14/05/2026
LÀM CHỦ SANH GIÀ BỆNH CHẾT. CHÁNH KIẾN VÀ TÀ KIẾN
Chánh kiến khác xa tà kiến của các “Thánh tự phong”.
Đức Phật có dạy về việc làm chủ sanh già bệnh chết, nhưng phải hiểu đúng theo tinh thần Chánh pháp, đúng với vô thường, duyên khởi và vô ngã. Ngày nay có một số người tự phong chứng đạo, tự nhận mình là A la hán rồi giảng giải lệch lạc, khiến nhiều Phật tử hiểu sai lời Phật dạy, thậm chí từ đó sinh tâm phỉ báng Tam bảo mà không hay biết.
Sau đây, chúng ta cùng nhau phân tích làm rõ vấn đề cần hiểu “làm chủ” bốn sự đau khổ sanh, già, bệnh, chết như thế nào cho phù hợp với chánh kiến.
________________________________________
1. LÀM CHỦ SANH
a. ĐỨC PHẬT DẠY
Làm chủ sanh trong Phật giáo không phải là biến mình thành một con người hoàn toàn không còn cảm xúc hay không còn tiếp xúc với cuộc đời, mà là làm chủ ở cả thân tướng lẫn tâm tướng.
Ở thân tướng, người tu sống thiện pháp, biết giữ giới, biết tiết chế dục vọng, giảm bớt sự lệ thuộc vào vật chất, danh lợi và các điều kiện thế gian. Giới luật chính là tiêu chuẩn để soi xét đời sống của một người tu, để biết được mức độ làm chủ sanh y của người ấy.
Còn ở tâm tướng, làm chủ sanh là không bị dính mắc bởi các pháp sanh y như được mất, khen chê, danh vọng, lợi dưỡng hay thuận nghịch trong cuộc sống. Tâm không bị các pháp ấy lôi kéo mạnh mẽ, đó mới là ý nghĩa cốt lõi của giải thoát.
Ví dụ, Đức Phật quy định điều học, Cư sĩ thì sống đúng Ngũ giới, Tu sĩ thì giữ gìn Giới Sadi, Giới Cụ túc. Ở vai trò người xuất gia thì sống giữ gìn các điều học như: không cất giữ tiền bạc, không nghe ca hát và nghe ca hát, không ăn uống phi thời, không xúc chạm người khác phái,... Nếu chưa giữ được thì xem như ở khía cạnh đó là chưa “làm chủ” sanh.
Từ “làm chủ” cần hiểu theo như trên, chứ không phải làm chủ như thể làm chủ sở hữu có quyền định đoạt.
b. MỘT SỐ TÀ KIẾN DO “THÁNH TỰ PHONG” DẠY
Có những người tự nhận đã chứng A la hán nhưng lại giảng rằng, dù chứng đạo thì tham sân si vẫn khởi lên bình thường, chỉ là họ “xử lý nhanh”. Nghe qua tưởng hợp lý nhưng thật ra lại nói sai mức độ giải thoát của bậc vô lậu.
Bậc A la hán có thể vẫn còn cảm thọ nơi thân, nhưng những lậu hoặc thô tháo như tham dục, sân hận, si mê bùng phát kiểu phàm phu thì không còn như vậy nữa. Nếu còn liên tục bị các chướng ngại pháp đánh bật tâm rồi lại tự nhận mình đã giải thoát thì đó là tự mâu thuẫn.
Người chưa thật sự đoạn trừ sanh y, dù miệng nói giải thoát đến đâu, đời sống vẫn sẽ biểu hiện sự trói buộc rất rõ. Có người sống cố định một chỗ hàng chục năm, dính chấp vào tài sản, thích được cung phụng, thích danh tiếng, muốn xây dựng phe nhóm, muốn tìm lợi ích cho bà con dòng họ, thậm chí tự phong Thánh để thu hút tín đồ. Đó không phải là dấu hiệu của người đã làm chủ sanh, mà là dấu hiệu của ái thủ và ngã chấp còn rất nặng.
________________________________________
2. LÀM CHỦ GIÀ
a. ĐỨC PHẬT DẠY
Đức Phật không hề dạy rằng người tu đúng thì thân xác sẽ mãi trẻ khỏe, không lụm khụm, không suy yếu. Ngài dạy rằng thân này là vô thường, già là quy luật tự nhiên của thân nhân quả.
Làm chủ già trước hết là làm chủ ở tâm, nghĩa là không sợ hãi trước sự già nua, không đau khổ vì thân suy yếu, thấy rõ đó là điều bình thường của pháp hữu vi.
Người tu chứng có thể giữ được tinh thần sáng suốt, tâm an ổn, đầu óc minh mẫn hơn người bình thường, nhưng điều đó không có nghĩa là thân xác vượt khỏi quy luật lão hóa. Chính Đức Phật lúc tuổi già cũng đau lưng, thân thể mỏi mệt. Điều này có ghi rõ trong Kinh tạng. Nếu ai cho rằng tu đúng thì thân không được già yếu như người đời thì vô tình đã phủ nhận chính quy luật vô thường mà Đức Phật giảng dạy.
b. MỘT SỐ TÀ KIẾN DO “THÁNH TỰ PHONG” DẠY
Có những người biến việc làm chủ già thành một dạng thần thoại thân xác, cho rằng người chứng đạo phải luôn khỏe khoắn, quắc thước, không bệnh hoạn, không lụm khụm.
Đây là tà kiến cực đoan, vì nó ngầm cho rằng người tu có thể chiến thắng hoàn toàn quy luật hoại diệt của thân tứ đại. Trong khi đó, thân này vốn do duyên hợp nên tất yếu phải chịu sanh, già, bệnh, chết.
________________________________________
3. LÀM CHỦ BỆNH
a. ĐỨC PHẬT DẠY
Đức Phật dạy làm chủ bệnh trước hết là làm chủ ở tâm. Người có chánh kiến thấy bệnh là vô thường, thấy cảm thọ không phải tự ngã, không vì bệnh mà hoảng loạn hay tuyệt vọng. Tâm vẫn giữ được chánh niệm và sự tỉnh táo trước các khổ thọ do bệnh đau mang lại.
Còn ở thân tướng, khi bệnh thì dùng thuốc, nghỉ ngơi, điều dưỡng, áp dụng các phương pháp phù hợp để trị bệnh. Ngay trong thời Đức Phật, chư Tăng vẫn dùng thuốc chữa bệnh như bình thường. Đức Phật chưa từng dạy rằng tu đúng là sẽ không bệnh.
Ngay chính Đức Phật vẫn bị bệnh, vẫn có bác sĩ thăm khám, vẫn dùng thuốc trị bệnh. Nếu cho rằng làm chủ bệnh là thân không bệnh, có bệnh thì phải tự khỏi, thì đó chính là đang phỉ báng Đức Phật Thích Ca Mâu Ni và chúng Tăng.
b. MỘT SỐ TÀ KIẾN DO “THÁNH TỰ PHONG” DẠY
Có những người rao giảng rằng tu theo Đạo Phật thì không được bệnh, rằng tu sĩ đi bệnh viện là “sỉ nhục Phật giáo”, rằng Thầy Tổ còn bệnh là tu sai hoặc tu theo ngoại đạo.
Đây là một loại tà kiến rất nguy hiểm vì nó phủ nhận hoàn toàn quy luật vô thường của thân nhân quả. Thân này do tứ đại hợp thành thì tất yếu phải có lúc đau yếu, bệnh hoạn và tan hoại. Không ai lấy một thân hữu vi mà biến thành thân bất tử được.
Thánh tự phong cho rằng bản thân họ chứng đạo, chỉ cần hướng tâm là hết bệnh, không cần dùng thuốc. Trớ trêu thay, chính những người từng mạnh miệng phát biểu như vậy, cuối cùng bản thân cũng khó có thể tránh được bệnh tật, vẫn bệnh nan y đến cuối đời, vẫn dùng thuốc; cơ thể suy sụp và chết trong vô thường như bao người khác. Điều đó cho thấy tà kiến và ngã mạn không thể thắng nổi định luật tự nhiên.
________________________________________
4. LÀM CHỦ CHẾT
a. ĐỨC PHẬT DẠY
Đức Phật dạy làm chủ chết là không hoảng loạn khi lâm chung, giữ tâm thanh thản, không điên đảo, giữ thiện niệm và sự tỉnh thức khi thân hoại mạng chung.
Nếu là bậc chứng đạo sâu thì có thể an trú thiền định, xả báo thân trong chánh niệm.
Chính Đức Phật là sự bảo chứng rõ ràng nhất cho lời dạy ấy. Ngài tuyên bố trước thời điểm nhập Niết-bàn và sau đó nhập diệt trước sự chứng kiến của rất nhiều người. Đó là sự thật có chứng cứ, chứ không phải những lời huyền hoặc được dựng lên để tô vẽ.
b. MỘT SỐ TÀ KIẾN DO “THÁNH TỰ PHONG” DẠY
Có những người lợi dụng tri kiến “làm chủ sống chết” để phỉ báng sự ra đi của người khác, cho rằng ai bệnh chết là không làm chủ được sinh tử. Họ cho rằng chứng đạo thì có quyền năng hồi sinh xác chết, muốn ai sống thì người đó sống, muốn ai chết thì người đó chết.
Nhưng đến khi chính họ qua đời thì lại không có gì rõ ràng ngoài những lời đồn thổi từ đệ tử hoặc tín đồ. Có nơi còn dựng chuyện kiểu “Ngài mất đúng 0 giờ”, “Ngài chủ động nhập diệt”, nghe đầy vẻ huyền bí nhưng hoàn toàn không có cơ sở kiểm chứng.
Trong Phật pháp, việc xác định một vị thật sự nhập Niết-bàn không phải chuyện để người phàm dùng niềm tin mù quáng mà kết luận. Chúng ta biết rằng, chỉ một A la hán mới đủ khả năng xác định thời điểm xả báo thân, nên các phàm phu đã nói không đúng sự thật việc ai đó nhập định và niết bàn “chết đúng 0 giờ”. Đây là nói sai sự thật, vì phàm phu hoàn toàn không có khả năng đó. Nói không đúng sự thật đã bại lộ.
________________________________________
5. HẬU QUẢ CỦA VIỆC HIỂU LỆCH
Những tà kiến kiểu này gây hậu quả rất lớn cho Phật pháp và người học Phật.
Nó khiến nhiều người sinh tà kiến rồi từ đó phỉ báng Thầy Tổ, phỉ báng Tam bảo, thậm chí vô tình phỉ báng luôn cả Đức Phật vì chính Đức Phật cũng từng bệnh.
Nó còn làm xói mòn lòng tin Phật pháp khi các “Thánh tự phong” bị phát hiện giảng sai Kinh Luật, nói láo chứng đạo hoặc tự mâu thuẫn trong lời dạy của mình.
Nghiêm trọng hơn nữa, nó khiến người học Phật chạy theo thần thoại, phép lạ và những câu chuyện huyền bí thay vì quay về học Giới, học Kinh và tu sửa tâm mình.
________________________________________
6. KẾT LUẬN
“Làm chủ sanh già bệnh chết” trong Phật giáo không phải là biến thân xác thành bất tử, không già, không bệnh, không chết tự nhiên. Ý nghĩa chân thật của nó là giải thoát tâm khỏi sợ hãi, khỏi chấp thủ, khỏi tham ái và si mê đối với chính thân vô thường này.
Người có chánh kiến hiểu rằng thân tứ đại thì phải chịu quy luật thành – trụ – hoại – diệt, còn điều cần tu tập chính là tâm giải thoát trước các biến hoại ấy.
Vì vậy, ai đem một thân vô thường rồi tuyên bố rằng mình đã hoàn toàn chiến thắng quy luật già bệnh nơi thân xác, thì người học Phật cần hết sức cẩn trọng. Rất có thể đó không phải là Chánh pháp, mà chỉ là tà kiến được tô vẽ bằng danh nghĩa “chứng đạo”.
(GIÓ&CHATGPT)