30/06/2021
Ổ qua hay khổ qua, mình không biết cái nào đúng nữa. Có lẻ mỗi nơi mỗi cách gọi và cách chế biến cũng khác nhau. Hồi nhỏ thấy là sợ lắm vì đắng, có đứa nhỏ nào thích đắng đâu :))). Mãi sau này lớn cũng vì sĩ diện thể hiện với bạn bè nên mới biết ăn :)). Mà món này có 1 truyền kỳ không biết với mọi người thế nào chứ với mình thì nó đúng, khổ qua “đắng” hay không do nguời nấu, một kiểu nói dân gian là mát tay dù với chuyện gì. Cùng một quán cơm bình dân quen thuộc có khi món đó rất vừa miệng, có khi lại rất đắng. Cũng tò mò tìm hiểu cô chủ quán ai nấu hôm nay thì y rằng 2 người khác nhau. Đấy lại có thêm tý để lâu lâu mang ra chém với những đứa bạn :))).
Sau này lấy vợ, lần đầu thấy món này quê vợ cứ nghĩ chắc cũng bình thường như trên Sài Gòn hay ăn thôi. Nhưng lại nhận trái đắng, nó đắng hơn khổ qua ở Sài Gòn nhiều. Cái đắng nó không dai dẳng vì canh ở đây ngọt hơn so với khẩu vị ở thành phố kèm theo thịt cá nhồi làm nhân thắm nước mắm ớt. Vị nó đầm thắm hơn nhiều, những cục u cũng nhỏ hơn, hồi xưa còn nghĩ nó giống xuông rồi vì đây vùng nắng gió nên u sẽ nhỏ lại :))). Ban đầu còn ngầu vì thấy bình thường nhưng quay lại bị cười vì than “đắng”. Nó “đắng” hơn khổ qua Sài Gòn đúng rồi, khổ qua rẫy mà con :)))
Đắng vậy đó mà đi xa lại nhớ, vào Sài Gòn ăn lại thấy hết ngon, lại thèm cảm giác mỗi bữa cơm có tô canh khổ qua nhồi thịt cá chấm nước mắm ớt. Có khi chiều thèm qua chạy đi mua, ở quê vợ chiều nào cũng có nhiều chỗ bán món này. Bữa cơm ở quê nó thế, đắng như ngọt và ấm!