02/11/2026
Làm việc ở nhà nước Canada,
Có thể mọi người chưa biết, dù cùng ở một vị trí, phúc lợi và lương bổng cho công việc ở nhà nước Canada tăng dần mỗi năm, có điều chỉnh theo "Collective Agreement" và lạm phát. Nên thường ai xin được việc nhà nước thì gần như ăn chắc mặc bền, về già có lương hưu, và lương khởi điểm cho công việc ở nhà nước thường cao hơn bên ngoài (nhưng trần trên thì thường thấp hơn). Ngoài ra thì nhà nước đều có kì nghỉ dài, khởi đầu 20 ngày và tăng dần các năm. Vì những lý do này, nhiều người chỉ làm một công việc lâu năm và không cần đổi việc.
Thời điểm này là kỷ niệm năm thứ 3 mình đi làm, và mình càng lúc càng yêu thích công việc của mình hơn. Sau đây là những suy ngẫm sau 3 năm mà mình rút ra được.
1/ Công việc có dễ hơn không?
Không. Vị trí của mình là nghiên cứu và phân tích dữ liệu bệnh nhân trải qua cấy ghép tủy xương và bệnh ung thư máu. Đây là một bệnh khó (để học và làm), và hiện tại, với công nghệ tế bào gốc mới CAR-T đang được áp dụng rộng rãi hơn, việc nghiên cứu tăng dần và cần được theo dõi sát sao hơn. Nên không, việc không dễ đi, nhưng kiến thức của mình tăng dần và mình có thể làm việc hiệu quả hơn với ít giám sát hơn.
Ngoài ra, kết quả nghiên cứu khách quan giúp bệnh nhân sống lâu hơn, kéo dài tuổi thọ, nên số lượng bệnh nhân tăng dần theo các năm và số lượng nghiên cứu và dữ liệu cũng tăng theo. Ngoài ra thì thuốc mới, thử nghiệm mới ra ngày càng nhiều nên phải cập nhật tiến độ.
Nhưng mình còn trẻ và tính cách của mình thì thích "hard problems and high standards", nên mình rất yêu thích công việc hàng ngày của mình.
Năm vừa qua là một năm đầy trauma với team của mình, khi bệnh viện chính thức đưa CAR-T vào tiêu chuẩn điều trị, bọn mình bất ngờ không còn leader, thiếu người phải tự bơi nên gần như ai cũng gánh một phần của "lead". Điều này khiến mình… giỏi hơn. Thật sự, nếu không bị quăng vào các dự án khó thì mình chắc cũng chỉ tiến bộ được từng tí một.
Tin tốt là với nhiều chương trình AI và tự động hóa, công việc của mình đang được đưa vào tự động hóa nhiều hơn và gánh nặng "administration" giảm đi".
2/ Môi trường làm việc rất quan trọng.
Và team mình hơn là đồng nghiệp; họ là những người bạn thật sự của nhau. Mình cùng một đồng nghiệp khác vốn là bạn chung lớp, được tuyển vào vị trí này sau khi hệ thống y tế mới của vài cơ quan y tế ở BC được đưa vào hoạt động (Cerner). Tương tự thì có vài cô cũng đã biết nhau từ trước. Và khi trải qua "trauma" cùng với nhau một năm vừa qua, team mình càng khăng khít hơn, không có cãi vã, chỉ có cố gắng cùng nhau "gánh team" để hoàn thành công việc. Mình rất trân trọng môi trường làm việc này vì mọi người cùng có chung mục tiêu và không có việc cá nhân xen vào.
Ngoài ra thì mọi người dễ chịu và vui tính, nên cá tính mạnh và trẻ của mình hòa nhập chứ không hòa tan. Mọi người hay trêu chương trình của mình có "Trước khi Linh được đẻ ra", và các chương trình ngoài công việc của nhau cũng đều được ủng hộ. Ví dụ như khi mình đậu vào chương trình Master ở UBC, team mình rất vui cho mình và tạo điều kiện cho mình đi học sớm vào mỗi Thứ Sáu.
3/ Mình có muốn nhảy việc không?
Có, nhưng chưa phải bây giờ.
Tuy công việc rất tốt nhưng bản thân mình cũng cảm thấy mình đã có hiệu suất rất tốt, và sắp đến mức chạm trần (và lương cũng vậy 😂). Mình vẫn còn có thể học hỏi ở đây vì vài hệ thống mới sắp được ra mắt, nghiên cứu mới sắp đến, nhưng sẽ đến một lúc mình cần bước ra một vị trí bớt tính kỹ thuật và mang tính xây dựng và con người nhiều hơn vị trí này.
Và mình trân trọng và thấy rất may mắn khi đã bắt đầu ở đây. Team Bone Marrow Transplant ở Vancouver General Hospital là trung tâm duy nhất của tỉnh bang BC.
Khi viết bài viết này, mình đã phải dùng Google dịch rất nhiều để dịch từ tiếng Anh sang tiếng Việt vì từ chuyên môn mình thường dùng vốn không có trong tiếng Việt. Nhưng mình muốn ba mẹ cô chú anh chị em đọc hiểu được mình đang làm gì, vì 3 năm nay gần như mình bị bí từ khi cố gắng giải thích, và mình cũng cảm thấy tiếng Việt hàn lâm mình đã tuột dốc không phanh rồi nên phải cố gắng viết lách hơn thui 😂