13/12/2021
MS:03
Người dự thi: Một bạn dấu tên
Link fb: ......
___________________________________________
"Tháng ngày đặc biệt và tình yêu dành tặng riêng Sài Gòn trong tôi!"
Tôi là một sinh viên tỉnh lẻ học hết cấp 3 thì cũng xách ba lô đi và lên Sài Gòn học giống như các sinh viên khác. Với một đứa nhút nhát ít giao tiếp hay ít va chạm bên ngoài như tôi thì đã từng có suy nghĩ về Sài Gòn theo kiểu đây là nơi đông dân đa số là dân nhập cư. Có lẽ nơi đây chỉ có sự tấp nập của dòng người phải lo cơm áo gạo tiền, hay là những sự vô cảm của người với người trên dòng đời bởi họ không biết mình là ai. Nhưng thật ra Sài Gòn dễ thương và ấm áp lắm. Sài Gòn làm ấm lòng những người phương xa bằng những cách gọi gần gũi, những người lớn tuổi gặp bất kỳ thanh niên nào cũng gọi “con”, xưng “dì” hay “ngoại”, cách xưng hô như con cháu trong nhà. Giống như việc đi xa mà tìm được về nhà, người Sài Gòn có tấm lòng cao cả, tính tình dễ thương , họ luôn sẵn sàng giúp đỡ những người khó khăn dù xa lạ không chút máu mủ ruột thịt nhưng cái cách họ giúp đỡ rất chân thành và ấm áp. Họ không đòi hỏi sự đền đáp mà đơn giản chỉ là lời cảm ơn cũng đã làm họ cười.
Ở Sài gòn ta hiếm khi được ngắm những ngôi sao đêm, vì dường như chính thành phố đã trở thành một ngôi sao rực sáng mỗi đêm về. Người ta nói “Sài Gòn hoa lệ” và “không bao giờ ngủ”, vì Sài Gòn luôn rộn ràng từ sáng tới đêm, ban ngày tấp nập với cuộc sống công việc, với những con đường kẹt xe sau những giờ tan tầm của những người phải bươn chải để kiếm tiền, để lo cho cuộc sống của mình và gia đình. Đêm về Sài Gòn lại càng thêm rực rỡ và náo nhiệt, những quán ăn vỉa hè đông kín người với những gia đình, những cặp đôi hẹn hò cùng nhau gặp gỡ sau một ngày dài làm việc vất vả, đây cũng là lúc họ cùng ngồi lại và kể cho nhau nghe những áp lực của bản thân khi phải cố gắng để bươn chải từng ngày, những vui buồn về tình yêu lẫn những chuyện xoay quanh cuộc sống của họ.
Nhưng đâu đó Sài Gòn cũng mang một chút hương vị của sự cô đơn, một chút tủi thân của những người một mình tự lập để mưu sinh, học tập. Đôi lúc tôi cũng thắc mắc và tự hỏi rằng thành phố trong bài hát “Khi người lớn cô đơn” liệu có phải là Sài Gòn không, nhưng lời bài hát làm người ta liên tưởng tới Sài Gòn, ca khúc như những lời tâm sự đầy áp lực và khó khăn của những người đang trưởng thành, đang cô đơn giữa thành phố quen thuộc, “thành phố bé thế đến thế thôi, mà tìm hoài không thấy chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình”. Thật đấy, Sài Gòn tuy rộng lớn, rực rỡ như vậy nhưng đôi khi giữa dòng người tấp nập ta vẫn cảm thấy lạc lõng, cô đơn và cảm thấy dường như mong manh lắm vì nếu lỡ buông tay một ai đó giữa dòng đời tấp nập này, thì rất khó để có thể gặp lại một lần nữa vì thành phố này rộng lớn lắm, bạn và người ta vừa hôm qua còn trò chuyện vui vẻ bên nhau nhưng hôm nay đã thành người dưng ngược lối lúc nào không hay. Vậy nên nếu còn bên cạnh nhau xin hãy trân trọng nhau đừng để lạc nhau rồi mới vội vã đi tìm, Sài Gòn gặp nhau thì rất dễ nhưng lạc nhau rồi thì rất khó để tìm.
Sài Gòn là vậy đó, ồn ã, nóng nực, bận rộn, hối hả, làm người ta bực bội, giận vì không tìm được một chút yên tĩnh. Nhưng cũng buồn lắm nếu như người ta trở nên thảnh thơi, lại cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó như đã thân quen, cái sự náo nhiệt đã không thể thay đổi của nơi đây. Cứ như vậy, giữa những phố phường Sài Gòn ai đó đã yêu nhau, ai đó đã chia tay, ai đó đã rời xa thành phố. Nhưng tình yêu Sài Gòn đâu đó trong tim cứ thế lớn dần, không hiểu vì yêu ai hay yêu một thành phố.