. Em cũng muốn mọi người biết về Việt Nam hơn ngoài chiến tranh và thiên nhiên. Cái cách nhìn và nghệ thuật của người Việt mình đáng được coi trọng và đáng được phát triển hơn. Em càng lớn em càng thấy cái đó nó khó. Chỉ một mình mình làm thôi thì không được.

Cảm ơn Mai đã dành chút thời gian cho một cuộc trao đổi ngắn này!

Address

An Phú

Opening Hours

Monday 09:00 - 17:00
Tuesday 09:00 - 17:00
Wednesday 09:00 - 17:00
Thursday 09:00 - 17:00
Friday 09:00 - 17:00
Saturday 09:00 - 12:00

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Studio Raw Language posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share