05/07/2025
Hôm nay dì thứ 2 nhà tôi, tầm gần 70 tuổi trèo cây lấy cho cháu quả mít nặng cỡ 5-6 cân. Chú chồng dì đứng dưới gốc “chỉ đạo” vợ lấy quả nào cho ngon. Thế là một nghìn kí ức thi nhau tràn về. Những mùa hè của thuở thiếu thời.
Cậu tôi, hồi ấy đi bộ đội được về phép, nhận lời gửi gắm của bố mẹ tôi, kẽo kẹt đạp xe chừng hơn 40km đường đất đưa cháu về quê chơi mấy tuần. Thế là tôi lang thang mỗi nhà mấy hôm. Thằng cu em nhà dì thứ 3 làm cho chị cái ống phốc, rồi dẫn chị đi khắp làng trên xóm dưới. Có lần nó bắt được con ong mật đem nướng lên thơm phức rồi cho chị nhấm 1 tý, hoặc bắt một chú ve sầu, bảo chị nắm vào 2 bên lưng để cho nó kêu. Tôi thường ở nhà dì 3, chú và dì đều chiều cháu, có món gì ngon cũng dành cho, thi thoảng dì kiếm đâu ra con cá ngoài đập, lại vùi vào đống rơm đem nướng cho cháu ăn. Sau này đã lớn, mùa hè nào chú tôi cũng bảo sao không dẫn bạn về chơi, chú để dành cho cây vải mà hái.
Tôi vẫn nhớ những lần lang thang theo dì út vào núi hái sim, vừa hái vừa ăn khiến lưỡi và tay đều tím choe choét, đến bây giờ tôi vẫn giữ quan điểm là quả sim ăn giống như vị ổi đào chín. Vào mùa gặt, tôi ra đồng gặt lúa với các dì, hương lúa nếp chín hong dưới nắng hè, vừa tươi mới vừa thơm nức làm tôi nhớ mãi. Đôi khi tôi lại bắt gặp mình của năm tháng xưa cũ, đứng vẩn vơ trên một bờ ruộng, bị một con đỉa bám vào chân, dì tôi lấy lưỡi liềm ngoắc nó ra.
Những mùa hè của tuổi mười hai trôi đi như thế. Giá mà tôi có thể gặp lại một lần. Tôi sẽ trở về vườn của bà ngoại, cậu tôi sẽ lại mắc một chiếc võng giữa 2 cây trứng gà. Tôi nằm lim dim trên chiếc võng đung đưa, một cơn gió nhẹ thoảng qua, những cánh hoa rơi tơi tả vào lòng tôi. Và tôi sẽ kết những bông qua ấy thành một chuỗi vòng.
Những kí ức ấy lấp lánh và mong manh như những giọt sương mai, lặng lẽ nằm lại đâu đó trong dòng thời gian của cuộc đời tôi. Thỉnh thoảng lại tràn về như thác lũ. Ví như hôm nay.