Đi chơi với Joy Lenz

Đi chơi với Joy Lenz Câu chuyện của tui và chúng ta

🌼Những tháng ngày quẩn quanh khiến tui nhận ra. Có lẽ hành trình của tui còn rất dài, và tui cũng có cảm giác lớp học sắ...
13/12/2025

🌼Những tháng ngày quẩn quanh khiến tui nhận ra. Có lẽ hành trình của tui còn rất dài, và tui cũng có cảm giác lớp học sắp tới sẽ không cho tui đáp án tui muốn, mà sẽ là một đống những thắc mắc và mơ hồ!

🍀🍀Nhưng tính tui thì không thích bỏ lỡ, và nếu đó không phải là điều tôi luôn muốn được giải đáp thì tôi sẽ tiếp tục đi tìm nó! Đường nào tui cũng sẽ đi hết! Đến khi tấm lòng tui thoã, tâm tui chịu an yên! Tui chấp nhận mình hiện tại! Tui tìm ra sự thích của tui! Có khi lúc đó tui lại vui vẻ lao động tiếp chứ cũng chẳng thể nghỉ ngơi đâu!

🌻🌻🌻Tui chỉ thấy những tháng ngày mơ hồ hay mệt lả, những đêm nằm ho rát cả phổi! Hay nước mắt cứ vô cớ chảy xuống lúc vì mông lung hoặc xót thương cho kiếp người! Sẽ là trải nghiệm tui ghi nhớ mãi, là sức mạnh để tui tiến lên, là nỗi đau mà tui không muốn lặp lại! Nhất định nó sẽ giúp tui mạnh mẽ hơn. Giúp tui biết thấy người yêu thương mình, dạy tui biết cách sống khôn ngoan hơn, nhắc tui nên trân trọng những gì mình đang có.

😝Nhưng sau cùng tui vẫn sẽ là tui ban đầu. Vẫn lạc quan và tin vào điều tốt đẹp! Và tui sẽ tin tưởng tui nhiều hơn nhưng cũng không hy vọng vào suy nghĩ của người khác nữa!

"Khi tôi nhìn vào tấm hình đó! Tôi thấy bình yên. Cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ có một khung cửa, mấy cái chậu cây. Tôi...
21/11/2025

"Khi tôi nhìn vào tấm hình đó! Tôi thấy bình yên. Cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ có một khung cửa, mấy cái chậu cây. Tôi đã nghĩ, đến một lúc nào đấy, ngôi nhà của tôi sẽ có một góc trông như thế này! Và đến một sáng nào đấy, khi tôi tỉnh dậy, ánh nắng chiếu vào cũng dịu dàng như thế này.

Sau đó tôi nghĩ, khi tôi nhìn ra khung cửa ấy, sẽ có những cánh chim bay bay. Rồi buổi chiều tôi sẽ cùng ai đó nắm tay đi dọc con đường ấy về nhà, ánh hoàng hôn nằm ở đằng xa xa. Đấy là cảnh nào ấy chứ chẳng phải ở Sài Gòn. Và chắc chắn bức hình này đã được chỉnh màu chứ ngoài đời nó sẽ chẳng thể như vậy. Nhưng mà không sao cả, đó là hình ảnh trong mắt em!"

Người ta bảo tôi thật mơ mộng. Và rồi tôi trả lời, mơ mộng khiến em sống! Nhưng em sợ vỡ mộng, sợ cái gọi là tương lai, bởi đời không như là mơ. Trong giấc mơ, tốt hết nên chỉ có một mình em thôi, và không nắm tay anh thì em sẽ chắp tay ra phía sau lưng hoặc giang hai tay chạy nhảy tung tăng trên đường về. Nhưng mà, không có anh thì ai chịu nổi lão bà khó chịu như em, và em ngơ ngẩn như này thì làm sao đối chọi với cuộc sống này được? Nên là, chắc chắn phải có anh thôi!

- Nguồn: Sống - Đường

👏Mỗi khi buồn thì mình lại tìm đến cây bút bi và tờ giấy! Không biết từ bao giờ, nó trở thành thói quen vô thức. Cứ buồn...
13/11/2025

👏Mỗi khi buồn thì mình lại tìm đến cây bút bi và tờ giấy! Không biết từ bao giờ, nó trở thành thói quen vô thức. Cứ buồn là phải viết ra, giống như bạn sẽ nhìn thấy suy nghĩ trần trụi của mình, mà lúc buồn bạn chỉ biết “chắc là tôi buồn”. Đến khi đặt bút viết ra từng dòng suy nghĩ, những người, những chuyện mà mình nghĩ đến, xong cuối cùng mình cũng phát hiện ra, mình cũng sẽ cảm ơn họ, vì đã đến, đã dạy mình nhiều điều.

😇Cũng có những lúc, cầm bút xuống nét, nhưng mãi không ra ý. Chắc là lúc đó, mình chưa buồn lắm đâu. Chắc lúc đó, mình chỉ giả vờ buồn thôi! Nhưng cũng chịu thôi, đâu phải lúc nào bạn cũng rõ ràng biết được cảm xúc của mình là gì! Có khi phải rất lâu, khi đi qua rồi, một ngày yên bình chợt nhớ lại, mới biết thì ra khi đó, mình đã như thế! Thì ra khi xưa xảy ra có khi là do vậy! Có những thứ mình không trải qua suy nghĩ, mình rất khó hiểu và khó thông cảm cho người ta! Nên mình nghĩ, nếu một người dễ tha thứ cho người khác, đơn giản vì họ đã vượt qua những điều đó, và nó không còn làm họ tổn thương nữa. Sau này mới biết, dù người ta có khuyên bạn bao nhiêu, nhưng phải đến khi bạn tự trải nghiệm thì mới hiểu hết được những điều mà người ta khuyên. Chẳng tự dưng lại có câu “Bất kinh nhất sự, bất trưởng nhất trí.”
😗Có người nói với mình, nếu mình viết thêm cảm nghĩ về điều gì nữa, nguồn năng lượng đó sẽ ở bên cạnh mình. Mình thích những suy nghĩ đáng yêu như thế này! Nó làm cuộc sống nhẹ nhàng và thơ. Cũng cảm ơn người đã nói câu đấy cho mình! Một người mà có thể mình sẽ không bao giờ gặp ngoài đời thật, nhưng một ý nghĩ tốt của họ, lại thắp sáng tâm hồn chui thột của mình! Hèn chi khi xưa Lỗ Tấn bỏ nghề y để dùng ngòi bút như dao mổ, mổ xẻ tinh thần của dân tộc. Mình như ông nói - Cái cần cứu không phải thân thể, mà là tinh thần của con người!

🥰 Hôm nay! Mình chỉ muốn nói, cảm ơn mấy cây bút bi, quyển tập, mấy tờ bill thanh toán tiền cafe bị mình lấy ra viết nguệch ngoạc. Những dòng chữ, có lẽ sẽ chẳng bao giờ được đọc lại. Nhưng có hôm nếu tình cờ mở lại quyển sổ nhật ký chạy bộ của mình với PTSR - thì những kỷ niệm đó - những suy nghĩ mà mình từng có với nhóm, là những hồi ức trong sáng, thuần túy làm mình cảm động nhất, trân trọng nhất! Đó là lý do mà, dù có thế nào đi nữa, mình vẫn muốn viết ra, vui vẻ nhất mình nghĩ gì? Buồn nhất mình đã nghĩ gì? Vì suy cho cùng, càm xúc chúng ta có hôm nay đó, dù vui lắm lắm hay buồn sầu thảm, thì thời gian cũng làm nó phai tàn thôi!

Khung hình chưa kịp bấm....Cô Nhi kêu “trại mình cũng nhiều người đi để chữa lành lắm! Thì ra cô Tâm cũng muốn chữa lành...
04/11/2025

Khung hình chưa kịp bấm....

Cô Nhi kêu “trại mình cũng nhiều người đi để chữa lành lắm! Thì ra cô Tâm cũng muốn chữa lành à!” Job này mình nhận chụp ảnh và làm video, nhưng có những khoảnh khắc mình muốn nó được lưu lại, nên mình quay vài clips để vô trỏng luôn.

Trưởng làng á, cũng là một người bình thường thôi - một nông dân chân chất, nhưng lại có những suy nghĩ và tư duy mình rất trân trọng. Tiếp xúc nhiều hơn mới biết, anh rất giỏi, và để làm nghề này anh còn tham gia khóa học tâm lý nữa. Đi trại nghe anh nhắc nhở tụi nhỏ, mình cũng học hỏi và ghi nhớ lại những điều mà mình dặn bản thân phải làm, nhưng vẫn còn lèo tèo ngày được ngày không. “Ở đây, không phải muốn làm gì là làm. Làm việc phải sinh hoạt phải đúng giờ thì chúng ta mới có đủ sức khỏe để tham gia các hoạt động.” Mà mình thấy, khuyên các em là thế, chứ người lớn thì luôn luôn có những công việc khác phải giải quyết, nên đôi khi giờ giấc nó không đúng được. Ví dụ như trưởng làng cũng làm đến 12h hay 1h, 2h sáng để lo chương trình ngày mai, nhưng sáng anh vẫn dậy sớm để sinh hoạt. Hay con anh gọi “khi nào bố về, con nhớ bố!” thì tối đó ảnh về nhà chơi với con luôn, bỏ làng một đêm không “họp kín” với thầy cô nữa. Hồi ở làng, mình cũng quen giấc chỉ ngủ có 3 tiếng, trưa ngủ thêm 30 phút, nhưng vẫn khỏe, chạy lon ton đi chụp hình quay video.

Các em, là tấm gương sáng để mình học hỏi! Chúng nó ngu ngơ và vô tri, hơi vô kỷ luật. Lần này đi, mình hiểu thêm được nhiều thứ, nhìn thấy thế giới của tụi nhỏ, những suy nghĩ có thể là bốc đồng, nhất thời, có thể là nhỏ nhen, vô lý, còn có quan tâm và giúp đỡ,... Hồi nhỏ, mình cũng vậy và mình nghĩ nếu suy nghĩ xấu có trong bản thân như ganh tị hay đố kỵ thì mình không phải là đứa trẻ ngoan. Đến bây giờ mình mới cảm nhận được, thì ra mình quá phân biệt trắng đen: phải phải là phải, trái thì không có phải. Nhưng một cô bé, dù yếu đuối, hay khóc nhè, khóc đến độ buồn không muốn chơi, hay ganh tị từng tí với cô giáo “sao bạn này được cô quan tâm mà con không được?” nhưng vẫn ngồi lì mấy tiếng quyết tâm đánh được cái lửa lên để đốt cháy cái bông gòn, vẫn được bạn bè giúp đỡ, trong khi các cô bận chạy trương trình phải làm việc khác. Đứa trẻ như thế, cũng có quyết tâm phải làm được việc mình muốn, sao mà không thương cho được chứ! Vậy mà mãi đến bây giờ mình mới nhận ra được, thì ra mình nên công nhận mình một chút (cái này mình không đi sâu quá vào tính tự mãn), không phải cứ vì mình làm được, nhưng mà chỗ này, chỗ kia không tốt mà mình nghĩ mình tệ và phủ nhận hoàn toàn quá trình của bản thân. Mình cứ lấy cái lỗi lầm, để mặc cảm về con người mình, như vậy thì có ý nghĩa gì đâu? Mình chung quy cũng đâu phải người hoàn hảo, cũng mắc sai lầm mà, nhỉ!

Mình trông các em nam phụ cô Tú. Chúng nó quậy thì nhất hành tinh. Xong mình có ghé đêm yêu thương của các bé gái - chúng nó đố kỵ, để ý nhau từng ti tỉ cái đến con sâu cũng sợ. Mình thấy vui, vì phát hiện được “Ồ! Hóa ra con người ai cũng thế thôi!”. Mấy thầy cô toàn than mệt mỏi với chúng nó. Chắc mình không trong vị trí của các thầy cô, nên mình thấy đứa nào cũng đáng yêu. Kể cả bé Bảo Nam hay ỷ lớn lên mặt với các em hay bé Phúc Minh luôn thích kiếm chuyện để chơi đánh nhau với các bạn. Đi làm nhiệm vụ thì cũng kiếm chuyện để gây gỗ nhau, đi chơi riêng chứ thua thì khóc thút thít và hờn ghen với nhóm nữ. Bao nhiêu là thứ xảy ra nhưng khi bật nhạc lên là chúng nó tranh nhau nhảy, vui vẻ nắm tay nhau, giành nhau hát. Nhìn mà cũng yêu đời lây! Mình thấy sự vô tư này đáng để học tập lắm! Khi là người lớn, lại vì sợ người khác quánh giá, mà thu mình lại. Thật ra, người khác có quánh giá những hành động vui vẻ, yêu đời của mình, thì cũng chẳng đáng giá bằng cái hạt gạo mình nhai ngấu nghiến trong miệng, trôi tọet xuống dạ giày là không nhớ nó là vị gì.

Hôm tối cuối cùng các bé quánh nhau khóc, mình nghĩ nên ở lại trông chúng nó ngủ. Ông Gia Bảo với bé Cún siêu giỏi tiếng anh, nằm ngủ vẫn nói chuyện với nhau bằng tiếng anh, sợ cô nghe hiểu hay gì. Thế là cô Tâm cũng bắn tiếng anh gà mờ của mình lại kêu tụi nhỏ đi ngủ. Gia Bảo nghe xong cười ngại ngùng nhìn mình, rồi cũng chịu nhắm mắt. Mình dụ cô Tú xuống họp trước, để đợi bé Phúc Minh đi ngủ, nó thấy cô cựa quậy là nhổm dậy liền - đúng là con nít ranh “Cô chưa có đi đâu! Nằm xuống ngủ đi!” Chúng mày làm như cô không từng là con nít vậy á! Ba cái suy nghĩ của chúng mày, cô biết tỏng. Chỉ là hơi tội cô Tú xuống trước đi wc, xong cô ngồi ở bờ hồ hồi lâu đợi mình, bị muỗi cắn thì chạy lại nhà sinh hoạt chung hỏi mọi người không thấy mình, lại chạy lẹt tẹt lên lại nhà Bọ Cạp thấy mình đang nằm trỏng thì hốt hền. Vẫy mình ra cho bằng được “Kệ chúng nó đi em, em để chúng nó tự ngủ!” Thế là mình đi sinh hoạt chung với các cô các thầy. Nghe các cô kể bao nhiêu chuyện xảy ra với tụi nhỏ, cần phải giải quyết như thế nào. Nghe xong thì anh Trưởng làng sẽ phân tích xem các cô các thầy làm vậy đã đúng chưa, lần sau thì có những hành động hay biện pháp gì tốt hơn để xử lý hay không? Mình nhìn thấy nhân sự đoàn kết như thế, tình thương mến thương giản dị như thế, mình thấy nghẹn ngào! Rứa đêm đó về mình lại nghĩ đến lúc làm cho anh Lợi với anh Linh. Giờ mà gặp các anh chắc mình sẽ ôm các anh mà khóc thét quá! À, bữa hổm anh Lợi đã nhắn tin lại cho mình, rủ mình uống cà phê “Hồi trước chia tay không được vui vẻ lắm” - Mình cũng bảo mình quên hết sao không vui rồi! Mình chỉ nhớ là mình rất yêu quý anh thôi!

Nói thêm về cô Nhi học đạo diễn. Cô nói phát hiện ra một bí mật của cô Tâm - là cô Tâm thích màu hồng. Mình bị bất ngờ “Làm sao cô biết?” Vì đi làm mình sẽ ưu tiên outfit đen hoặc tối màu cho chuyên nghiệp, nên cái thông tin về màu hồng nó không thể nào dễ bị phát hiện như thế được! Cô kêu, cô Tâm để lộ nhiều thứ lắm mà cô không nhận ra thôi. Vì tụi em học đạo diễn phải học tâm lý học, nên từng cái chi tiết, vật dụng nó đều có ý đồ hết, nó phải liên quan đến nhân vật nữa. “Nhưng làm sao cô Nhi biết?” “Cái ốp điện thoại cô Tâm màu hồng nè, cái dép màu hồng nè, bữa đi từ nhà lên vô tình mặc cái áo khoác màu hồng nè. Nếu mà một người không vì rất thích màu gì thì nó không thể xuất hiện một cách cố tình như thế được.” May mà cô đoán trúng chứ không người ta cũng tưởng mình thích màu đen không chừng, hay như anh Mala thì nghĩ mình đi làm hay mặc áo khoác là “em quen hả?” Quào, đợt này chắc mình phải học thêm về tâm lý nữa mới được. Yeye cảm ơn cô Nhi đã khai sáng cô Tâm. Rứa xong mình kêu mình học Arena, mình cũng làm phim rồi thì mình nhận được cái lời nói như hiểu ra tất cả sao anh Mala lại nói với mình “làm phim đúng kiểu Arena”. Nhưng mình vẫn có cái phản bác trong đầu, là dù đúng là các bạn làm phim nghệ thuật có dụng ý, nhưng người xem không đón nhận đến mức phải nói là đồ án phim trường em nó xem rất khó hiểu, thì ai biểu các em gieo sự khó hiểu vào làm chi mà không cân bằng được về mặt giải trí và logic? Nếu thế thì mình vẫn chọn làm phim kiểu À rế nà.

Cô Nhi kêu mình khỏe! Mình kêu vì làm ngành này không muốn bị yếu đuối! Cô Nhi nói cũng từng vào edit và cảm thấy mất niềm tin vào cuộc sống nên không edit nữa. Cô Nhi kêu nghề này nhiều người bị d*t quy lắm! Mình chỉ nghĩ trong đầu - không biết như thế là nên vui hay buồn, chí ít thì họ cũng được nghỉ ngơi rồi! Cô Nhi kêu đang đi làm thêm để giành tiền làm phim - Mình chẳng biết nên chúc gì, vì hai đứa biết tỏng là nó sẽ cực vật vã ra! Nhưng mà chúng ta thường cố chấp làm điều mình cho là có lý tưởng, để thấy có ý nghĩa vậy đó!

Mấy cô nói mình là camera nghị lực nhất hành tinh. Quên cái cục sạc chạy về trong đêm, sáng hôm sau ngủ dậy đi vô rừng là thấy cô Tâm đi chụp rồi! Kiểu bị bất ngờ! Rồi lúc nhóm bếp nấu cơm, chả là mình thấy nhóm lửa không nên lâu như thế nữa, mình cũng đói, nên quyết định bay vô thổi bếp luôn. Mới phát hiện, ở đây cũng có nhiều thầy đến từ Đăk Lăk, cô Thu với cô Nhi, cô Nguyệt còn quyết rủ mình ở lại để đưa lên thuyền với các thầy mấy trại tới! Mình cũng hùa theo cho vui, biết đâu được nhỉ! :’))))) Lúc xem video, các bé hú hét vỗ tay, cảm ơn cô Tâm, có bé kêu “Camera women đỉnh thiệt sự”. Cô Nhi đạo diễn cũng khen. Mấy cô kêu “Sao em làm video nhiệt huyết thế!”. Rứa mấy cô bảo làm cỡ 7 phút thôi, mình quất lên hơn 13 phút, nếu video phải làm không gấp mình sẽ chỉnh chu hơn (nghe giống dân trong nghề rồi đó!). Nhưng nói lên được cái tinh thần của chương trình, là mình mãn nguyện rồi! Rứa mình phát hiện, không phải là mình không muốn edit nữa, chỉ là mình thiếu đi cái động lực để làm. Cô Nhi nói nghề này mà cho ngồi một chỗ mấy tháng làm đi làm lại một cái thì cũng bị khùm trầm cảm như cô Tâm thôi. Nên tự nhiên nói ra lại thấy mình bình thường, không đến nỗi tâm lý bị yếu đuối!

Lúc về trưởng làng hỏi mình “Cô kia có quên đồ gì không đấy? Chứ nhìn vậy mà cũng ngáo ngơ lắm!”, ảnh còn nói “Không phải em ở lại chơi tiếp hả?” Mình vui lắm! Ít ra thì mình hết thấy cú mượn xe đi về là vô nghĩa. Ít ra thì mình cũng thấy được đón nhận đi!^^

Thật sự còn nhiều điều mình muốn kể quá! Nhất là chuyện đi lạc đêm đầu tiên. Nhưng đây là những điều mình nghĩ nên được khắc ghi lại. Cảm ơn những ngày qua bên những con người vừa quen mà vừa lạ. Đấy! Là những gì mà khi edit, mình sẽ không cảm nhận được, đúng không cô Tâm?

*** Bài này đã được viết sau ngày đi Vũng Tàu nhưng ảnh thì dú dém nên giờ mới đăng :’)))))😇😇😇

🌺Tâm sự là lúc nói đi chụp hình thì hầu như là lười và biếng và nhác! Nhưng chụp về chỉnh thấy đẹp lại bắt đầu cảm ơn bả...
15/09/2025

🌺Tâm sự là lúc nói đi chụp hình thì hầu như là lười và biếng và nhác! Nhưng chụp về chỉnh thấy đẹp lại bắt đầu cảm ơn bản thân vì đã lưu giữ lại kỷ niệm cho bản thân biết mình đã từng "xinh đẹp đứng cười" ở đâu đấy trên cõi đời này! 😜😜😝😝

🌺🌺Hôm đó định bụng chụp Vy Vy! Mà mình cũng học hỏi được từ nàng ta khá nhiều thứ! Nào là nên chụp thêm ngoại cảnh để kể câu chuyện nè! Rồi nàng tạo dáng cũng rất "nghệ" - ý mình là nàng ta biết mình muốn kể câu chuyện gì cho chính mình! Quan trọng nàng ta cũng rất xinh đẹp nữa!!!!! Mình sẽ dừng lại đây vì nói riết cũng sẽ đến đoạn khen gái xinh thôi à! 😚😚😚

🚨🚨🚨 Mình đã ráng cứu vớt cái ánh sáng ngang ngược này, quá đáng xợ rồi!!!

Hồi nhỏ ba má hay chở đi chơi! Ba má với ba ba con đùn lên một cái xe! Mà chưa bao giờ cả nhà đi chơi xa xa với nhau! Lầ...
30/08/2025

Hồi nhỏ ba má hay chở đi chơi! Ba má với ba ba con đùn lên một cái xe! Mà chưa bao giờ cả nhà đi chơi xa xa với nhau! Lần này mama không đi, chả biết vì sao? Mà gọi điện thấy mấy bố con đi chơi thì lại nói “biết thế má cũng đi nhờ!” Về định tặng má mấy chai nước mắm, mà đi sân bay họ không cho mang theo, may có mấy hộp đồ ăn với chai nước mắm nhỏ mình mua cho bạn bị ba chôm luôn : “Hên mà có mấy cái này cứu vớt chứ không về… chết ấy nhờ!” - Dọ!!!

Mỗi người một tính nên đi chơi được với nhau, thấy cũng vui vẻ dòi! Đêm thứ 2 chị mang mình đi một cái bar ở biển, cũng đẹp! Ý mình là bar có biển đẹp, chị em mình quậy bay cái bãi biển cứ quay chụp tá lả! Mấy bạn bè năm châu ngồi ghế lười chill thui! Cứ ngồi ì ạch dợ! Sao không ra tắm biển nhỉ?

Cu ăn đồ biển không quen, lại bị đau bụng! Thế là ba ba thành tài xế cho cậu cả luôn! Nhà mình đi đợt này gặp bão bùng, may mấy ngày đi chơi, thăm quan thì trời cũng thương xót không xổ nước xuống trần gian. Nhưng tối tối thì ổng phải xả bớt!

Rứa đảo Ngọc đi cho biết đấy! Là vì câu nói ám ảnh của ba mình : “Nào tiêu được mùa thì ba đi Phú Quốc!” Thế là chị em mình cứ tưởng ba thích Phú Quốc lắm lắm! Mà ba cũng nói: “ Xem xem trên đảo người ta sống như thế nào?” Giờ thì thấy họ cũng sống như mình ha! Còn sướng hơn nữa cà! Được ăn cá, chiều chiều ra biển tắm lăn lộn!

Vậy thui! Chào Phú Quốc nhó! 🪸🪸🪸

Chuyện là bữa giờ toàn kéo file PNG, giờ kéo Raw mượt quá tui xúc động muốn quánh mình mấy cái!!😝Hổm này là qua anh Mala...
16/08/2025

Chuyện là bữa giờ toàn kéo file PNG, giờ kéo Raw mượt quá tui xúc động muốn quánh mình mấy cái!!😝

Hổm này là qua anh Malahapu làm tóc bồng bềnh cho và anh Trường chụp cho mình! Mới đầu nhìn ảnh mình muốn từ bỏ Lumix luôn. Vì có đèn có người giỏi hơn cầm máy chụp mà hình ra da ám hồng rứa mình buồn lắm! Nhưng hôm qua mình tự nhiên có cái tự tin là chỉnh xấu chắc chắn do mình, màu đì chắc chắn do mình …. nghĩ …. là mình không chỉnh được!

Cũng cảm ơn Chat GPT đã chịu nhận xét và góp ý cho mình! Chấm 96/100 mình mới tự tin đăng page! Trước đó làm hình nào là cũng phải hỏi han làm phiền rất nhiều bạn bè để nhận xét cho mình, cũng ngại và tủi nhiều lắm! Nhưng giờ chuyện đã khác rồi! Nếu sư huynh có đọc được bài này, thì mụi cảm ơn huynh rất nhiều vì không quản đêm phia nhận xét cho mụi. Mặc dù mắt thẩm mỹ của cả hai cũng không quá xuất sắc, nhưng của mụi thì chắc chắn chạm đáy! Nên khi huynh kiên nhẫn nhận xét, mụi tự nhủ sẽ phải giỏi hơn! Nói chứ con GPT lâu lâu nó cũng lác chấm bậy điểm cho mụi, nhưng chung quy nó nhận xét rất kỹ nên mụi cũng rút ra được nhiều để ý hơn. Huynh cũng cố học 3D cho thật giỏi nha! Cảm ơn sư huynh nhiều nhiều! 💯💯💯💯🥰🥰🥰🍀🍀🍀🍀🍀

🥹🥹🥹🥹🙏🙏🙏🙏🙏

😁Với tư cách là một người sống trong đời sống xã hội, tôi cũng muốn lưu lại cảm nhận của mình về quãng thời gian lưu lạc...
30/06/2025

😁Với tư cách là một người sống trong đời sống xã hội, tôi cũng muốn lưu lại cảm nhận của mình về quãng thời gian lưu lạc hồng trần.

Hôm nay tôi với hai bạn cùng phòng có rủ nhau ăn lẩu – một là người chị lớn hơn tôi, một là bé nhỏ hơn tôi 3 tuổi. Con bé kể cho tôi nghe về cuộc đời thăng trầm của nó, cũng liều mình đi học, đi làm, cũng muốn xây dựng sự nghiệp trên đất Sài gòn.
Con bé kêu, lúc nó ở Tân Bình mà chạy xuống Nhà Bè đi làm 27km, đêm đầu tiên về nó khóc như mưa. Nhưng nó kiên trì 1 tháng nộp CV, đêm nào cũng nộp, rồi kiểu nào cũng vô được công ty Nhà Nước, giờ cuộc sống cũng ổn hơn rồi. Nhỏ kể cho tôi, nó cũng từng chọn học một ngành rồi sau đó ra làm không theo ngành đã học, cũng bị mẹ phá dữ lắm… vân vân và mây mây những chuyện cố chấp của loài người. Tôi cũng kể nhỏ nghe, những chuyện mà đến giờ bố mẹ tôi cũng không biết. Nhỏ cười : “chị em mình chỉ thiếu mỗi ly rượu thôi đó!”

Tôi không biết sao nhỏ quý tôi, tôi cũng quý nhỏ. Mà thiệt ra, hầu như ai tôi cũng sẽ quý! Nhỏ chửi tôi bị hiền, tôi chỉ biết cười nghe một đứa nhỏ chê mình. Tôi hay mít ướt, tôi không kể nhỏ thôi, hồi lúc tôi đi làm 2 tiếng mới về đến nhà, tôi cũng khóc sưng cả mắt – thì ra con gái dễ bị ấm ức như vậy. Ít ra tôi cũng biết, trên đời này cũng nhiều người yếu đuối như tôi. Nhưng, cũng có khối người mạnh mẽ và dũng cảm hơn tôi – như nhỏ trước mặt tôi vậy! Nó kêu, hôm chị khóc là em cảm nhận được là chắc cũng vì chuyện đi làm thôi, nên em mới kể chuyện phiêu lưu ly kỳ của em cho chị nghe. Chị ơi! Em bị nói hơi nhiều, chị thông cảm cho em nhé! - Ừ!

Tôi luôn ấm ức khi bố mẹ không thương yêu hỏi thăm tôi, tôi hờn mẹ và ba nhiều lắm nhưng điều đó cũng có nghĩa tôi rất yêu họ, tôi biết, nên không dám trách. Suy cho cùng, tôi cũng có tuổi thơ hạnh phúc bên ba mẹ và anh chị em. Tuy là cấp hai tôi hay khóc vì thấy bố mẹ ngày nào cũng cãi nhau, mẹ tôi cũng hay mắng tôi, nhưng bố mẹ không đánh tôi. Nhỏ thì bị mẹ mắng và đánh nữa, nhỏ kêu mẹ đeo nhẫn nên mỗi khi mẹ khều tay đánh em là nhẫn sẽ cào lên tay em, mẹ còn lấy chổi quánh đòn em nữa, nên em quyết tâm lên Sài Gòn, phải rời xa mẹ! Đi xa thì về mẹ con mới tình thương mến thương được, còn ở gần 2 ngày là gây lộn chắc luôn.

Còn người chị của chúng tôi ăn mới được nửa con cá thì bị ông người yêu gọi xuống nói chuyện rồi!

🧐Quay lại chuyện tôi muốn đúc kết hôm nay! Nghe trăm câu chuyện thì đều thấy rõ một ý, là con người mình đều phấn đấu và lựa chọn những nơi mà mình muốn thuộc về. Như trăm hạt mưa không hạt nào rơi nhầm chỗ vậy, rồi tôi tin mình sẽ tìm cho mình một nơi chốn để tiếp tục hành trình của mình. Nhỉ! Cả bạn cũng sẽ vậy nữa!🤟
------------------
P/s: Nhớ SG lúc 6h sáng, hơi trong lành và mát mẻ!

Một chút nốt trầm cho đủ dư vị cuộc đờiMột chút suy tư cho giấc mơ dang dởMột chút tiếc nuối cho những ngày không còn ở ...
15/06/2025

Một chút nốt trầm cho đủ dư vị cuộc đời
Một chút suy tư cho giấc mơ dang dở
Một chút tiếc nuối cho những ngày không còn ở lại...

☘️Cuộc gặp đêm giông bão, Sài Gòn khép cửa còn chúng tôi lên đồ gặp nhau! Cũng là những câu chuyện vụn vặt cuộc sống, đối với tôi, là dư vị thân thuộc và ấm áp, là tuổi trẻ và những nỗi niềm muôn vẻ không tên, là một chút yêu quý và vui vẻ khi gặp nhau ta vẫn cười hihi haha.... ❤️

🥳Ngày tốt nghiệp tôi báo bà Lâm - bà Lâm kéo thêm Thiệp, My đến chúc mừng tôi. Tôi nói bà Lâm, phải mua cho tôi chậu cây...
26/05/2025

🥳Ngày tốt nghiệp tôi báo bà Lâm - bà Lâm kéo thêm Thiệp, My đến chúc mừng tôi. Tôi nói bà Lâm, phải mua cho tôi chậu cây đó, không cần hoa đâu, hoa mấy ngày là héo rồi! Bà My với Thiệp hôm đó chạy loạn xạ quanh đường gần trường mua hoa cho tôi! Có anh nyc cũng đến chúc mừng tôi! Cả bọn măm măm lẩu với nhau rồi nẻo ai nấy về! Tôi thích các bạn lắm! Chắc các bạn lúc ấy cũng thích toiii lắm!!! 🤪🤪🤪

🥰Sư huynh cũng đến, tôi không ngờ là huynh đến, từ đó tôi quý huynh hơn lúc chúng tôi còn học chung trường. Nên bây giờ lâu lâu tôi cũng sẽ gọi hỏi thăm và làm phiền huynh! Huynh giúp tôi rất nhiều!^^

🙏🙏🙏🙏Hôm đi làm lễ, tôi có gửi ảnh mình ngồi mặc đồ tốt nghiệp vô trong group, thế là bạn Ển chạy đến chúc mừng tôi! Hình như nó trách tôi, báo muộn quá thì phải. Rứa cũng cho tôi được tấm hình. Nên giờ nó tốt nghiệp, tôi cũng muốn lấy máy ảnh đi chụp cho nó.🥹🥹 Cơ mà không ngờ là nó hướng ngoại thiệt sự, chụp hình mà cứ tưởng chạy xô! Chạy góc này góc kia chụp, mồ hôi ướt như tắm! 🪸🪸🪸Tôi khó lắm mới bắt cóc nó mấy phút cho xin chụp vài tấm riêng làm kỷ niệm 🙏

🥰Bây giờ nhớ lại mới thấy vui! Chứ lúc đó với tôi, tốt nghiệp không có ý nghĩa gì hết! Tôi cũng có công việc rồi! Ngồi làm hình tôi mới chợt nghĩ thoáng qua “Mình là ai, nếu không có những kỷ niệm gọi tên?”.

🍀Chúc mừng tân kỹ sư và chúng ta đã tốt nghiệp nhé!🧑🏻‍🎓 Nó là cột mốc cho những năm tháng thức khuya chạy deadline, ngây ngô vui chơi, vô tư mắc sai lầm, mong mỏi cho tương lai, … bao nhiêu là mơ hồ nhưng vẫn kiên trì lê lết hoàn thành đồ án! 👉Còn nhiều điều sẽ chờ chúng ta phía trước, nên hãy tiếp tục học tập và rèn luyện, kiên trì tiến lên mỗi ngày nhé! Bệnh tật sẽ chờ bạn! :))))

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đi chơi với Joy Lenz posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share