09/08/2026
31 tuổi, góa chồng 4 năm, tôi chật vật với thân phận mẹ đơn thân. Phải rất lâu tôi mới đủ can đảm mở lòng quen một người đàn ông qua ứng dụng hẹn hò. Anh hơn tôi chục tuổi, cũng từng ly hôn và đang nuôi con nhỏ.
Trò chuyện qua mạng gần một tháng, chúng tôi quyết định gặp mặt. Chỉ 20 phút sau khi ngồi cùng nhau, anh nhìn tôi đắm đuối: "Anh thích em, anh muốn nghiêm túc". Tôi rung động thật sự. Sự tâm lý và vẻ ngoài phong độ của anh khiến tôi buông lơi cảnh giác và ngầm chấm anh điểm 8/10.
Hơn tuần sau, nghe anh sắp đi công tác, tôi chủ động hẹn gặp để vun đắp tình cảm. Nhưng hôm đó, không có quán xá hay ly cà phê nào cả, anh chở tôi thẳng vào khách sạn. Khi ấy, tôi tặc lưỡi nghĩ cả hai đều độc thân, trưởng thành và đã có tình cảm nên cứ thế nhắm mắt thuận theo, ngây thơ trao trọn niềm tin.
Nhưng sau đêm đó, tình cảm cũng dần biến chất. Anh đi công tác và lạnh nhạt hẳn. Viện cớ bận rộn, anh hiếm khi nhắn tin. Những lần gặp sau đều do một tay tôi cố gắng níu kéo, chủ động. Nếu tôi im lặng, anh cũng bặt vô âm tín. Đã hai tuần nay, chúng tôi như hai kẻ xa lạ.
Tôi chát chúa nhận ra: sự khao khát của đàn ông bùng lên vội vã bao nhiêu thì chán chường cũng nhanh bấy nhiêu, chỉ mình tôi ảo tưởng về sự nghiêm túc. Giờ tôi ngổn ngang trăm mối, nên nhắn câu chốt hạ: "Mình dừng lại nhé, chúc anh mọi điều tốt đẹp" hay cứ thế im lặng rời đi? Chắc sẽ có nhiều người mắng tôi dễ dãi, mới gặp đôi lần đã vội trao thân. Có lẽ, tôi thực sự đã quá ngốc nghếch rồi!