11/08/2021
TORINO KÝ SỰ MÙA HÈ 2021
Things to do checklist: Turin ngày 1-2:
- Check in sông Pô - check
- Thăm khu nhà hoàng tộc phố Casale Corso 83, chủ lâu đài Ferrara Dạng To - check
- Thăm khu vườn hoàng gia tử đằng - check
- Uống cafe 1e : buy 1 get 1 free - check
- Vui chơi cảm giác mạnh trong khu phú ổ chuột với các chướng ngại vật như: cửa sổ rơi, rèm cuốn, mìn của chó mèo đi bậy, người vô gia cư xin tiền... - Check !!!
Lịch trình phần 2 sẽ cập nhật trong những ngày tiếp theo !
-------------------------------------------
BÊN DÒNG BÔ GIANG (KÝ SỰ PHẦN 1)
Chúng tôi vừa cặp bến Turin liền gửi ngay những hình ảnh nóng sốt kẻo đồng ti hóng mà dino cũng quá mong. Có người quen duy nhất ở Turin thì lại block chúng tôi mất rồi, chả trọ được Villa Bô giang, chúng tôi bèn book khách sạn giữa khu phố cổ sầm uất với những tòa nhà cổ xinh đẹp. Nhưng chẳng nỡ hưởng thụ những thứ luxury ngay, chúng tôi lên đường tìm đến Bô giang huyện, khu phố Casale nổi tiếng nơi có căn biệt phủ với cửa "lõi thép chống đạn" lừng danh cõi mạng.
Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần rất kỹ, nhưng chị gái quốc dân đúng là luôn biết cách làm khán giả ngạc nhiên. Toà nhà chị chọn ẩn cư là toà nhà rệu rã, cũ nát nhất khu phố Casale. Đúng là không hổ danh KTS bảo tồn, chị yêu thích các giá trị lịch sử cổ kính thật sự đậm sâu. Mười mấy năm tuổi trẻ đến trung niên sắp sang lão, chị lung lay cùng cả toà nhà không mệt mỏi 😂
Đây rồi số 83 Corso Casale với bảng hiệu tên chủ nhân căn hộ rõ mồn một Ferrera- Dang To (ảnh 1) trên bức tường hằn lỗ chỗ vết tróc, thôi đúng rồi, hẳn là vết đạn bắn chíu chiu (ảnh 2). Nếu tòa nhà không được gia cố cửa lõi thép chống đạn liệu chị Quystoc của chúng ta còn có cơ hội lên mạng biên tút hàng ngày cho chúng ta không?
Các bạn hãy nhìn đây, khung cửa sổ quen thuộc với bức rèm trắng buông lơi, nơi chị gái tôi mới vén rèm ra hái rau thơm làm món phở cuốn hôm kia. Phía trên cửa sổ còn nguyên mảng vữa trát vội. Bỏ mẹ, chị nổ đúng rồi, chúng em sai rồi, tàn tích của vụ kẻ gian khoét tường đột nhập vào nhà chị tắm trộm bữa trước là đây chứ đâu? (Ảnh 3, 4)
Chờ mãi chửa thấy chị ló đầu ra, chắc còn chờ Ma cô đánh thức, chúng tôi ghé vào tiệm cafe 1e cách nhà chị tầm 70m ngồi nghỉ, hy vọng gặp được bạn trai của chị vợ cũ anh bán rau. Tiếc quá, phố hoang quạnh quẽ, quán lúc này vắng ngắt chả có ai ngoài chúng tôi (ảnh 5). Bên khu phố này cái gì cũng rẻ, cũng cốc cafe đó chúng tôi phải trả 4e ở downtown bên kia sông Po. Haizz nhưng tiền nào của nấy lắm các đồng ti ạ, cafe có trợ cấp chính phủ nó cũng hơi hôi hơn bình thường 😂
Chị gái tôi vẫn hay khoe nhà chị view thẳng sông Po, chỉ cần mở cổng sau là ra sông. Theo chỉ dẫn của chị, chúng tôi vòng ra phía sau tòa nhà. Đúng cái cổng sắt chị tôi vẫn kể và hay thập thò điện thoại chụp trộm anh Gas đây rồi, và đúng thảm cỏ xanh, sàn catwalk quen thuộc chị vẫn ưỡn ẹo 9981 mớ giẻ của chị đong phây. (Ảnh 6)
Đập vào mắt chúng tôi là những mảnh rèm xanh xơ tướp, vắt khươm mươi niên, cóc cáy màu thời gian và nắng mưa. Không hiểu chúng có liên quan tới một nghi lễ tôn giáo, tín ngưỡng nào đó chăng? Nhưng không, sau khi thắc mắc với một người bạn là KTS sinh sống lâu năm tại Torino, thì câu trả lời là: vì mục đích cơi nới diện tích sử dụng, cũng giống như những chuồng cọp được lắp ghép thêm tại các khu chung cư cũ của Hà Nội ngày xưa. Người bạn kia cũng nói việc treo rèm như thế là thông dụng tại các tòa nhà phúc lợi xã hội dành cho người nhập cư, có thu nhập thấp và người ăn trợ cấp.
Chúng tôi tìm mãi trên tường xem có ai si mê viết tên chị lên ko mà không thấy. Các bạn biết đấy, ở những khu phố thế nào thì mới phổ biến trò viết vẽ nguệch ngoạc lên tường thế này nhỉ
😉🤔? Mấy chữ kia là gì vậy ta? Phải chăng chị tôi viết tên anh GAS vì yêu, hay tên ad CAO nhà ta vì hận🤣🤣🤣🤣 (Ảnh 7)
Khúc sông sau nhà chị là đoạn cuối của sông Po, nơi mọi người thường tập thể dục và có cả những người nhập cư lang thang. Dân quanh đó thường dắt chó đi dạo dọc bờ sông. Tự dưng cảm thấy ngậm ngùi quá. Không hiểu chị tôi gieo hạt giống rau cỏ nơi nào, những ngọn rau dại mọc trên vùng đất chó ị này mà chị tôi vẫn ăn được sao?
Rời Bô giang mà lòng hoang mang sang chấn. Hẳn nữ văn sĩ Dino phải đạt cấp độ thẩm du hạng nặng, mới thai nghén được 4 rác phẩm ở cái xó rách nát nhem nhếch này. Trở về bên kia sông nơi khách sạn phù hoa, chúng tôi chạnh lòng nghĩ, phải chi chị đừng block chúng tôi, thì cũng mời chị được bữa cơm bên phố lớn, mà ngẩng mặt lên với đời. Thương cạ yêu 💖