Suy nghĩ tích cực để hình thành thói quen tốt

Suy nghĩ tích cực để hình thành thói quen tốt Lòng không tham, tâm hướng thiện. “Chân, Thiện, Mĩ” làm phương châm sống.

13/03/2026
13/03/2026
13/03/2026

Bước ra khỏi bóng tối

13/03/2026

Mình đọc được về lòng tự trắc ẩn.

Lòng tự trắc ẩn hiện hữu khi mà mình yêu mình, tử tế, thấu hiểu và chấp nhận bản thân mình ngay cả khi sai lầm, đau đớn hay thất bại. Mình không còn chỉ trích mình khắt khe bằng những từ ngữ mà chính mình còn chẳng dùng với người khác.

Lòng tự trắc ẩn bao gồm sự tử tế với bản thân; tính nhân loại phổ quát (sự hiểu biết rằng mình không phải người duy nhất gặp biến cố trong đời, đây là một bài học của cuộc sống và ai cũng phải trải điều đó); và chánh niệm.

Có nhiều người lạ lắm, người ta có thể đối xử tốt với mọi người xung quanh, nhưng khi ngồi lại với chính mình, họ lại nói với bản thân mình những lời cay nghiệt nhất mà bình thường không dám nói với ai, ấy là chưa tử tế với chính mình.

Hay có người luôn tin rằng mình là nạn nhân duy nhất của một vấn đề, hoặc cảm thấy mình là kẻ thất bại, là kẻ phá hỏng mọi thứ, và tin rằng mình chẳng làm gì ra hồn, ấy cũng là chưa tự trắc ẩn với bản thân.

Cũng có người ở đây nhưng luôn lo chuyện ở kia, họ phóng đại vấn đề và luôn thấy không hạnh phúc ở hiện tại, họ thà neo đậu vào quá khứ hoặc viễn cảnh tương lai thay vì tự nhận thức về nơi họ đang đứng.

Thật ra, cũng chẳng đâu xa, mình từng là người khắc nghiệt với chính mình. Mình chê bai bản thân, mình thấy mình thất bại và bị ám ảnh bởi quá khứ. Nhưng cũng vì từng trải qua sự "không yêu" chính mình đó, mà mình biết đứa trẻ không được yêu đó khổ sở ra sao và cô đơn thế nào. Mình càng hiểu lòng tự trắc ẩn có ý nghĩa nhiều cỡ nào với một người giống mình. Điều đó càng rõ ràng hơn khi mình tự ôm lấy mình vào cuối ngày và cảm thấy ấm áp và an toàn ra sao.

Sau cùng thì, mình như đứa trẻ ngó nghiêng bốn bề tìm ra ốc đảo an toàn và đau đớn khi xung quanh chỉ toàn là cát. Và rồi thật may trước khi gieo mình vào biển cát ấy, thì mình kịp nhận ra rằng bản thân vốn đã đứng ở gốc dừa xanh mát từ lâu rất lâu.

—————————-
After all, I just wish you a kinder galaxy �
~ Du ~

Hi, tớ là Du, người chia sẻ từ Psycho Garden (Khu vườn tâm lý). Ở đây tớ muốn cùng cậu khám phá vũ trụ bên trong mình ✨

13/03/2026

Thái độ khiêm tốn là sức mạnh thực sự

Nếu chỉ nhìn vào tài danh và khí thế, thiên hạ thời Hán – Sở không có lý do gì để rơi vào tay Lưu Bang.Hạng Vũ xuất thân...
13/03/2026

Nếu chỉ nhìn vào tài danh và khí thế, thiên hạ thời Hán – Sở không có lý do gì để rơi vào tay Lưu Bang.

Hạng Vũ xuất thân danh gia vọng tộc, dòng dõi tướng soái nước Sở. Tuổi trẻ đã nổi danh, sức mạnh trùm khắp chiến trường. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, ông tiêu diệt nhà Tần, bình định chư hầu, tự xưng Tây Sở Bá Vương, uy danh chấn động thiên hạ.

Ngược lại, Lưu Bang là kẻ xuất thân nông dân, ít học, không võ nghệ, không binh thư. Thời trẻ lông bông, quen giao du, chẳng có lấy một thành tựu ra hồn. Đặt hai người lên bàn cân, đó là một ván cờ tưởng như đã an bài từ đầu.

Nhưng lịch sử không vận hành theo cách con người thường nghĩ.

Điểm khác biệt then chốt giữa hai người không nằm ở sức mạnh hay tài đánh trận, mà nằm ở tầm nhìn khi đối diện với con người và quyền lực.

Việc Lưu Bang trao quyền cho Hàn Tín xuất phát từ tầm nhìn và năng lực dụng nhân của bậc đế vương, chứ không phải từ sự nhẫn nhịn. Ông nhìn rất rõ giới hạn của mình và hiểu rằng cục diện thiên hạ không thể đặt lên vai một cá nhân. Biết dùng người giỏi hơn mình, đặt họ vào đúng vị trí, rồi dám giao trọn quyền hành – đó là năng lực mà không phải kẻ nắm quyền nào cũng có.

Nếu Hàn Tín tiếp tục ở dưới trướng Hạng Vũ, có lẽ cả đời chỉ là kẻ bị coi thường. Không phải vì Hàn Tín kém, mà vì Hạng Vũ không có tầm nhìn để dung chứa một người vượt trội hơn mình về mưu lược. Quyền lực đặt nặng lên cái tôi thì sớm muộn cũng làm hao mòn nhân tài.

Trong Sử ký, sử gia Tư Mã Thiên không giấu sự thán phục đối với Hạng Vũ, nhưng cũng chỉ ra lỗi căn bản: tự phụ vào công trạng, chỉ dùng cái trí của mình, tin rằng có thể lấy võ lực dẹp yên thiên hạ. Kết cục là mất nước, thân chết nơi Đông Thành, đến lúc cuối vẫn không chịu tự xét lại mình.

Hạng Vũ không thua vì kém tài.
Ông thua vì không chấp nhận giới hạn của bản thân, và không chịu để người khác cùng gánh vác đại cục.

Lưu Bang thì khác. Ngoài tầm nhìn dụng nhân, ông còn có một năng lực quan trọng khác: giữ được thế đứng của mình giữa những thời khắc bất lợi nhất.

Đó cũng là lý do vì sao, trong Tâm thái điềm tĩnh, chương dài nhất mang tên “Chịu thiệt là phúc”.
Chịu thiệt cũng có nghĩa là nhẫn. Người có đại nhẫn thì dần bao trùm được đại cục, và cuối cùng có thể định được cả thiên hạ.

Lưu Bang cả đời không thiếu những lần bị ép lùi, bị coi thường, bị đặt vào thế yếu. Nhưng ông không để cảm xúc đẩy mình ra khỏi cục diện. Nhẫn để giữ mạng, nhẫn để giữ thế, nhẫn để chờ thời. Không phải nhẫn để cúi đầu mãi mãi, mà nhẫn để không làm hỏng đại sự khi thời cơ chưa chín.

Hạng Vũ có thiên hạ trong tay, nhưng không giữ được thiên hạ trong lòng người. Lưu Bang xuất thân bất học vô thuật, nhưng biết nhìn xa, biết dùng người, và biết nhẫn đúng lúc.

13/03/2026

Address

TDP 1
Lai Châu

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Suy nghĩ tích cực để hình thành thói quen tốt posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share