18/07/2024
| 18/7/2024 | Sài Gòn |
Chiều qua trên đường đi làm về mưa bay bay nhè nhẹ, xe thì thi thoảng tắc, cổ họng đang đau rát do mấy hôm trước dầm mưa mà về lại còn ngủ điều hoà, khoảng lặng ấy tôi lại nghĩ về mẹ, tôi nhớ lắm cái cảnh thi vào 10, lúc đó cũng mơ mộng thi vào trường cấp 3 mà sau đó nó là 1 khoảng thanh xuân màu hồng của đời mình, Dịp hè năm đấy mưa như xối, sấm chớp đùng đùng, nhà tôi thì lại vừa chuyển vào một khu dân cư mới, đất trống nhà thưa hôm nào cũng mưa không ngớt, mà lịch học ôn của tôi thì lại dày, tận bốn môn, ngày nào cũng đều tâm tấp như ngày nấy, mẹ chở tôi đi luyện thi, mặc dù sức khoẻ của mẹ đó giờ vẫn rất dễ bị cảm (sau này mới biết được từ đâu mà ra) mà chớ hề một câu than vãng gì của mẹ cả, tôi vẫn được đến lớp đều đặn.
Nó cũng giống bây giờ, tôi lại thấy cảnh mình trong đấy, ngày ngày đi làm, mùa mưa tới, sấm chớp ở khu vực Tân Bình này cũng nhiều vô kể, và trong người tôi cũng đang cảm nhẹ, tôi lại thấy mẹ phi thường lắm, đã đi làm mà còn lo đủ đầy cho cả tôi nữa.�Tối qua đi ngủ, đúng là một giấc mơ mà tôi không muốn tỉnh dậy, giấc mơ ở hiện tại vẫn đi làm công việc kỹ thuật hằng ngày vẫn ở số nhà 146 nhưng không hiểu sao ở không gian ấy thì mẹ vẫn ở cạnh, đó là một ngày mà tôi có lịch bảo trì cuối năm và hết hôm đó tôi sẽ được về nhà ăn tết cùng gia đình, tôi nôn nao lắm, cả ngày hôm đó không tập trung làm việc được, chỉ nghĩ là cần mang gì về quê, cần chuẩn bị gì cho tết, và tôi nhớ nhất là phải mang tripod về đợt này để còn chụp ảnh gia đình vì mấy năm vừa rồi gián đoạn, không có bức ảnh nào có đủ 4 thành viên cả, và rồi tôi đợi mãi đợi mãi đợi mãi trong dịp tết đấy mà vẫn không thấy mẹ về để chụp bức ảnh tiếp theo của gia đình mình. Sáng dậy thì mắt cũng đẫm nước.
Tôi dậy sớm hơn mọi khi đi Cộng Hoà nhưng cũng không quá tắc đường, ghé sang Phạm Văn Hai mua hộp bánh cuốn, vì khi bé mẹ nói ăn cái đó sẽ ấm bụng hơn là ăn bánh ướt đã tráng sẵn. Tôi hay làm vậy, hay tìm lại những mảnh ký ức để níu giữ mọi thứ đã từng thuộc về mình. Lúc quay xe lại để trở về hướng công ty, con đường ấy tự dưng khác biệt, đập vào mắt tôi là những tia nắng vàng ươm của ngày mới, một con gió mùa hè vụt ngang, cơn mưa lá vàng trải đầy khắp con đường.
�Tôi bất chợt nhận ra rằng, đời người cũng vô thường như những chiếc là vàng kia, có khi chỉ cần một con gió mùa hạ thì cũng đã rụng mất rồi, và sau những cơn mưa giờ tan tầm kia thì trời vẫn lại sáng, vẫn phải tuần hoàn theo cách của nó mà thôi.
Tại sao là tấm ảnh này cứ được Thiện dùng mãi?�
Vì đó là ảnh cuối cùng mà gia đình tôi chụp có đủ 4 thành viên!