Ethereal - HLK Photography Club

Ethereal - HLK Photography Club Câu lạc bộ nhiếp ảnh dành cho học sinh trường THCS Hoàng Lê Kha

[ Công bố giải thưởng ] Ethereal xin chúc mừng các bạn đã giành giải thưởng trong cuộc thi " Chuyế...
03/08/2021

[ Công bố giải thưởng ]

Ethereal xin chúc mừng các bạn đã giành giải thưởng trong cuộc thi " Chuyến tàu thanh xuân" lần này. Cảm ơn các bạn đã thật sự đầu tư vào chất lượng hình ảnh cũng như tính sâu sắc của thông điệp để mang đến những bài dự thi thật hoàn hảo 🥰

Những bạn đoạt giải vui lòng inbox cho page để nhận giải nha !

Bài dự thi số 9 : Bạn Lê Ngọc Phụng / Nợ nhau lời tạm biệt /      4 năm ở Hoàng Lê Kha, mình may mắn được trải nghiệm hà...
27/07/2021

Bài dự thi số 9 : Bạn Lê Ngọc Phụng

/ Nợ nhau lời tạm biệt /

4 năm ở Hoàng Lê Kha, mình may mắn được trải nghiệm hàng loạt các loại cảm xúc khác nhau, từ vui buồn đến giận dỗi, từ hạnh phúc đến cả hờn ghen. Vì thú thật, mỗi con người mà ngôi trường này “mang đến” đều để lại những dấu ấn rất đậm nét trong tâm trí mình.

4 năm ở Hoàng Lê Kha, mình gặp được những giáo viên rất tuyệt vời, luôn hết lòng truyền đạt kiến thức cũng như kinh nghiệm sống để chúng mình có được nhiều hiểu biết hơn. Đôi lúc họ có nóng giận vì những trò quậy phá, vì thái độ hết mực ngang ngược khi chúng mình làm sai nhưng chưa nhưng lần nào họ nhẫn tâm bỏ chúng mình lại phía sau. Trong những con người tuyệt vời đó luôn có đầy sự bao dung, đặt lợi ích và tình yêu dành cho học trò lên hàng đầu.

4 năm ở Hoàng Lê Kha, mình đã có nhiều bạn bè với đầy đủ sắc màu khác nhau. Chúng mình cùng nhau trải qua những điều đẹp đẽ nhất, cùng làm hầu hết các “chiêu trò” trẻ con, cùng nắm tay nhau bước qua thăng trầm để khôn lớn. Dù có nhiều lúc mình nóng nảy, mình giận hờn hay mình cọc tính, mọi người cũng đều thông cảm bỏ qua rồi an ủi, phân tích để mình có thêm cái nhìn mới tích cực hơn.Mình luôn nhớ như in những hoạt động chúng ta làm cùng nhau, nhất là lần tập nhảy. Lúc đó thi vòng loại xong thì chỉ còn 1 tuần là phải thi tiếp, vậy là chúng ta đã tập điên cuồng không ngừng nghỉ luôn. Ai cũng cố gắng đến kiệt sức, cố đến tận đêm cuối cùng trước kì thi. Mình biết, chúng ta nỗ lực vì giải thưởng chỉ là một phần, chúng ta còn muốn cùng nhau làm nên những kì tích. Cuối cùng thành quả cho sự cho giọt mồ hôi cùng những lời lẽ động viên đó, chúng ta đã thật sự để lại dấu ấn sâu sắc cho mọi người bằng bài nhảy thành công và tinh thần đoàn kết. Chúng ta ở cùng nhau, để trở thành những phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình.

4 năm ở Hoàng Lê Kha, mình đã học được cách yêu thương và trân quý giá trị con người. Mình trưởng thành, biết suy nghĩ hơn. Cũng nhờ những con người tuyệt vời ở nơi đây, mình gần như đã tận hưởng trọn vẹn năm cấp 2 đầy quý giá.Mình gặp được người thương mình và người mình hết lòng yêu thương. Mình hoàn toàn không có gì hối tiếc về quá khứ mặc dù khi đó có những giây phút hờn dỗi, có khoảnh khắc tự ti hay những lời lẽ kì cục bởi vì chính những thứ đó đã vẽ nên một thanh xuân tuyệt đẹp của mình.

Chân thành cảm ơn mọi người, đã góp phần làm nên con người mình của ngày hôm nay. Lửa trại hôm đó mình không nói lời tạm biệt với mọi người vì mình muốn chúng ta nợ nhau, để sau này còn có “cớ” mà gặp lại ...
---------------------------------------------------------------------
Bài dự thi sẽ được chấm điểm dựa trên vài tiêu chí
• 30% số điểm sẽ được đánh giá trên mặt nội dung truyền tải, sức lan tỏa của thông điệp cũng như chất lượng hình ảnh
• 70% còn lại đến từ lượt tương tác truyền thông :
1 Like : 1đ
1 comment : 2đ
1 lượt share : 4đ
Các bạn nhớ like page trước để được tính lượt tương tác nha!

Bài dự thi số 8 : Bạn Triệu Yến Nhi/Lương thì mỹ cảnh của tôi/“Ê mày biết gì không?”“Mười ba năm rồi đó!”Tôi bật khóc rồ...
27/07/2021

Bài dự thi số 8 : Bạn Triệu Yến Nhi

/Lương thì mỹ cảnh của tôi/
“Ê mày biết gì không?”
“Mười ba năm rồi đó!”
Tôi bật khóc rồi, bật khóc như một đứa trẻ trong buổi tối cuối cùng ở ngôi trường Hoàng Lê Kha ấy.
Dẫu biết hiểu phong vẫn thổi khi ráng trời thay áo...
Dẫu biết tương lai vẫn đang chờ phía trước...
Dẫu biết chúng ta vẫn mãi là bạn bè...
Dẫu biết mọi thứ vẫn sẽ tiếp bước...
Nhưng tất cả những điều vô giá ấy, dưới ánh lửa đang dần lụi tàn kia... Tôi nhận ra rằng khung thương chất chứa bốn năm thanh xuân của tôi đã đi đến chặng cuối cùng rồi!
Bốn năm... Bốn năm không ngắn cũng không dài, nhưng dường như với tôi mà nói đó là khoảng thời gian tôi nhớ nhất. Không chỉ thầy cô, bạn bè mà còn có những con người tôi từng gặp gỡ, từng quen biết. Tất cả những điều ấy như mối túc duyên mà dường như chỉ trong phút chốc là tan biến... Vé khứ hồi mà tôi từng mong muốn có được để quay về miền kí ức thân thương ấy lại là thứ tôi tưởng đã có trong tay, nhưng thật ra lại chẳng có gì cả...
Mọi thứ mờ ảo đến đáng sợ. Sợ rằng chỉ trong nay mai thôi những đoạn tình cảm thân thương ấy rồi cũng sẽ bị chôn vùi. Sợ rằng những đoạn ký ức đẹp đẽ sẽ bị lãng quên. Sợ rằng tất cả những người mà tôi yêu thương rồi sẽ từng chút bỏ lại những tình cảm cùng kí ức tươi đẹp đó. Để rồi... tất cả cũng chỉ là quá khứ, cũng chỉ là giấc mộng mang tên “thanh xuân” đã rồi!
Chúng ta đã từng cười đùa vui vẻ đến thế, từng trốn tiết chỉ vì mệt mỏi, từng giận hờn chỉ vì chuyện bé tí ti, từng giấu dép nhau, từng ăn vụng trong giờ hay giúp nhau trong giờ kiểm tra... Chúng ta khi ấy đã từng là những bé con vô tư đến thế, lạc quan đến thế. Nhưng giờ đây, dưới ánh lửa bập bùng nóng bỏng khi ấy, tất cả đã trở thành tro tàn còn sót lại ở ngôi trường Hoàng Lê Kha! Và “tro tàn” khi đó là đã cho tôi thấy chúng tôi đã từng nồng nhiệt như thế nào trong những tháng ngày tại Hoàng Lê Kha. Chúng tôi đã từng “cháy” như thế nào chỉ vì mong rằng đoạn đường xán lạn phía trước rồi sẽ tốt đẹp như cách chúng tôi đã hết mình vì thanh xuân. Cứ như thế chúng tôi đã trưởng thành rồi!
Dưới bầu trời tối đen kịt cùng ánh lửa nhàn nhạt khi ấy...
Chúng tôi mất 10 giây để nhớ về thầy cô, mất 10 giây để nhớ về bạn bè, mất 10 giây để nhớ về mọi miền kí ức... Nhưng chúng tôi lại mất 10 năm để khắc ghi rằng tất cả những điều tôi có hôm nay là những điều mà ngày trước tôi đã dốc tâm để đốt cháy thanh xuân cùng bạn!
Họ - những con người lạ lẫm, vô thường nhưng lại tạo nên dải đất thanh xuân phi thường trong khoảng thời gian học sinh khiến tôi cũng chẳng thể quên. Những cái ôm, những giọt nước mắt cuối cùng ấy đã kí tên kết thúc lên đoạn đường mà chúng tôi đã từng gắn bó, từng yêu thương và từng giận hờn nhau.
Thời gian vẫn sẽ trôi. Mọi thứ đều sẽ trôi qua và già đi. Có lẽ... đó là lý do thời thanh xuân thật tươi đẹp! Nó tỏa sáng rực rỡ trong khoảnh khắc đó. Nhưng bạn lại không thể quay lại được nữa rồi.
---------------------------------------------------------------------
Bài dự thi sẽ được chấm điểm dựa trên vài tiêu chí
• 30% số điểm sẽ được đánh giá trên mặt nội dung truyền tải, sức lan tỏa của thông điệp cũng như chất lượng hình ảnh
• 70% còn lại đến từ lượt tương tác truyên thông :
1 Like : 1đ
1 comment : 2đ
1 lượt share : 4đ
Các bạn nhớ like page trước để được tính lượt tương tác nha!

Bài dự thi số 7 : Bạn Nguyễn Lê Yến Ngọc    / Mâu thuẫn nhỏ không làm rạn nứt tình bạn lớn /1 2 3… chụp  Một tiếng tách ...
26/07/2021

Bài dự thi số 7 : Bạn Nguyễn Lê Yến Ngọc

/ Mâu thuẫn nhỏ không làm rạn nứt tình bạn lớn /

1 2 3… chụp

Một tiếng tách dường như chưa đủ để ôm trọn kỉ niệm của 4 năm cấp 2 nhưng nó đã giúp 42 con người thân thương ở cùng một khung ảnh.
Quả đúng thật “ Thời gian là kẻ thù của con người trên nhiều phương diện”, nó trôi nhanh đến độ ngỡ ngàng. Mới ngày đầu còn bỡ ngỡ bước vào sân trường với toàn người xa lạ mà giờ đây lại sắp phải chia xa. 4 năm, đủ nhiều để trải qua hàng loạt cảm xúc vui buồn cùng nhau, đủ nhiều để non nớt học cách yêu quý một người, để tìm được một phần của tình bạn chân chính. 4 năm, vừa vặn để “tích lũy kỉ niệm, lấp đầy trái tim” cũng hoàn toàn không thiếu để có thể học được cách đoàn kết, sẻ chia.

9/1 chắc hẳn luôn nhớ những cãi vã lúc chúng ta tập nhảy chung đúng không? Chúng ta đã gặp những trục trặc nhỏ, gặp những vấn đề khiến bản thân không thể tập trung vào việc tập luyện để rồi nảy sinh thật nhiều mâu thuẫn. Nhưng thật may mắn là sau những nóng nảy đó, chúng ta chịu thông cảm và thấu hiểu cho nhau. Chúng ta lại cùng cật lực cố gắng, vì mục tiêu cũng như ước muốn của tập thể. Dù mệt rã rời, dù bản thân đã nhiều lần muốn bỏ cuộc nhưng chúng ta đã vì nhau mà cố gắng hơn. Cuối cùng, thành quả cho sự hết mình cố gắng đó, chúng ta giành về giải nhì. Khoảnh khắc đó có đầy đủ những loại cảm xúc : hạnh phúc, mãn nguyện, tự hào và yên tâm….. Dù chúng ta không đạt được giải thưởng cao nhất nhưng chúng ta đã chiến thắng bản thân mình.

Cảm ơn mọi người vì thời gian dài vừa qua đã hết lòng ở bên nhau, cho nhau những điều tốt đẹp nhất. Sau này có thể chúng ta gặp lại nhau, dù vóc dáng hay gương mặt không còn như cũ nhưng tình cảm chắc chắn vẫn vẹn nguyên ha?

Chúc mọi người thi thật tốt và hài lòng với những gì bản thân đã lựa chọn.
---------------------------------------------------
Bài dự thi sẽ được chấm điểm dựa trên vài tiêu chí
• 30% số điểm sẽ được đánh giá trên mặt nội dung truyền tải, sức lan tỏa của thông điệp cũng như chất lượng hình ảnh
• 70% còn lại đến từ lượt tương tác truyền thông :
1 Like : 1đ
1 comment : 2đ
1 lượt share : 4đ
Các bạn nhớ like page trước để được tính lượt tương tác nha!

Bài dự thi số 6 : Bạn Châu Gia Bảo  / Sự nuối tiếc lớn nhất ở cấp 2 của tôi / "Cả lớp nhìn vô ống kính nè...hai...ba!" -...
26/07/2021

Bài dự thi số 6 : Bạn Châu Gia Bảo
/ Sự nuối tiếc lớn nhất ở cấp 2 của tôi /

"Cả lớp nhìn vô ống kính nè...hai...ba!" - là thanh âm mà một đứa học sinh khóa cuối như tôi không được nghe thấy.
"Tấm ảnh lớp cuối năm" - cũng là thứ duy nhất mà tôi chẳng thể được chạm vào. Phải, tất cả những thứ đó giờ đây cũng chỉ còn là sự tưởng tượng cùng với nỗi da diết khôn nguôi trong tiềm thức của chính mình.

Có thể nói rằng kỉ niệm khó quên nhất cũng chính là kí ức buồn bã nhất trong thời học sinh của tôi. Tôi đã từng mường tượng rằng hôm cuối ở lại trường, tôi sẽ được nghe những tiếng cười đùa sảng khoái nhất, những lời tâm sự chân thành nhất và kèm theo đó là một mẩu giấy được in lại tất cả những "kỉ niệm" - người bạn của tôi.

Ấy thế mà, bão dịch như thể đã cuốn trôi hết tất cả dòng suy nghĩ mơ mộng đó. Đến tận giờ đây tôi vẫn không tin được rằng ngày hôm đó là ngày cuối cùng tôi được ở cùng với thầy cô, những người bạn thân quý và một "người bạn khổng lồ" đã đồng hành cùng tôi suốt một quãng đường cấp hai - ngôi nhà thân thương mang tên Hoàng Lê Kha. Ngày hôm đó, chẳng ai thốt được với ai câu nói đẹp đẽ nào và cũng chẳng ai nhận được một lời tạm biệt chỉnh chu nhất:
- Chúc mày đậu được nguyện vọng 1... tạm biệt nhé, thanh xuân!
Chẳng ai biết trước được tương lai đâu các bạn ạ! Hãy mở lòng với những người bạn xung quanh khi còn có thể, vì lỡ một mai chúng ta sẽ chẳng thể gặp lại nhau hay sẽ cùng chung một chủ đề, quan điểm để nói với nhau nữa. Đến lúc ấy chúng ta chỉ còn là những người lạ thân quen và cuộc trò chuyện cũng sẽ chỉ còn hai chữ "xin chào!". Cấp hai...trôi qua...nhanh quá, các bạn nhỉ?
---------------------------------------------------------------------
Bài dự thi sẽ được chấm điểm dựa trên vài tiêu chí
• 30% số điểm sẽ được đánh giá trên mặt nội dung truyền tải, sức lan tỏa của thông điệp cũng như chất lượng hình ảnh
• 70% còn lại đến từ lượt tương tác truyên thông :
1 Like : 1đ
1 comment : 2đ
1 lượt share : 4đ
Các bạn nhớ like page trước để được tính lượt tương tác nha!

Bài dự thi số 5 : Bạn Bùi Lâm Bảo Phương                   / Nơi tình bạn bắt đầu /“ Ê kể nghe này”*Phương đã bắt đầu mộ...
26/07/2021

Bài dự thi số 5 : Bạn Bùi Lâm Bảo Phương
/ Nơi tình bạn bắt đầu /

“ Ê kể nghe này”
*Phương đã bắt đầu một video chat*
Tin tôi đi, Video call là nơi ngọn nguồn của những buổi trò chuyện không đầu không đuôi, những câu chuyện cũ kể lại nó cũng thành mới, những đài phát thanh gossh!t mà dù có cúp điện cũng phải bật 4G lên để hóng, những tấm ảnh dìm chỉ chờ đến sinh nhật để debut những trận cười đêm khuya lâu lâu lại nghe câu “ê cười nhỏ thôi ba má tao ngủ”

Có những lúc cười cùng nhau mà tôi phải tự hỏi khoảnh khắc ấy sẽ đến đâu.

Cứ tưởng cấp hai của tôi sẽ qua đi thật nhẹ nhàng, chúng tôi sẽ có một buổi lễ tốt nghiệp, một cái liên hoan lớp, một buổi đi chơi hay tụ tập. Theo đúng “thủ tục” như thế thì mọi thứ coi như xong. Nhưng năm nay chúng tôi khác, bị dịch quật, những cuộc nói chuyện của chúng tôi dần thưa thớt, mọi thứ diễn ra đột ngột khiến tôi chưa kịp chuẩn bị cho một kết thúc “chính thức” và sự chia li từ đó kéo dài khiến tôi dần cảm thấy tiếc nuối và không trọn vẹn.
Năm cấp hai tôi được gặp H,T, V ngắn,V dài và Y, chúng tôi biết nhau từ những điều ngẫu nhiên nhất, trải qua bốn năm cấp hai, họ dường như đẫ trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày của tôi. Ở bên họ cho tôi một sự tự cao, tôi có thể làm điều tôi muốn mà không sợ ánh nhìn của người khác, một sự tự do khiến tôi khi ở bên họ nghĩ rằng mọi lỗi lầm đều dễ dàng được tha thứ.
Nhưng sau năm cấp hai này, trong điện thoại tôi sẽ là những tấm ảnh dìm chỉ xuất hiện trong những đoạn chat mà có khi sau này tôi cũng không đủ can đảm để đăng bừa bãi hay chỉ nhẹ nhàng xóa nó chứ không tiếc giữ lại.

Có những lời hứa : “Ê lỡ sau này tao với mày giàu thì...” có lẽ sau này chỉ là lời hứa bỏ ngõ mà tôi chẳng biết trách ai.

Năm nay tôi 15, tôi đã nghĩ mình đủ mạnh mẽ để hiểu và tôn trọng ý kiến của người khác. Tôi tự dặn bản thân phải sống cho thực tại, quan trọng là bản thân phải vui vẻ, phải tận hưởng những khoảnh khắc đó để sau này tôi sẽ không phải hối tiếc.
Nếu thanh xuân là một chuyến tàu, tôi cảm ơn mọi người đã đi cùng tôi hết chuyến tàu cấp hai qua những trạm cảm xúc. Chúng ta không có hứa hẹn vì chúng ta biết mỗi người có khoang tàu của riêng mình.

Có thể cảm xúc đấy sau này sẽ phai dần theo thời gian đến mức tôi không còn rõ mặt mũi, điểm khởi đầu hay kết thúc nhưng tôi biết tình bạn đó có thật, những cảm xúc này cũng thế ! Khi lên một chuyến tàu mới, tôi sẽ gặp gỡ những người khác, môi trường khác, họ cũng vậy. Và có thể ở tương lai, trong một chuyến tàu ngẫu nhiên nào đó, ta lại được gặp lại họ, những con người vừa lạ vừa quen, và trong một giây phút may rủi nào đó ta sẽ lại được kết nối với nhau.

*Phương đã kết thúc video chat*
---------------------------------------------------
Bài dự thi sẽ được chấm điểm dựa trên vài tiêu chí
• 30% số điểm sẽ được đánh giá trên mặt nội dung truyền tải, sức lan tỏa của thông điệp cũng như chất lượng hình ảnh
• 70% còn lại đến từ lượt tương tác truyên thông :
1 Like : 1đ
1 comment : 2đ
1 lượt share : 4đ
Các bạn nhớ like page trước để được tính lượt tương tác nha!

Bài dự thi số 4 : Bạn Vũ Ngọc Uyên Vy        / Nguyễn Văn Luông ở trong tim /   Nghe bảo tuổi học trò là tuổi của sự ngâ...
26/07/2021

Bài dự thi số 4 : Bạn Vũ Ngọc Uyên Vy
/ Nguyễn Văn Luông ở trong tim /
Nghe bảo tuổi học trò là tuổi của sự ngây thơ, hồn nhiên, luôn có hoài bão và luôn luôn là kỉ niệm đẹp nhất trong đời của mỗi người . Đôi khi nó cũng khá là sóng gió nữa :))

Cho dù nó có ra sao đi nữa bạn vẫn phải luôn trân trọng từng giây phút được ở bên bạn bè cùng tám chuyện cùng vui chơi với nhau , cùng thầy cô học những bài học hay và dễ hiểu rồi còn biết được những triết lý hay của thầy cô .

Nhưng trong những giây phút lạc quan , luôn vui tươi ấy bạn có bao giờ nghĩ thời học sinh ngắn ngủi thế nào không ?

Mặc dù rằng năm nay chỉ vừa sắp lên lớp 8 thôi nhưng mình cũng biết được nỗi lòng của những anh chị sắp xa trường và suy cho cùng thời gian không chờ một ai cả.

Vì thế từ bây giờ chúng ta phải biết yêu thương tất cả cho dù là ai hay những sự việc gì đi chăng nữa và cuối cùng chúng ta phải trân trọng từng giây phút được gặp mặt nhau mỗi ngày. Để rồi sau này khi xa nhau ta chẳng phải hối tiếc điều gì .^^

Và nhất là các bạn NVLers nhaaaa =))
---------------------------------------------------------------------
Bài dự thi sẽ được chấm điểm dựa trên vài tiêu chí
• 30% số điểm sẽ được đánh giá trên mặt nội dung truyền tải, sức lan tỏa của thông điệp cũng như chất lượng hình ảnh
• 70% còn lại đến từ lượt tương tác truyền thông :
1 Like : 1đ
1 comment : 2đ
1 lượt share : 4đ
Các bạn nhớ like page trước để được tính lượt tương tác nha!

Bài dự thi số 3 : Bạn Phùng Thị Hoài Nam      / Câu chuyện tình bạn / Chào mọi người mình tên là Nem, mình là một học si...
26/07/2021

Bài dự thi số 3 : Bạn Phùng Thị Hoài Nam
/ Câu chuyện tình bạn /

Chào mọi người mình tên là Nem, mình là một học sinh vừa mới đi qua cấp 2 đây thôi... Và trong suốt cuộc hành trình đó, mình luôn có một người đồng hành đó là Vân.
Tụi mình thân với nhau từ năm lớp 7 khi hai đứa học chung lớp nhưng đến tận năm lớp 9 vừa rồi là tràn đầy kỉ niệm của hai đứa tụi mình nhất. Hai đứa mình ngồi chung với nhau một bàn nên đã làm rất nhiều trò cùng nhau. Nào là ăn quà vặt trong lớp, giúp đỡ nhau trong giờ kiểm tra, nhắc bài nhau khi một trong hai đứa bị bắt lên trả bài cùng, có khi mở luôn một liveshow hai đứa thi nhau hát và vô số "tội lỗi" không thể đếm hết được. Đầu năm thân với nhau đến nỗi khi nhắc đến "cặp bạn thân của năm" mọi thành viên trong lớp sẽ nghĩ ngay đến Vân - Nam.
Nhưng mọi người cũng biết rõ "không có gì là mãi mãi với thời gian". Cũng đã có vô số lần block nhau trong Messenger và Facebook, cùng nhau gây phong ba bão tố ầm ầm cho cả lớp hóng drama của hai đứa mình. May mắn thay, tình bạn của hai đứa mình vẫn còn nguyên.Tuy nhiên khi đi qua cơn bão thì mọi thứ chưa chắc đã còn trọn vẹn như xưa. Khi cả hai đã có những hiểu lầm thì khó mà buông lời nhẹ nhàng với đối phương lắm.. Giờ nghĩ lại ước gì lúc đó tụi mình đừng qua nóng nảy, đừng nói ra những lời gây sát thương nặng đến đối phương thì hay biết mấy?...
Đọc đến đây mọi người nghĩ tụi tôi đường ai nấy đi rồi à??? Không đâu Vân Nam vẫn là chị em với nhau. Tại dịch bệnh đáng ghét này đã cản trở hai đứa thui. Trong thời gian này thì mình rút ra rằng dù chúng ta không còn gặp nhau thường xuyên như trước, không còn ngồi kế nhau hay những giờ ra chơi đi theo như hình với bóng, hay thậm chí là học chung trường với nhau nhưng miễn sao trong chính bản thân không quên người đã đồng hành với mình trong suốt quãng thời gian qua thì sẽ không có gì cản trở tình bạn hết.
Cảm ơn mọi người đã đọc bài viết của mình. Dưới đây là "chân dung" tụi mình. Tuy không xin xẻn lắm nhưng đối với riêng mình đó là một trong những tấm hình vô giá.
---------------------------------------------------------------------
Bài dự thi sẽ được chấm điểm dựa trên vài tiêu chí
• 30% số điểm sẽ được đánh giá trên mặt nội dung truyền tải, sức lan tỏa của thông điệp cũng như chất lượng hình ảnh
• 70% còn lại đến từ lượt tương tác truyên thông :
1 Like : 1đ
1 comment : 2đ
1 lượt share : 4đ
Các bạn nhớ like page trước để được tính lượt tương tác nha!

Bài dự thi số 2  Bạn Nguyễn Hoàng/ Hoàng Lê Kha - một kỷ niệm đẹp đẽ, đã và đang đường hoàng ngự trị trong trái tim nhỏ ...
26/07/2021

Bài dự thi số 2 Bạn Nguyễn Hoàng

/ Hoàng Lê Kha - một kỷ niệm đẹp đẽ, đã và đang đường hoàng ngự trị trong trái tim nhỏ bé của tôi. /

12 | 07 | 2020 - cũng là ngày cuối cùng tôi được diện bộ đồng phục với tư cách là một cậu học sinh cuối cấp của trường THCS Hoàng Lê Kha.

Hôm đó là Lửa Trại, phải nói hôm đó vui cực luôn ý! Lần đầu tôi được tham gia đốt lửa trại luôn mà, thích lắm, hào hứng thì khỏi phải nói rồi. Lúc đó, tôi còn là học sinh ở lớp 9/3, cái lớp thì khỏi phải bàn...ai ai cũng biết, dễ thương, xinh đẹp và tuyệt vời lắm! Đủ tính cách hết. Vì thế mà 9/3 đối với tôi đến giờ vẫn luôn như là một bức tranh đầy màu sắc vậy...độc lạ!

Hoạt động do thầy Bảo phụ trách thì khỏi phải bàn rồi. Chỉ có một từ thôi "ĐÃ" ấy ! Mới hồi đầu tham gia thì có lẽ ai nấy đều vui nhưng đến khi tới phần quan trọng nhất - ngồi quanh trường đốt lửa - lại là thời khắc tôi cảm thấy tâm trí mình lẫn lộn nhất. Buồn có vui có, vui vì được tham gia hoạt động ý nghĩa cùng với những bạn bè thân thương của mình, nhưng lại buồn vì chợt nhận ra chỉ khoảng không tới ba tiếng nữa thôi là tôi đã sắp phải xa ngôi trường thân yêu này mãi mãi. Trời hôm ấy đẹp lắm, mát mẻ nhưng ngồi trước đống lửa đang phập phồng trước mặt, lòng tôi lại ấm áp nhưng cũng đầy da diết. Chẳng phải là do sức nóng của ngọn lửa... mà là do kỉ niệm suốt bốn năm đèn sách ở đây cứ nhịp nhàng từng chút một lụi tàn theo đống củi ấy.

Được sắp ngồi vòng tròn nên tôi có thể thấy hầu hết tất cả các bạn, những người bạn đã gắn bó với tôi dù ít hay nhiều, dù có kỉ niệm đẹp đẽ hay không muốn nhớ đến, thì tất cả đều ào ạt đan xen lẫn lộn trong suy nghĩ của tôi. Ấy thế mà...tôi lại không muốn rơi lệ! Có lẽ là vì nước mắt thường chỉ mang lại sự chia ly...Nhưng cái trò đếm giây kí ức của thầy Bảo lại như một nhát dao cảm xúc đâm chí mạng vào dòng suy nghĩ của tôi. Đại loại là:
- "Tất cả nhắm mắt lại...10s hãy nghĩ về người bạn thân của mình, 10s hãy nghĩ về kỉ niệm ở HLK, 10s thầy cô yêu thích nhất...và bùm...tất cả những thứ ấy đều sẽ biến mất hết chỉ sau ngày hôm nay, sáng ngày mai bạn thức dậy và bạn sẽ chợt nhận ra bạn không còn là học sinh ở Hoàng Lê Kha nữa".

Lúc ấy cả đám nước mắt ướt nhòa, lem lũ cả khuôn mặt như những chú mèo hoang. Vừa mắc cười nhưng chẳng hiểu sao nước mắt vẫn không ngừng lại mà cứ mãi tuôn... chắc là do nó quá đẹp, ý tôi là những hồi ức ấy... Chợt tôi nhớ về cái ngày mình chỉ mới là học sinh lớp 6, ngây ngô bước vào trường với lòng ham muốn học hỏi khám phá với chiếc áo sơ mi đồng phục trắng tinh ấy vậy mà giờ đây tôi lại phải rời đi với không chỉ kiến thức bổ ích đã được học mà còn với chiếc áo đã được lấp đầy những chữ ký, những hồi kí tươi đẹp được đánh dấu đâu vào đấy.

Dù thật lòng, trong lớp vẫn có những người bạn tôi thật sự không thích cho lắm, nhưng khi ngồi lại nghe các bạn bày tỏ những điều chưa nói, vừa nghe vừa nhìn những gương mặt thanh tú ấy, tôi lại cảm thấy trân quý và thương yêu những con người ấy, những "họa sĩ" đã vẽ đầy kỉ niệm đẹp đẽ lên tuổi thanh xuân của tôi biết nhường nào. Hôm đó ai cũng khóc, kẻ mạnh mẽ nhất cũng yếu lòng mà rơi lệ, người yếu đuối lại càng da diết hơn.

Có lẽ chữ ký, nước mắt với những cái ôm chân thành và những kỷ niệm học trò ấy sẽ là những lời tạm biệt vô âm vô thanh ý nghĩa nhất trong cuộc đời học sinh chúng ta...Trong đó có cả tôi dành cho Hoàng Lê Kha.
---------------------------------------------------------------------
Bài dự thi sẽ được chấm điểm dựa trên vài tiêu chí
• 30% số điểm sẽ được đánh giá trên mặt nội dung truyền tải, sức lan tỏa của thông điệp cũng như chất lượng hình ảnh
• 70% còn lại đến từ lượt tương tác truyên thông :
1 Like : 1đ
1 comment : 2đ
1 lượt share : 4đ
Các bạn nhớ like page trước để được tính lượt tương tác nha!

Bài dự thi số 1   Bạn Nguyễn Ngọc Thiên Phúc / Thanh xuân của chúng ta là những ai ? /Trong cuộc đời của mỗi người đều c...
26/07/2021

Bài dự thi số 1 Bạn Nguyễn Ngọc Thiên Phúc

/ Thanh xuân của chúng ta là những ai ? /

Trong cuộc đời của mỗi người đều có rất nhiều người xuất hiện, đến rồi đi trong khoảng thời gian ngắn ngủi lúc còn non dại. Tui không ngoại lệ đâu nên với tui thanh xuân là mấy bà. Nhớ lúc mới đầu năm học này tui còn có rất nhiều chuyện phiền lòng nhưng mà từ lúc được tiếp xúc với mấy bà tui không còn để ý những chuyện đó nữa. Sáu con người với sáu tính cách khác nhau đã làm tui thay đổi rất nhiều thứ không tốt, mấy bà luôn quan tâm và chia sẻ với tui chuyện buồn chuyện vui. Mà cuộc chơi nào cũng có lúc tàn, mình không thể bên nhau mãi như vậy được. Sau này rồi tụi mình cũng trưởng thành hơn phải mỗi đứa một nơi không được học chung đi chung mỗi ngày như trước mà tui mong là tụi mình vẫn sẽ bên nhau một cách lặng thầm. Trong tim tui mấy bà là những người bạn tốt nhất.
---------------------------------------------------------------------
Bài dự thi sẽ được chấm điểm dựa trên vài tiêu chí
• 30% số điểm sẽ được đánh giá trên mặt nội dung truyền tải, sức lan tỏa của thông điệp cũng như chất lượng hình ảnh
• 70% còn lại đến từ lượt tương tác truyên thông :
1 Like : 1đ
1 comment : 2đ
1 lượt share : 4đ
Các bạn nhớ like page trước để được tính lượt tương tác nha!

[ TIME' S UP ⏰]   Vậy là hết thời gian đăng kí dự thi rồi, chúng mình xin phép đóng đơn lại. Chúng m...
25/07/2021

[ TIME' S UP ⏰]

Vậy là hết thời gian đăng kí dự thi rồi, chúng mình xin phép đóng đơn lại. Chúng mình vô cùng cảm ơn các bạn đã dành thời gian quan tâm đến cuộc thi.

Những dòng thông điệp sâu sắc cùng năng lượng sống toát ra từ bức ảnh các bạn đã gửi chắc chắn sẽ đem đến cái nhìn mới tích cực hơn cho mọi người 🤗

Bài dự thi của các bạn sẽ được đăng vào ngày 26/7 và được tính các lượt tương tác đến hết ngày 2/8. Hãy cùng đón chờ nhé 🥰

/ ᴛʜôɴɢ ʙáᴏ ᴅờɪ ᴛʜờɪ ɢɪᴀɴ ᴅự ᴛʜɪ /   Những ngày qua, chúng mình đã nhận được rất nhiều bức ảnh...
21/07/2021

/ ᴛʜôɴɢ ʙáᴏ ᴅờɪ ᴛʜờɪ ɢɪᴀɴ ᴅự ᴛʜɪ /

Những ngày qua, chúng mình đã nhận được rất nhiều bức ảnh đẹp cũng như thông điệp ý nghĩa mà các bạn gửi. Tuy nhiên, cũng có một số bạn gặp trục trặc trong việc chuẩn bị cũng gửi như gửi hình nên chúng mình xin phép dời deadline sang ngày 25/7 để nhận được những bài thi chất lượng nhất. 🥳

Ethereal chúng mình rất cảm ơn sự nhiệt tình của các bạn.

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ethereal - HLK Photography Club posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share