04/11/2025
Khung hình chưa kịp bấm....
Cô Nhi kêu “trại mình cũng nhiều người đi để chữa lành lắm! Thì ra cô Tâm cũng muốn chữa lành à!” Job này mình nhận chụp ảnh và làm video, nhưng có những khoảnh khắc mình muốn nó được lưu lại, nên mình quay vài clips để vô trỏng luôn.
Trưởng làng á, cũng là một người bình thường thôi - một nông dân chân chất, nhưng lại có những suy nghĩ và tư duy mình rất trân trọng. Tiếp xúc nhiều hơn mới biết, anh rất giỏi, và để làm nghề này anh còn tham gia khóa học tâm lý nữa. Đi trại nghe anh nhắc nhở tụi nhỏ, mình cũng học hỏi và ghi nhớ lại những điều mà mình dặn bản thân phải làm, nhưng vẫn còn lèo tèo ngày được ngày không. “Ở đây, không phải muốn làm gì là làm. Làm việc phải sinh hoạt phải đúng giờ thì chúng ta mới có đủ sức khỏe để tham gia các hoạt động.” Mà mình thấy, khuyên các em là thế, chứ người lớn thì luôn luôn có những công việc khác phải giải quyết, nên đôi khi giờ giấc nó không đúng được. Ví dụ như trưởng làng cũng làm đến 12h hay 1h, 2h sáng để lo chương trình ngày mai, nhưng sáng anh vẫn dậy sớm để sinh hoạt. Hay con anh gọi “khi nào bố về, con nhớ bố!” thì tối đó ảnh về nhà chơi với con luôn, bỏ làng một đêm không “họp kín” với thầy cô nữa. Hồi ở làng, mình cũng quen giấc chỉ ngủ có 3 tiếng, trưa ngủ thêm 30 phút, nhưng vẫn khỏe, chạy lon ton đi chụp hình quay video.
Các em, là tấm gương sáng để mình học hỏi! Chúng nó ngu ngơ và vô tri, hơi vô kỷ luật. Lần này đi, mình hiểu thêm được nhiều thứ, nhìn thấy thế giới của tụi nhỏ, những suy nghĩ có thể là bốc đồng, nhất thời, có thể là nhỏ nhen, vô lý, còn có quan tâm và giúp đỡ,... Hồi nhỏ, mình cũng vậy và mình nghĩ nếu suy nghĩ xấu có trong bản thân như ganh tị hay đố kỵ thì mình không phải là đứa trẻ ngoan. Đến bây giờ mình mới cảm nhận được, thì ra mình quá phân biệt trắng đen: phải phải là phải, trái thì không có phải. Nhưng một cô bé, dù yếu đuối, hay khóc nhè, khóc đến độ buồn không muốn chơi, hay ganh tị từng tí với cô giáo “sao bạn này được cô quan tâm mà con không được?” nhưng vẫn ngồi lì mấy tiếng quyết tâm đánh được cái lửa lên để đốt cháy cái bông gòn, vẫn được bạn bè giúp đỡ, trong khi các cô bận chạy trương trình phải làm việc khác. Đứa trẻ như thế, cũng có quyết tâm phải làm được việc mình muốn, sao mà không thương cho được chứ! Vậy mà mãi đến bây giờ mình mới nhận ra được, thì ra mình nên công nhận mình một chút (cái này mình không đi sâu quá vào tính tự mãn), không phải cứ vì mình làm được, nhưng mà chỗ này, chỗ kia không tốt mà mình nghĩ mình tệ và phủ nhận hoàn toàn quá trình của bản thân. Mình cứ lấy cái lỗi lầm, để mặc cảm về con người mình, như vậy thì có ý nghĩa gì đâu? Mình chung quy cũng đâu phải người hoàn hảo, cũng mắc sai lầm mà, nhỉ!
Mình trông các em nam phụ cô Tú. Chúng nó quậy thì nhất hành tinh. Xong mình có ghé đêm yêu thương của các bé gái - chúng nó đố kỵ, để ý nhau từng ti tỉ cái đến con sâu cũng sợ. Mình thấy vui, vì phát hiện được “Ồ! Hóa ra con người ai cũng thế thôi!”. Mấy thầy cô toàn than mệt mỏi với chúng nó. Chắc mình không trong vị trí của các thầy cô, nên mình thấy đứa nào cũng đáng yêu. Kể cả bé Bảo Nam hay ỷ lớn lên mặt với các em hay bé Phúc Minh luôn thích kiếm chuyện để chơi đánh nhau với các bạn. Đi làm nhiệm vụ thì cũng kiếm chuyện để gây gỗ nhau, đi chơi riêng chứ thua thì khóc thút thít và hờn ghen với nhóm nữ. Bao nhiêu là thứ xảy ra nhưng khi bật nhạc lên là chúng nó tranh nhau nhảy, vui vẻ nắm tay nhau, giành nhau hát. Nhìn mà cũng yêu đời lây! Mình thấy sự vô tư này đáng để học tập lắm! Khi là người lớn, lại vì sợ người khác quánh giá, mà thu mình lại. Thật ra, người khác có quánh giá những hành động vui vẻ, yêu đời của mình, thì cũng chẳng đáng giá bằng cái hạt gạo mình nhai ngấu nghiến trong miệng, trôi tọet xuống dạ giày là không nhớ nó là vị gì.
Hôm tối cuối cùng các bé quánh nhau khóc, mình nghĩ nên ở lại trông chúng nó ngủ. Ông Gia Bảo với bé Cún siêu giỏi tiếng anh, nằm ngủ vẫn nói chuyện với nhau bằng tiếng anh, sợ cô nghe hiểu hay gì. Thế là cô Tâm cũng bắn tiếng anh gà mờ của mình lại kêu tụi nhỏ đi ngủ. Gia Bảo nghe xong cười ngại ngùng nhìn mình, rồi cũng chịu nhắm mắt. Mình dụ cô Tú xuống họp trước, để đợi bé Phúc Minh đi ngủ, nó thấy cô cựa quậy là nhổm dậy liền - đúng là con nít ranh “Cô chưa có đi đâu! Nằm xuống ngủ đi!” Chúng mày làm như cô không từng là con nít vậy á! Ba cái suy nghĩ của chúng mày, cô biết tỏng. Chỉ là hơi tội cô Tú xuống trước đi wc, xong cô ngồi ở bờ hồ hồi lâu đợi mình, bị muỗi cắn thì chạy lại nhà sinh hoạt chung hỏi mọi người không thấy mình, lại chạy lẹt tẹt lên lại nhà Bọ Cạp thấy mình đang nằm trỏng thì hốt hền. Vẫy mình ra cho bằng được “Kệ chúng nó đi em, em để chúng nó tự ngủ!” Thế là mình đi sinh hoạt chung với các cô các thầy. Nghe các cô kể bao nhiêu chuyện xảy ra với tụi nhỏ, cần phải giải quyết như thế nào. Nghe xong thì anh Trưởng làng sẽ phân tích xem các cô các thầy làm vậy đã đúng chưa, lần sau thì có những hành động hay biện pháp gì tốt hơn để xử lý hay không? Mình nhìn thấy nhân sự đoàn kết như thế, tình thương mến thương giản dị như thế, mình thấy nghẹn ngào! Rứa đêm đó về mình lại nghĩ đến lúc làm cho anh Lợi với anh Linh. Giờ mà gặp các anh chắc mình sẽ ôm các anh mà khóc thét quá! À, bữa hổm anh Lợi đã nhắn tin lại cho mình, rủ mình uống cà phê “Hồi trước chia tay không được vui vẻ lắm” - Mình cũng bảo mình quên hết sao không vui rồi! Mình chỉ nhớ là mình rất yêu quý anh thôi!
Nói thêm về cô Nhi học đạo diễn. Cô nói phát hiện ra một bí mật của cô Tâm - là cô Tâm thích màu hồng. Mình bị bất ngờ “Làm sao cô biết?” Vì đi làm mình sẽ ưu tiên outfit đen hoặc tối màu cho chuyên nghiệp, nên cái thông tin về màu hồng nó không thể nào dễ bị phát hiện như thế được! Cô kêu, cô Tâm để lộ nhiều thứ lắm mà cô không nhận ra thôi. Vì tụi em học đạo diễn phải học tâm lý học, nên từng cái chi tiết, vật dụng nó đều có ý đồ hết, nó phải liên quan đến nhân vật nữa. “Nhưng làm sao cô Nhi biết?” “Cái ốp điện thoại cô Tâm màu hồng nè, cái dép màu hồng nè, bữa đi từ nhà lên vô tình mặc cái áo khoác màu hồng nè. Nếu mà một người không vì rất thích màu gì thì nó không thể xuất hiện một cách cố tình như thế được.” May mà cô đoán trúng chứ không người ta cũng tưởng mình thích màu đen không chừng, hay như anh Mala thì nghĩ mình đi làm hay mặc áo khoác là “em quen hả?” Quào, đợt này chắc mình phải học thêm về tâm lý nữa mới được. Yeye cảm ơn cô Nhi đã khai sáng cô Tâm. Rứa xong mình kêu mình học Arena, mình cũng làm phim rồi thì mình nhận được cái lời nói như hiểu ra tất cả sao anh Mala lại nói với mình “làm phim đúng kiểu Arena”. Nhưng mình vẫn có cái phản bác trong đầu, là dù đúng là các bạn làm phim nghệ thuật có dụng ý, nhưng người xem không đón nhận đến mức phải nói là đồ án phim trường em nó xem rất khó hiểu, thì ai biểu các em gieo sự khó hiểu vào làm chi mà không cân bằng được về mặt giải trí và logic? Nếu thế thì mình vẫn chọn làm phim kiểu À rế nà.
Cô Nhi kêu mình khỏe! Mình kêu vì làm ngành này không muốn bị yếu đuối! Cô Nhi nói cũng từng vào edit và cảm thấy mất niềm tin vào cuộc sống nên không edit nữa. Cô Nhi kêu nghề này nhiều người bị d*t quy lắm! Mình chỉ nghĩ trong đầu - không biết như thế là nên vui hay buồn, chí ít thì họ cũng được nghỉ ngơi rồi! Cô Nhi kêu đang đi làm thêm để giành tiền làm phim - Mình chẳng biết nên chúc gì, vì hai đứa biết tỏng là nó sẽ cực vật vã ra! Nhưng mà chúng ta thường cố chấp làm điều mình cho là có lý tưởng, để thấy có ý nghĩa vậy đó!
Mấy cô nói mình là camera nghị lực nhất hành tinh. Quên cái cục sạc chạy về trong đêm, sáng hôm sau ngủ dậy đi vô rừng là thấy cô Tâm đi chụp rồi! Kiểu bị bất ngờ! Rồi lúc nhóm bếp nấu cơm, chả là mình thấy nhóm lửa không nên lâu như thế nữa, mình cũng đói, nên quyết định bay vô thổi bếp luôn. Mới phát hiện, ở đây cũng có nhiều thầy đến từ Đăk Lăk, cô Thu với cô Nhi, cô Nguyệt còn quyết rủ mình ở lại để đưa lên thuyền với các thầy mấy trại tới! Mình cũng hùa theo cho vui, biết đâu được nhỉ! :’))))) Lúc xem video, các bé hú hét vỗ tay, cảm ơn cô Tâm, có bé kêu “Camera women đỉnh thiệt sự”. Cô Nhi đạo diễn cũng khen. Mấy cô kêu “Sao em làm video nhiệt huyết thế!”. Rứa mấy cô bảo làm cỡ 7 phút thôi, mình quất lên hơn 13 phút, nếu video phải làm không gấp mình sẽ chỉnh chu hơn (nghe giống dân trong nghề rồi đó!). Nhưng nói lên được cái tinh thần của chương trình, là mình mãn nguyện rồi! Rứa mình phát hiện, không phải là mình không muốn edit nữa, chỉ là mình thiếu đi cái động lực để làm. Cô Nhi nói nghề này mà cho ngồi một chỗ mấy tháng làm đi làm lại một cái thì cũng bị khùm trầm cảm như cô Tâm thôi. Nên tự nhiên nói ra lại thấy mình bình thường, không đến nỗi tâm lý bị yếu đuối!
Lúc về trưởng làng hỏi mình “Cô kia có quên đồ gì không đấy? Chứ nhìn vậy mà cũng ngáo ngơ lắm!”, ảnh còn nói “Không phải em ở lại chơi tiếp hả?” Mình vui lắm! Ít ra thì mình hết thấy cú mượn xe đi về là vô nghĩa. Ít ra thì mình cũng thấy được đón nhận đi!^^
Thật sự còn nhiều điều mình muốn kể quá! Nhất là chuyện đi lạc đêm đầu tiên. Nhưng đây là những điều mình nghĩ nên được khắc ghi lại. Cảm ơn những ngày qua bên những con người vừa quen mà vừa lạ. Đấy! Là những gì mà khi edit, mình sẽ không cảm nhận được, đúng không cô Tâm?
*** Bài này đã được viết sau ngày đi Vũng Tàu nhưng ảnh thì dú dém nên giờ mới đăng :’)))))😇😇😇