28/10/2024
Hôm nay tôi đã gặp được 1 câu hỏi rất hài hước: Mày đi làm bao nhiêu năm ở nước ngoài, sao không mua lấy 1 cái túi hàng hiệu như LV hay dior đồ á. Mang mấy túi bình dân này không đẳng cấp.
Tôi không biết là đùa hay thật. Nếu là thật tư duy ấy thật nghèo nàn.
Mọi người thường hay nhìn vào những món đồ của người khác đeo trên người, bộ quần áo họ mặc để đánh giá họ là người giàu hay nghèo. có người từng hỏi, thậm chí là mỉa mai người khác tại sao không nâng cấp bản thân bằng một món đồ hiệu nào đó.
Thật hài hước khi nhiều người có những suy nghĩ ấy. Nhưng thực tế họ không sai khi cái suy nghĩ đánh giá một con người qua vẻ bề ngoài của họ.
Tôi đã gặp khá nhiều người, họ chẳng phải không thể nỗ lực để có được một chiếc túi dior hay chiếc chanel cả trăm triệu để khoe khoang với thiên hạ rằng bản thân có tiền để sở hữu đồ hiệu, mà chỉ là có thể họ không phải người cẩn thận trong việc bảo quản những thứ đắt tiền, nên họ vẫn là chọn những thứ vừa tầm với túi tiền và khi có hư hỏng cũng không quá tiếc.
Thật ra trong mỗi người, họ có lối sống, suy nghĩ và tiêu tiền của cá nhân khác nhau. Họ còn có nhiều kế hoạch khác hơn là đổ hết tất cả chỉ để muốn nâng tầm đẳng cấp nhất thời.
Cũng như tôi ngày trước sẽ rất ganh tỵ và ước ao những thứ xa tầm với nhưng bây giờ khi những thứ ấy bản thân nhắm chừng có thể nỗ lực được thì tôi lại thấy không quá là ao ước. Mà tôi lại tập trung vào những thứ thiết thực khác hơn.
Ở mỗi giai đoạn, mỗi môi trường sống, giao tiếp và làm việc. Tư duy của con người cũng sẽ thay đổi liên tục. Cho nên rất khó để đánh giá một ai đó thông qua những thứ họ mang, họ mặc.
Tôi có một anh bạn đã từng nói với tôi: chỉ cần mày biết lái xe tao sẽ cho mày mượn con porsche của tao.
Tôi cười: mày ko sợ tao làm hỏng nó sao?
Anh bảo: tao có bảo hiểm và tao có tiền, hỏng tao mua xe khác.
Tôi nhếch mép cười nhẹ: mày thật sự không xót sao?
Anh thản nhiên: tao nói mày nghe, ngày bé t mê xe này lắm, tao cày bừa bao nhiêu năm cũng chie vì muốn nỗ lực sở hữu 1 cái. Đến khi t sở hữu được rồi, t lại thấy bản thân có thể mua thêm vài cái nữa nên nó bỗng trở nên không quá đặc biệt. Cho nên khi mày có thể nỗ lực sở hữu được có cái mày thích rồi, thì lúc ấy thứ ấy không còn quá quan trọng. Vì lúc ấy mày đã có thể mua thêm nhiều thứ như vậy rồi. Cho nên mơ ước để nỗ lực hơn mà thôi. Có tiền rồi ngoài việc tao có thể mua thứ tao thích mà tao còn là được nhiều việc ý nghĩa khác. Chứ hàng hiệu đối với tao hiện tại cũng chỉ là món dùng hàng ngày.
Người làm ra tiền thì họ có quyền dùng tiền của mình theo sở thích, đừng dạy người cách dùng tiền sao cho hợp lý, nó hợp lý với bạn chứ không hợp lý với người khác. Chắc gì người xài đồ hiệu đã sang trọng mà chắc gì kẻ dùng hàng bình dân là phèn chúa :)))
Thế nên, đồ hiệu đối với tư duy của nhiều người là thứ làm cho bản thân mới mẻ thêm chút. Có cũng được không cũng chẳng sao. Dư dả thì sở hữu lấy 1 vài món, cũng là cách yêu bản thân, làm mới mình. suy cho cùng chúng cũng là dùng để phục vụ nhu cầu của con người chỉ là khác nhau về giá trị và sự đánh giá của người đời.
Giá trị thật nằm ở cốt cách mỗi người, giàu hay nghèo cái cốt cách ấy không lu mờ được. Đời lên voi xuống chó mấy hồi. Giữ cho mình một cốt cách đẹp trong mọi hoàn cảnh mới là điều giá trị nhất.
Ai cũng mong trong đời là công chúa của một ai đó, dát lên mình hàng hiệu, khoe với cả thế giới về sự xa hoa của mình, sống lâu mới thấy. Rồi thì khi càng giàu họ càng sống ẩn mình nhiều hơn để tận hưởng sự yên bình sau những năm tháng mệt mỏi với thương trường. Họ sẽ biết cần khoe khi nào và nơi đâu. Đó mới là đẳng cấp.