26/07/2021
Bài dự thi số 5 : Bạn Bùi Lâm Bảo Phương
/ Nơi tình bạn bắt đầu /
“ Ê kể nghe này”
*Phương đã bắt đầu một video chat*
Tin tôi đi, Video call là nơi ngọn nguồn của những buổi trò chuyện không đầu không đuôi, những câu chuyện cũ kể lại nó cũng thành mới, những đài phát thanh gossh!t mà dù có cúp điện cũng phải bật 4G lên để hóng, những tấm ảnh dìm chỉ chờ đến sinh nhật để debut những trận cười đêm khuya lâu lâu lại nghe câu “ê cười nhỏ thôi ba má tao ngủ”
Có những lúc cười cùng nhau mà tôi phải tự hỏi khoảnh khắc ấy sẽ đến đâu.
Cứ tưởng cấp hai của tôi sẽ qua đi thật nhẹ nhàng, chúng tôi sẽ có một buổi lễ tốt nghiệp, một cái liên hoan lớp, một buổi đi chơi hay tụ tập. Theo đúng “thủ tục” như thế thì mọi thứ coi như xong. Nhưng năm nay chúng tôi khác, bị dịch quật, những cuộc nói chuyện của chúng tôi dần thưa thớt, mọi thứ diễn ra đột ngột khiến tôi chưa kịp chuẩn bị cho một kết thúc “chính thức” và sự chia li từ đó kéo dài khiến tôi dần cảm thấy tiếc nuối và không trọn vẹn.
Năm cấp hai tôi được gặp H,T, V ngắn,V dài và Y, chúng tôi biết nhau từ những điều ngẫu nhiên nhất, trải qua bốn năm cấp hai, họ dường như đẫ trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày của tôi. Ở bên họ cho tôi một sự tự cao, tôi có thể làm điều tôi muốn mà không sợ ánh nhìn của người khác, một sự tự do khiến tôi khi ở bên họ nghĩ rằng mọi lỗi lầm đều dễ dàng được tha thứ.
Nhưng sau năm cấp hai này, trong điện thoại tôi sẽ là những tấm ảnh dìm chỉ xuất hiện trong những đoạn chat mà có khi sau này tôi cũng không đủ can đảm để đăng bừa bãi hay chỉ nhẹ nhàng xóa nó chứ không tiếc giữ lại.
Có những lời hứa : “Ê lỡ sau này tao với mày giàu thì...” có lẽ sau này chỉ là lời hứa bỏ ngõ mà tôi chẳng biết trách ai.
Năm nay tôi 15, tôi đã nghĩ mình đủ mạnh mẽ để hiểu và tôn trọng ý kiến của người khác. Tôi tự dặn bản thân phải sống cho thực tại, quan trọng là bản thân phải vui vẻ, phải tận hưởng những khoảnh khắc đó để sau này tôi sẽ không phải hối tiếc.
Nếu thanh xuân là một chuyến tàu, tôi cảm ơn mọi người đã đi cùng tôi hết chuyến tàu cấp hai qua những trạm cảm xúc. Chúng ta không có hứa hẹn vì chúng ta biết mỗi người có khoang tàu của riêng mình.
Có thể cảm xúc đấy sau này sẽ phai dần theo thời gian đến mức tôi không còn rõ mặt mũi, điểm khởi đầu hay kết thúc nhưng tôi biết tình bạn đó có thật, những cảm xúc này cũng thế ! Khi lên một chuyến tàu mới, tôi sẽ gặp gỡ những người khác, môi trường khác, họ cũng vậy. Và có thể ở tương lai, trong một chuyến tàu ngẫu nhiên nào đó, ta lại được gặp lại họ, những con người vừa lạ vừa quen, và trong một giây phút may rủi nào đó ta sẽ lại được kết nối với nhau.
*Phương đã kết thúc video chat*
---------------------------------------------------
Bài dự thi sẽ được chấm điểm dựa trên vài tiêu chí
• 30% số điểm sẽ được đánh giá trên mặt nội dung truyền tải, sức lan tỏa của thông điệp cũng như chất lượng hình ảnh
• 70% còn lại đến từ lượt tương tác truyên thông :
1 Like : 1đ
1 comment : 2đ
1 lượt share : 4đ
Các bạn nhớ like page trước để được tính lượt tương tác nha!