Love Saigon

Love Saigon Love Saigon - Nơi chia sẻ những góc ảnh đẹp, những câu chuyện vui hay bất kì đi? Không quan trọng bạn là ai, làm gì, từ đâu đến. Xin cảm ơn.
(636)

Miễn là bạn yêu mến Sài Gòn thì Love Saigon sẽ là nơi bạn có thể chia sẻ tất cả cảm xúc của mình về nó ...

Một vài chú ý nhỏ khi tham gia fanpage:
- Không nói tục, chửi thề hay bất kì hình thức sử dụng từ ngữ vô văn hóa.
- Không phân biệt vùng miền hay kì thị/xúc phạm các thành viên khác của fanpage.
- Hạn chế đề cập đến các vấn đề chính trị.
- Không truyền bá các nội dung cấm theo quy định của p

háp luật.
- Không spam quảng cáo. Chúc các bạn luôn có được những niềm vui nho nhỏ mỗi khi ghé thăm Love Saigon.


* Lưu ý:
- Nếu bạn là chủ nhân của hình ảnh được chia sẻ tại fanpage và có bất cứ yêu cầu nào liên quan đến hình ảnh đó (xác nhận quyền sở hữu, gỡ bỏ hình ảnh khỏi fanpage, ...), hãy comment tại ngay chính bức ảnh, PM cho page hoặc gửi email ([email protected]) yêu cầu xử lý bức ảnh theo cách mà bạn muốn. BQT Love Saigon sẽ cố gắng xử lý chúng trong thời gian sớm nhất có thể.

Nét mặt Sài Gòn mấy ngày nay ^^Nguồn: Dương Nguyễn
20/02/2026

Nét mặt Sài Gòn mấy ngày nay ^^

Nguồn: Dương Nguyễn

Em là 1 tài xế Grabbike các bác ạ.!12h đêm em đang ngồi nghỉ mệt lướt facebook trước số nhà 33 Phan Xích Long - Phú Nhuậ...
17/12/2025

Em là 1 tài xế Grabbike các bác ạ.!
12h đêm em đang ngồi nghỉ mệt lướt facebook trước số nhà 33 Phan Xích Long - Phú Nhuận, tự nhiên có cô chú kia từ đâu chạy lại, gần sát bên mình, ông chú chắc tầm trên 50 tuổi nói giọng Sài Gòn, nói là:
- Cho cô chú vô nhà.
Bà cô ngồi phía sau nói :
- Anh vòng qua bên kia cho em nó ngồi nghỉ.
Xong cô chú mở cửa dắt xe vô nhà. Ông chú còn đứng ngoài cửa chưa khoá cổng mà đứng nhìn mình và hỏi thăm vài câu. Trong đầu mình nghĩ chắc ông này sợ mình trộm cắp gì đó nên đứng nhìn nhằm đuổi khéo. Mình liền ngồi dậy định dắt xe đi chỗ khác thì ông chú kêu:
- Nếu chưa có khách thì cứ ngồi đó chơi chú không phiền gì đâu.
Và từ trong nhà bà cô xách cái túi mình cứ tưởng đổ rác hoặc nhắc nhở ông chồng đuổi khéo mình. Nhưng thật bất ngờ, cái túi đó chứa 1 một chai nước và mấy viên kẹo sô cô la ra đưa mình và nói:
- Con mệt thì cứ ngồi đó nghỉ. Không sao mà...
Mình thật xúc động mà không biết nói gì ngoài từ “cảm ơn cô chú” lặp đi lặp lại lại nhiều lần
Ôi người Sài Gòn!
---------
Nguồn: Long Hoàng, tài xế Grabbike
ST

Từ lâu, sinh viên làng Đại học Thủ Đức đã quen hình ảnh chú Minh Cô Đơn ở ngã tư Quốc Phòng, người vá xe miễn phí, chặn ...
17/09/2025

Từ lâu, sinh viên làng Đại học Thủ Đức đã quen hình ảnh chú Minh Cô Đơn ở ngã tư Quốc Phòng, người vá xe miễn phí, chặn cướp, chở sinh viên tìm trọ, chia gạo mì cho người nghèo.

Giờ đây, chú nằm trên giường bệnh ở Đồng Nai, bụng phình vì gan, hơi thở yếu dần. Vẫn nụ cười méo mó, vẫn gắng gọi tên từng sinh viên khi điện thoại reo, dù giọng đứt quãng.

Cả cuộc đời không quê quán, không giấy tờ, không người thân, chỉ có một tình yêu dành cho s:inh viên. Và giờ, chú không còn cô độc hoàn toàn. Hơn 1.452 tin nhắn, 39 email từ khắp nơi gửi về, nhắc tên “chú Minh Cô Đơn”, như lời cảm ơn muộn màng của những thế hệ từng được chú giúp đỡ.

Người từng cả đời cho đi, cuối cùng đã được nhận lại bằng tình thương, ký ức và lòng biết ơn.

Phong Bụi (Lê Văn Phong) đã công bố mở TK thiện nguyện để kêu gọi tiền chữa bệnh cho "chú Minh cô đơn", hiện số tiền đã chạm mốc gần 500 triệu đồng
Chia sẻ của anh Phong Bụi
Nguồn: Sống tích cực mỗi ngày

Bố đơn thân bán bánh xèo nuôi 2 con tự kỷ ở TPHCM, từ chối nhận tiền hỗ trợHai con bị bệnh, gia cảnh cũng éo le nhưng ng...
08/08/2025

Bố đơn thân bán bánh xèo nuôi 2 con tự kỷ ở TPHCM, từ chối nhận tiền hỗ trợ

Hai con bị bệnh, gia cảnh cũng éo le nhưng người đàn ông bán bánh xèo ở TPHCM cho rằng vẫn còn nhiều hoàn cảnh khó khăn cần hỗ trợ hơn mình nhiều lần.

Vừa bán bánh vừa trông con
16h, khách lạ ghé quán bánh xèo miền Trung của 3 cha con ông Huỳnh Dần (52 tuổi) nằm trên vỉa hè đường Trịnh Thị Miếng (xã Đông Thạnh, TPHCM). Trong lúc chờ bánh, khách gọi lon nước ngọt giải khát.

Thấy khách bật nắp lon nước, cậu bé 10 tuổi đang ngồi phía xa nhổm dậy, cầm theo chiếc ghế nhựa tiến lại gần khách. Lúc khách không để ý, bé nhanh tay cầm lon nước rồi ù té chạy về vị trí cũ, ngồi uống một cách ngon lành.

Phát hiện sự việc, ông Dần vừa chiên bánh vừa rối rít xin lỗi khách. Người phụ nữ là khách quen, đến ăn bánh tại quán ông Dần liền giải thích giúp.

Bà cho biết, hai bé là con trai sinh đôi của ông Dần. "Hai bé mắc chứng tự kỷ, lại không có mẹ bên cạnh chăm sóc nên ông Dần mang theo đến quán để vừa bán bánh xèo vừa trông con", người này cho biết.

Cha con ông Dần đã bán bánh xèo trên đoạn đường này nhiều năm trước. Thời gian gần đây, 3 cha con ông được cộng đồng chú ý, liên tục đến ủng hộ khi biết về hoàn cảnh éo le của ông.

Ông Dần quê ở Quãng Ngãi. Ông vào TPHCM từ khi còn trẻ và bươn chải đủ thứ nghề. Thấy bánh xèo truyền thống ở quê ngon, vợ chồng ông mua chảo, khuấy bột, làm nhân rồi thuê đoạn vỉa hè trên đường Trịnh Thị Miếng đổ bánh để bán.

Năm 2015, vợ ông mang song thai, sinh được 2 cậu con trai kháu khỉnh. Có con trễ, ông Dần dồn hết tình yêu thương cho 2 con. Tuy vậy, hai bé không phát triển bình thường như bao đứa trẻ khác.
Thấy con có những biểu hiện lạ, ông Dần đưa đến bác sĩ khám. Tại đây, bác sĩ cho biết hai bé bị rối loạn ngôn ngữ, chậm phát triển. Khi con lên 2 tuổi, vợ chồng ông cho các con theo học lớp chuyên biệt với học phí 14 triệu đồng/tháng cho 2 bé.

Đến năm 2021, dịch Covid-19 bùng phát dữ dội, các con phải nghỉ học. Sau đó, trường các bé theo học cũng giải thể nên các con ông Dần nghỉ hẳn ở nhà. Vài năm sau, vì nhiều lý do, vợ chồng ông chia tay nhau.

Ông Dần thuê nhà, một mình nuôi 2 cậu con trai tự kỷ. Hằng ngày, ông vừa làm cha, đảm bảo sinh kế vừa làm mẹ chăm sóc 2 con.

Ông kể: “Các con có thể la hét, cười thành tiếng nhưng không nói chuyện được. Các con không nghịch phá nhưng cũng khó tiếp thu lời dạy bảo của tôi.
Các con thường xuyên hành xử theo phản xạ, thích làm theo ý mình. Những lúc như vậy, tôi phải giải thích, khuyên bảo nhiều lần”.

Từ ngày vợ chồng chia tay, ông Dần đi bán bánh xèo phải đem theo 2 con. Trong lúc ông đổ bánh xèo, 2 con trai tên Huỳnh Lê Tấn Duẩn, Huỳnh Lê Tấn Dưỡng (cùng sinh năm 2015) ngồi chơi tự do ở góc quán nhỏ trên vỉa hè.

Vừa đổ bánh, ông vừa trông chừng các con. Mỗi khi có người đến ăn bánh, ông lại canh chừng, sợ các con tự động lấy đồ ăn, nước uống của khách.

“Tôi không chê tiền”

Bánh xèo của ông Dần chế biến theo kiểu miền Trung. Bột bánh được đổ trong chảo tròn, kích thước nhỏ chứa dầu sôi. Nhân bánh gồm giá đỗ, thịt nạc xay, tôm tươi. Bánh thành phẩm có màu vàng, giòn rụm. Khi ăn, bánh giòn tan, vị béo, ngọt.

Vì ăn chung với nước mắm chua ngọt, cải bẹ xanh, rau thơm nên bánh không bị ngấy. Mỗi chiếc bánh tại đây có giá 7.000 đồng.

Ông Dần vừa trông 2 con vừa bán bánh xèo từ 14-22h. Khi hết khách, ông nhờ người quen đến chở 2 cậu con trai về trước, để các con đi ngủ. Ông ở lại dọn dẹp nơi bán, trả lại nguyên trạng mặt bằng để sáng người khác bán cơm.

Ông thường kết thúc công việc và về với 2 con vào lúc 2h sáng.
Hoàn cảnh éo le của ông Dần khiến nhiều người xúc động, tìm cách hỗ trợ. Sau khi cộng đồng mạng lan tỏa thông tin, cha con ông Dần được biết đến nhiều hơn.

Những ngày qua, không chỉ khách quen, nhiều mạnh thường quân, nhà hảo tâm cũng đến quán bánh xèo trải nghiệm, tìm cách hỗ trợ cha con ông Dần. Không chỉ ăn tại quán, một số người còn đặt mua mang về.

Người phụ nữ khoảng 40 tuổi, xin giấu tên đến mua 20 cái bánh xèo nói mình biết hoàn cảnh và sự khảng khái của ông Dần. Vì vậy, lâu lâu chị đến mua bánh về cho cả nhà thưởng thức và xem đó như một cách hỗ trợ ông.

Trong khi đó, Nguyễn Đỗ Minh Anh (SN 2005) quyết định cùng nhóm bạn đến quán bánh xèo của ông Dần trải nghiệm trực tiếp. Tại đây, cả nhóm gọi bánh thưởng thức và hỏi thăm sức khỏe của 2 bé trai. Một số thực khách khác ngỏ lời hỗ trợ kinh phí đưa bé Duẩn, Dưỡng đi thăm khám. Ngoài ra, nhiều mạnh thường quân, nhà hảo tâm đề nghị quyên góp, hỗ trợ tiền mặt cho cha con ông Dần.

Tuy vậy, ông Dần không đồng ý. Ông cho biết, đối với các trường hợp ngỏ lời quyên góp, trao tiền mặt, ông kiên quyết từ chối, không nhận dưới mọi hình thức.

Những người hỗ trợ ông bằng cách đến ăn, mua bánh rồi không lấy tiền thừa, ông cũng xin trả lại đủ tiền. Thấy vậy, một số người đến ăn bánh rồi xin số tài khoản với mục đích chuyển thêm tiền cho ông. Khi phát hiện sự việc, ông không cung cấp số tài khoản ngân hàng nữa.

Vì vậy, ông bị nhiều người không hiểu chê cười, cho rằng ông giàu có, "chê tiền".

Ông tâm sự: “Tôi không giàu có, cũng không chê tiền. Tuy nhiên, lương tâm tôi nhận thấy mình chưa nên nhận sự hỗ trợ bằng tiền mặt của cộng đồng, các nhà hảo tâm.
Tôi vẫn còn sức khỏe, có thể lao động, nuôi sống bản thân, chăm sóc các con. Mấy năm nay, tôi vẫn lo được cho 2 con, chưa đến mức phải kêu gọi cộng đồng hỗ trợ.
Hai con bệnh, cần điều trị, gia cảnh tôi cũng éo le. Dù vậy, tôi nghĩ còn nhiều hoàn cảnh khó khăn hơn mình nhiều lần. Tôi ghi nhận tấm lòng của cộng đồng nhưng xin phép nhường sự hỗ trợ ấy cho những người khó khăn hơn.
Những ngày qua, tôi được rất nhiều người đến ủng hộ bằng cách ăn bánh tại quán, mua mang về. Đó đã là sự giúp đỡ, hỗ trợ ý nghĩa, thiết thực nhất. Tôi rất cảm động.
Về phần 2 con, tôi rất mong đơn vị, trường học nào đó có thể xem xét giảm học phí cho 2 con theo học. Được như vậy, tôi rất biết ơn và sẽ cố gắng lo cho các con.
Ước mong lớn nhất của tôi bây giờ là các con có thể nhận thức, trò chuyện được như bao đứa trẻ khác".

(Theo Hà Nguyễn/Vietnamnet)

Trước đây, tôi làm trưởng nhóm marketing cho một công ty phân phối thiết bị điện tử. Văn phòng, sơ mi, báo cáo đủ cả. Lư...
04/08/2025

Trước đây, tôi làm trưởng nhóm marketing cho một công ty phân phối thiết bị điện tử. Văn phòng, sơ mi, báo cáo đủ cả. Lương ổn, nhưng càng ngày càng thấy mình như cái máy. Bận đến mức vợ gọi không dám nghe, con gái sốt mà cũng giao cho bà nội.
Rồi công ty tái cấu trúc, tôi bị cắt.
Không phải nghỉ theo ý mình, nhưng lại như một cú hích để tôi nghĩ lại mọi thứ.
Bắt đầu với nghề này, tôi xấu hổ. Ngại ánh mắt người quen. Có lần chở sếp cũ, cả hai đều lúng túng. Nhưng rồi tôi quen dần. Quen với việc trời nắng gắt cũng phải cười. Quen với cảm giác mỗi chuyến xe là một câu chuyện nhỏ. Và quen với việc sống… chậm lại, thật hơn.
Có hôm khách bo thêm 10.000, cảm giác còn ấm hơn tháng lương cũ.
Có hôm bị bom hàng, chở về mà nước mắt suýt rơi.
Nhưng cũng có ngày, chở một cô khách là giáo viên, nói với tôi:
“Anh chạy xe nhưng lễ phép và nhiệt tình hơn nhiều người tôi từng gặp.”
Tôi về kể với con. Nó bảo:
“Ba giỏi lắm. Con cũng muốn được chạy xe như ba, nhưng là xe đua cơ!”
“Tôi đang để dành học phí học nghề điện lạnh. Cuối năm thi. Nghề nào cũng đáng, miễn là mình không sống tạm bợ.”

Nguồn từ trangtv
Hình ảnh: Tôi là người Sài Gòn

Đêm khuya, mình vẫn hay than thở về những mỏi mệt của cuộc sống.Về deadlines dí sau lưng, tiền trọ, công việc bấp bênh h...
02/08/2025

Đêm khuya, mình vẫn hay than thở về những mỏi mệt của cuộc sống.
Về deadlines dí sau lưng, tiền trọ, công việc bấp bênh hay nỗi cô đơn giữa thành phố ồn ào…
Rồi bất chợt…
Bắt gặp hình ảnh hai cha con đang cùng nhau nhặt rác giữa đêm.
Người cha lặng lẽ lục tìm quanh thùng rác, còn đứa bé thì cứ ríu rít kể chuyện gì đó, mặt mũi lấm lem mà ánh mắt vẫn trong veo.
Không than vãn. Không mệt mỏi.
Chỉ là hai con người lặng lẽ bước cùng nhau qua màn đêm – trong sự bình yên riêng của họ.
Bỗng thấy mình… may mắn hơn nhiều.
Bỗng thấy những muộn phiền của mình… nhẹ đi một chút.
Hóa ra, niềm vui đôi khi chỉ là:
– Có người để cùng đi qua đêm dài
– Và một tâm hồn đủ an yên để mỉm cười, dù cuộc sống còn bộn bề.
__________________
Ảnh: Tiến Trần
Nguồn: Review Sài Gòn

XE KEM 33 NĂM Ở SÀI GÒN – TUỔI THƠ GÓI GỌN TRÊN MỘT CHIẾC XE NHỎ 🍦Ông cụ 83 tuổi, tóc bạc dáng gầy, ngày nào cũng đẩy ch...
01/08/2025

XE KEM 33 NĂM Ở SÀI GÒN – TUỔI THƠ GÓI GỌN TRÊN MỘT CHIẾC XE NHỎ 🍦

Ông cụ 83 tuổi, tóc bạc dáng gầy, ngày nào cũng đẩy chiếc xe kem bé xíu từ Thị Nghè lên chợ Bến Thành. Hơn 30 năm rong ruổi, xe kem cũ kỹ ấy đã gói trọn ký ức của biết bao người Sài Gòn.

Bánh mì kem, kem ly, kem ốc quế – mười nghìn là có một phần mát lạnh, ngon lành. Tầm trưa, ông thường nghỉ ở góc Nguyễn Du – Nguyễn Trung Trực.

Gặp xe, nhớ ghé lại. Một phần kem nhỏ, một chút dịu mát giữa trời nóng, và một lần tiếp sức cho hành trình mưu sinh đầy nghị lực của ông cụ.

| Chia sẻ từ bạn Phan Thanh Thảo

Cụ ông này nếu bạn nào hay chụp hình ở hồ con rùa, nhà thờ đức bà từ xưa thì thể nào cũng có 1 tấm hình dính cụ ^^

Nguồn: Lang Thang Sài Gòn Group

Ở Sài Gòn, người nghệ sĩ có thể xuất hiện ở bất cứ đâu! Cơm áo gạo tiền không ăn nổi ước mơ của chú 🙆‍♀️Ảnh: boongliNguồ...
01/08/2025

Ở Sài Gòn, người nghệ sĩ có thể xuất hiện ở bất cứ đâu! Cơm áo gạo tiền không ăn nổi ước mơ của chú 🙆‍♀️

Ảnh: boongli
Nguồn: Hóng Saigon

NHƯ MỘT LỜI CHIA TAY Hỏi, được biết quán bánh canh này được mở từ sau ngày giải phóng không lâu lắm. Quán ban đầu mở tro...
30/05/2025

NHƯ MỘT LỜI CHIA TAY

Hỏi, được biết quán bánh canh này được mở từ sau ngày giải phóng không lâu lắm. Quán ban đầu mở trong hẻm, giờ chính xác thì trên con đường nhỏ và ngắn, ở 12C Nguyễn Phi Khanh, Quận I. Ban đầu chỉ là công việc "làm thêm" để mưu sinh. Quán mang tính chất gia đình, không nổi tiếng, chỉ bán ăn sáng, một ngày bán đúng một tiếng, từ 6 - 7h sáng. Sau đổi, bán từ 15 -16h mỗi ngày. Rồi tồn tại luôn một lèo nửa thế kỷ, đều đặn, không đổi, thành một phần không thể thiếu, một phần ký ức, của khu vực Tân Định - Sài Gòn.

Từ vài chục năm trước, ông bà chủ quán đã lớn tuổi, nhu cầu mưu sinh không quan trọng nữa, nhưng quán vẫn đều đặn mở hàng đúng 1 tiếng đồng hồ mỗi chiều. Trước quán nằm trên đường Nguyễn Văn Giai, sau đổi sang Nguyễn Phi Khanh, không chuyển đâu xa. Như một tập quán, như một biểu tượng, như một phần nhịp sống - di sản đô thị. Ký ức đã trọn vẹn, nhưng tập quán không có truyền thừa. Sẽ nhiều người còn nhớ. Và tiếc. Nhưng trôi đi, cuộc sống thì sẽ quên, nhường chỗ bắt đầu cho những ký ức khác, mới mẻ hơn...

Một người bạn bảo rằng "cuốn sách đã đọc hết, gấp lại và bồi hồi...". Bằng lời chia tay giản dị, ký ức nằm lại. Trong chính những người sinh ra nó. Thương quá, Sài Gòn dung dị, từ những kỷ niệm bình thường, bé nhỏ...

Nguồn: Nguyễn Hồng Lam

50 năm, Đại lễ của toàn dân!Không chỉ là một cột mốc.Mà là ký ức, là tự hào, là tiếng bước chân vọng vang khắp mọi miền....
30/04/2025

50 năm, Đại lễ của toàn dân!

Không chỉ là một cột mốc.
Mà là ký ức, là tự hào, là tiếng bước chân vọng vang khắp mọi miền.

Từ những người lính diễu binh đều tăm tắp, đến lá cờ đỏ rợp trời, từ bầu trời rực nắng với tiếng phản lực xé gió, đến từng ánh mắt dõi theo dưới đường…

Đây là ngày của lịch sử nhưng cũng là của tất cả chúng ta. Một đại lễ không của riêng ai, mà là của nhân dân.

Của Việt Nam đã đi qua nửa thế kỷ với khát vọng vươn mình.

🇻🇳Tự hào 2 tiếng Việt Nam 🇻🇳

📸Ảnh được chụp bởi Hoàng Việt/VnExpress
Nguồn: Humans of Sài Gòn

Credit: Võ Mạnh Lân
30/04/2025

Credit: Võ Mạnh Lân

3h30 sáng đang ngồi châm điếu thuốc góc nguyễn Biểu + Trần Hưng Đạo thì bất một khách tấp vô!- Xe ôm không?- Có luôn!Nga...
22/04/2025

3h30 sáng đang ngồi châm điếu thuốc góc nguyễn Biểu + Trần Hưng Đạo thì bất một khách tấp vô!
- Xe ôm không?
- Có luôn!
Ngay lúc đó có 2 mẹ con bước xuống, hỏi đi bệnh viện Tâm Đức.
- Em lấy 40k thôi chị ạ.
Trên đường đi đứa nhỏ bảo "mẹ ơi con đói...", chị ấy nghẹn ngào trả lời "gắng đi con mai mẹ lấy cơm từ thiện cho".
Không đành lòng tôi tấp vô mua hai cái bánh bao, cả cuốc xe tôi cũng tặng luôn!
Sau mới biết cháu bị mổ tim 2 lần rồi.
Hạnh phúc đôi khi chỉ cần đơn giản thôi cũng đủ ấm tình người! ♥

Nguồn: Người Bản Lĩnh

Address

Ho Chi Minh City
70000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Love Saigon posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Love Saigon:

Share

Category