17/04/2026
CON NGƯỜI GIỮA VŨ TRỤ BAO LA
Qua những gì chúng ta đang nghe, đang thấy, đang hiểu bằng “khoa học” loài người mới chỉ ra khỏi trái đất hơn bốn trăm ngàn km, bay vòng quanh mặt trăng đã trở thành kỳ tích của nhân loại. Vậy ngoài kia vũ trụ sẽ mênh mông đến nhường nào? Ai đã tạo nên sự huyền diệu ấy?
Cho nên phải biết vô cùng yêu quí và trân trọng cuộc sống này.
Nếu lặng lại một chút, nhìn sâu vào bản chất của sự sống, thì sẽ nhận ra rằng: ta được tồn tại trong hình hài một con người trên hành tinh này là một ân huệ vô cùng to lớn.
Giữa vũ trụ mênh mông, nơi hàng tỷ thiên hà đang chuyển động trong tĩnh lặng huyền bí, thì một hành tinh có nước, có đất, có bầu khí quyển, có sự sống… ồn ào mà thật kỳ diệu. Trên hành tinh ấy, lại có một loài biết suy nghĩ, biết yêu thương, biết tu dưỡng và hướng về đạo lý.
Đó chính là con người.
Trong vô vàn sinh linh đang tồn tại, từ cỏ cây, côn trùng, muông thú… cho đến những dạng sống vi tế mà mắt thường không thấy, việc được mang thân người không chỉ là ngẫu nhiên mà đó là sự kết tinh của phúc đức, của nhân duyên và của một hành trình sâu xa mà linh hồn đã trải qua từ muôn kiếp trước.
Mỗi hơi thở ta đang thở không chỉ là để sinh tồn mà còn là một cơ hội.
Mỗi lời ta nói ra không chỉ để giao tiếp, mà còn gieo nhân duyên vào đời.
Mỗi hành động ta làm không chỉ là phản xạ tự nhiên , mà còn là cách để tạo phước hay tạo nghiệp.
Người hiểu đạo sẽ không sống vội vã, cũng không phung phí thời gian vào những điều vô nghĩa, không khép mình ẩn tu khỏi dòng đời sôi động.
Cuộc đời này không phải là điểm đến cuối cùng, đây chỉ là một chặng đường hiện thân trong hành trình lớn hơn của linh hồn.
Có thể một ngày nào đó, thân xác này sẽ trở về với đất, với nước, với không khí, nhưng những gì ta đã nghĩ, đã nói, đã làm… sẽ không mất đi. Nó sẽ trở thành dấu ấn, trở thành hành trang, theo linh hồn bước tiếp trên những tầng không gian cao hay thấp khác nhau tùy vào công đức chân tu của mỗi người.
Vậy nên, trân trọng cuộc sống không phải là sống trong sự sợ hãi mất đi, hay vội vàng chiếm đoạt, mà là sống sao cho xứng đáng với việc ta đang được diễm phúc tồn tại.
Hãy nói những lời có giá trị lan tỏa, hãy làm những việc có ý nghĩa với sự sống, hãy giữ tâm trong sáng và bình thản giữa thế gian nhiều biến động.
Đừng đợi đến khi mất đi mới hiểu giá trị của một ngày học tập, lao động, hay nghỉ dưỡng bình thường.
Đừng đợi đến khi chia ly mới biết trân quý người thân bên cạnh.
Đừng đợi đến cuối hành trình mới nhận ra mình đã sống thiếu mục đích, thiếu quyết tâm.
Vậy nên: Mỗi giây phút hiện tại chính là cánh cửa duy nhất mà ta đang thực sự có để bước vào thế giới tỉnh thức.
Nếu ta biết sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc, thì dù cuộc đời dài hay ngắn cũng đều trở nên viên mãn, và khi đến lúc rời đi khỏi thế giới tuyệt vời này, thì ai hiểu được giá trị của sự sống sẽ không còn tiếc nuối nữa, bởi họ biết rằng:
Họ đã sống, không phải chỉ để tồn tại, mà là để hiểu biết, để yêu thương, để dành cho nhau, để chia sẻ, gánh vác trách nhiệm làm người, làm con cháu, làm cha mẹ, làm ông bà… và để trở về gần hơn với nguồn cội thiêng liêng của chính mình mà đấng tạo hoá đã ban tặng.
Hãy gắng sống đến khi không thể sống tiếp.
Hãy gắng học tập và làm tất cả những gì mà mình có thể làm.
Hãy trân quý và thương yêu tất cả những gì mà mình có thể thương yêu.
Hãy nói tất cả những gì mà mình muốn nói.
Hãy đi đến tất cả những nơi mà mình có thể đi.
Cảm ơn Đấng Thượng Đế đã tạo hóa vũ trụ vạn vật và cho chúng con được nghe, được nhìn, được thấy, được tư duy và được trải nghiệm.