11/08/2023
CHÙA LÀ ĐỐNG RÁC
Có cô Phật tử lớn tuổi, hỏi tôi, Thầy ơi, sao con vào chùa thấy phiền não quá, thấy toàn sân si, không như con nghĩ, đáng ra chùa phải đẹp chứ, phải thanh tịnh chứ. Tôi cười: "Chùa là một đống rác lớn mà cô".
Cô này mới trố mắt nhìn tôi . Mọi người thấy tôi nói chùa là đống rác, có kì không?
Thật ra, ở nhà, thì cha mình xả rác, mẹ mình xả rác, người thân mình xả rác, mình không nhận ra, là vì cái tham, cái sân, cái si đó không nhiều. Còn chùa, là nơi mà thập phương chúng sanh tới, là nơi họ xả rác, cái tham cái sân cái si của con người nó dồn ứ ở trong chùa. Nên người đi tu, không phải là vào chùa tìm kiếm một đời sống thanh nhàn như ngoài đời vẫn nghĩ, mà người đi tu, là người phải đối diện với đống rác đó, của mình xả ra và của nhiều người xả ra, và người đi tu phải có khả năng chuyển hoá những hôi thối ấy trở nên không ô nhiễm nữa, để hoa thơm cỏ tốt mọc lên.
Nên đi tu là công việc của người có khả năng kham nhẫn, có nội lực chuyển hoá khổ đau, chứ không phải đi tu là lánh nặng tìm nhẹ, rồi hễ cứ bị đụng tới tự trọng là buồn là giận.
Tôi dám chắc bất kì ai đi tu, cũng bị chửi "lên bờ xuống ruộng", tu sĩ chửi, Phật tử chửi, rồi người ta ghét ganh, người ta bêu riếu, đặt điều, thị phi. Tôi mỗi lần bị vậy, chỉ cầu nguyện Quan Âm cho mình mở được lòng ra mà thương những người đó, cầu cho họ không oán đối với mình. Trời ơi, hễ mình tu đàng hoàng, thì tự khắc đã đụng chạm với người chưa đàng hoàng rồi, chứ đừng hỏi tại sao tôi tu tốt mà bị quậy bị phá hoài. Nên đường tu, công việc tu, là dành cho người có nghị lực phi phàm, sức chịu đựng phi phàm, thì mới có thể làm nên được kết quả phi thường. Còn ai mà nhìn vào thấy tu an nhàn quá, đời sống vật chất hưởng thụ quá, thì chúng ta tự ngầm hiểu rằng, đời tu của họ sẽ chỉ như đang đứng ngoài cổng chùa thôi.
( Chùa Đại Bi)