27/08/2021
🅂🄴🅁🄸🄴🅂: 𝗿𝗮𝗻𝗱𝗼𝗺 𝗾𝘂𝗲𝘀𝘁𝗶𝗼𝗻𝘀 (ᴍấʏ ᴄâᴜ ʜỏɪ ᴠẩɴ ᴠơ)
#2: personal pronouns (đại từ nhân xưng)
Ừ thì trong hầu hết tất cả những mối quan hệ tình cảm (giữa bạn bè, gia đình hay với người yêu), người ta thường dành những từ ngữ mỹ miều nhất để gọi người thân yêu của mình.
Đâu có gì lạ nếu như người ta làm như thế, nhỉ? Ở mỗi ngôn ngữ lại có những điểm khác nhau hay ho, mình kể vài ví dụ thử nhé. Trong tiếng Anh, người ta gọi người thương của mình là “My love”/ “my dear” (tình yêu của tôi), “honey” (cục cưng), “boo” (hừm, từ này chẳng biết dịch sao cho thật chính xác, mà vì nó hay đi kèm cùng từ baby nên mình xin phép tạm dịch là em bé nhá). Hồi minh học tiếng Đức, các cặp đôi trong sách gọi nhau là “mein Schatz” (dịch thô thì có nghĩa là kho báu của tôi, còn dịch cho mượt thì vẫn là tình yêu của tôi, giống như “meine Liebe”). Nhìn chung, dù khác nhau về cách viết hay phát âm thì ý nghĩa chung vẫn thể hiện được sự trân trọng của người dùng khi gọi đối phương. Một tình yêu đẹp luôn cần sự trân trọng, nâng niu hết mực.
Người Việt mình, hiếm khi người ta gọi nhau là “tình yêu của tôi”, trừ khi trong văn thơ. Bạn đếm được bao nhiêu lần bạn nghe đâu đó xung quanh mình một người gọi người yêu mình “kho báu của tôi ơi”, mà phải bằng tiếng Việt, chứ không phải dùng tiếng Anh hay một thứ tiếng nào khác nhá? Thay cho những từ ngữ kia, những người Việt xung quanh mình có những đại từ nhân xưng/ cách xưng hô khác, chẳng hạn “anh”-”em”, “anh/ ông nhà” - “chị/ bà nhà”, “ông xã” - “bà xã”, hoặc đôi khi xưng hô tên hay biệt danh. Hay một từ khác cũng thân thương chẳng kém là “mình”. Đơn giản, nhưng vẫn thân tình.
Nói chung thì, chuyện người ta xưng “anh”-”em” khi quen nhau là một chuyện rất bình thường, nhưng mà với mấy cặp đôi mà nữ lớn hơn nam như mình và Bì (hoặc có thể là do hai đứa mình khác người) thì nó hơi lấn cấn chút. Đối với mình, “anh”-”em” là một cặp đại từ quan trọng, không thể gọi bừa. Người được gọi là “anh” phải cố gắng rất nhiều để xứng đáng với chữ “anh” đó. May mà Bì cũng hiểu và cùng chung quan điểm với mình, không thì lại phải tổ chức tọa đàm vài lần để đi tới thỏa thuận. Bình thường mình sẽ xưng là Mì, gọi babie, còn Bì sẽ xưng là Bì rồi gọi Mì. Mà cũng có mấy lúc Bì bị liệu, nói chuyện với mấy bạn khác nhỏ tuổi hơn, xưng anh, xong quay qua nói chuyện với mình cái cũng xưng “anh” luôn. Xong ổng ngại mọi người ơi, ổng quéo ổng thu hồi cái chữ đó lại liền. Xong mình cũng kiếm chuyện lắm, có mấy khi mình còn cố tình gọi Bì là anh để chọc cho ngượng đỏ mặt. Haha, đúng là em bé của mình.
Dù gọi là gì thì anh Bì ơi, em Mì thương anh nhiều nám 🤣.
🌸 Mì