Page này để P đăng ảnh buồn

Page này để P đăng ảnh buồn đăng ảnh buồn, có lúc không buồn

Tôi mệtTôi mệt. Đúng, tôi mệt. Nhưng nếu không viết thì tôi vẫn mệt nhưng lòng còn nặng nề mãi.Tôi mệt, nhưng bài viết n...
16/07/2023

Tôi mệt

Tôi mệt. Đúng, tôi mệt. Nhưng nếu không viết thì tôi vẫn mệt nhưng lòng còn nặng nề mãi.

Tôi mệt, nhưng bài viết này không dùng để than thở, chỉ là tường thuật lại một chút những gì đã xảy ra.

Hôm nay tôi đi chạy một hành trình nho nhỏ. Hành trình rất vui, mọi người rất tuyệt, nếu hôm nay trời không mưa thì còn trọn vẹn hơn, nhưng thôi, không trách được.

Tôi về trường mệt lử, đầu choáng váng vì bệnh cũ. Bao nhiêu sức lực tôi trút ra hết rồi, nhưng tôi không muốn nói rằng mình mệt. Tôi biết rằng không chỉ mình tôi mệt, thậm chí có người còn chỉ vừa bay về thành phố để tham gia hành trình. Không thể cứ than vãn được. Tôi gạt ngay sự mệt mỏi sang một bên.

Thế là, tôi lặng lẽ đi về. Tôi đi xe buýt về như mọi khi - lại công chuyện. Trong lúc ngồi chuyển trạm, đầu tôi lại váng lên. "Bố khỉ." - tôi thầm nghĩ. Đói, nhưng không ai bán gì, lại nghĩ đến cái ví tiền ngày càng mòn, tôi lại dằn bụng cho qua.

Tôi đi hướng sân bay và định bụng sẽ dừng ở một trạm gần chỗ cần dừng, giữa đường nằm thiếp đi mất vì mệt. Đến khi tỉnh dậy (cũng may là còn tỉnh dậy), thế quái nào trước mắt tôi là cái bảng "Ga đi nước ngoài" tổ bố. Thế là khi không tôi lại đứng ở sân bay trong cơn mưa tầm tã cứ hắt thẳng vào tôi. Uể oải b**g dù, tôi dạo qua hết ga này đến ga nọ, cho tới khi thấy mấy ông xe ôm tranh nhau khách giữa cái thời tiết não nề này, tôi biết mình vừa thoát thêm một kiếp nạn

Tôi lại đi. Tôi đan dây hai chiếc giày lại rồi quàng lên cổ, đi chân trần. Bàn chân cày ải cả ngày nay lại thêm ướt và dính. Sét đôi khi rạch ngang trời, chớp lên theo tiếng mưa ngày càng nặng hạt. Những bài hát là thứ duy nhất an ủi tôi đi tiếp đến nơi cần đến. Tất nhiên tôi chỉ có thể thở phào nhẹ nhõm sau khi băng qua hơn tám làn xe chạy như điên với đôi mắt kính gần như mù loà. Ít nhất ông trời chưa muốn tôi bỏ mạng sớm vậy.

Về đến nhà, tôi đã toan đặt mình cho chiếc giường mềm mại mặc sức ru ngủ. Rủi làm sao, tôi chợt trông thấy mớ bài vở cần được hoàn thành trước ngày mai. Thế là xong, tôi vẫn đang thức, và đang tranh thủ viết những dòng này để mong nó không trôi đi trong lúc tôi nhồi thêm nhiều thứ mới.

Có thể nói tôi kiệt sức. Nhưng khi nghĩ lại, cái mệt của tôi cũng chả đáng là bao so với những người khác. Tôi vẫn ngủ nhiều hơn nhiều người, vẫn làm ít việc hơn nhiều người, và ai mà biết được sự xúi quẩy của họ có thua kém mình không? Cái đó không đáng gọi là mệt, tôi nghĩ vậy. Nên tôi cũng chỉ nói qua loa vài câu với mọi người chung quanh thế thôi, còn tôi thì cứ vác cái dáng tiều tuỵ và yêu đời đi khắp bốn bể.

Tôi rất muốn ngày mai sẽ không phải dậy sớm. Nhưng thôi, ngày mai vẫn còn việc. Phải chi...

Inza.

một ngày dài lại trôi qua, có một niềm vui đến với mình, đáng lẽ mình nên cười.nhưng vào cuối ngày, khi năng lượng đã cạ...
03/04/2023

một ngày dài lại trôi qua, có một niềm vui đến với mình, đáng lẽ mình nên cười.

nhưng vào cuối ngày, khi năng lượng đã cạn kiệt, khi mình không muốn làm gì, thì điều duy nhất mình làm lại là khóc.

mình còn chẳng biết bản thân khóc vì điều gì, một cảm giác quen thuộc lại ghé đến...

Mình cố tìm kiếm một lối thoát để rồi mãi quanh quẩn trong chính mê cung mà bản thân tạo ra. Có những người bạn đã cố nắ...
25/03/2023

Mình cố tìm kiếm một lối thoát để rồi mãi quanh quẩn trong chính mê cung mà bản thân tạo ra. Có những người bạn đã cố nắm lấy tay mình và giúp mình thoát ra, nhưng sẽ luôn xuất hiện một người kéo mình lại.

Thật buồn khi người kéo mình lại là người mình từng coi là bạn. Thật buồn vì niềm tin bị lợi dụng.

một ngày nào đó, mình sẽ không còn buồncó thể ngày đó mình cũng không còn thở.
19/03/2023

một ngày nào đó, mình sẽ không còn buồn
có thể ngày đó mình cũng không còn thở.

Tết hân hoan, nhưng không phải cho tất cả. Tết về, Tết đem lại cho những con người thành phố một nhịp sống mới thoát khỏ...
19/01/2023

Tết hân hoan, nhưng không phải cho tất cả.

Tết về, Tết đem lại cho những con người thành phố một nhịp sống mới thoát khỏi vòng xoay thường trực. Nhưng vẫn còn đó những con người mắc kẹt trong sự nghèo khó, Tết với họ chỉ là một dịp có thể kiếm thêm tí đồng để duy trì cuộc sống.

Đôi khi nhìn vào những hoàn cảnh khó khăn này, ngoài cảm xúc thương cảm, mình còn cảm thấy trân quý hơn cái Tết ấm no mà mình được trải qua cùng với gia đình. Mình càng muốn đắm chìm trong cái không khí đông đúc ấm áp hiện tại vì biết đâu được có khi năm sau sẽ không còn cái Tết nào đến nữa.

Ảnh mình chụp tại một góc đường chỗ Hồ Con Rùa, đắng cay hơn nữa khi cách đó tầm 10 bước chân là một vùng trời vàng rực những bông hoa mai nhựa không thể "thật" hơn và cả những con người thật đẹp...

-p-

Thứ 6 ngày 13 13 con bò đang ăn cỏ.
13/01/2023

Thứ 6 ngày 13

13 con bò đang ăn cỏ.

"Cả xã hội quay lưng rất nhanh trước vấn đề tiêu cực."
11/01/2023

"Cả xã hội quay lưng rất nhanh trước vấn đề tiêu cực."

Dạo này mình thảnh thơi hơn trước, nhờ vậy mà có thêm thời gian để nhìn mọi thứ chậm hơn.Mình nhìn thấy những sự kỳ lạ t...
26/12/2022

Dạo này mình thảnh thơi hơn trước, nhờ vậy mà có thêm thời gian để nhìn mọi thứ chậm hơn.

Mình nhìn thấy những sự kỳ lạ thú vị ở một thằng mọt chính hiệu, thằng đó mọt ở nhiều phương diện, không chỉ sách mà mọi thứ đều được thằng đó bới tung lên để thỏa mãn thú tò mò của nó. Nhưng chỉ việc học thì không, có lẽ nó hứng thú với mọi thứ trên đời trừ những kiến thức được dạy trên trường.

Thật khó để nhìn thấy những điều thú vị vì thằng đó quá chậm, mà mình lại quá nhanh, trong khi mình đã đến đích thì thấy nó vẫn nghiên cứu đường chạy. Không biết đó có phải là một dạng méo mó của một con người hay không, khi mà thằng đó không hề giỏi, việc duy nhất nó làm tốt là khước từ sự giúp đỡ của người khác. Người ngoài nhìn vào có thể cảm nhận sự khổ sở của nó, luôn luôn loay hoay làm mọi thứ một cách chậm chạp nhưng có vẻ nó lại tận hưởng điều ấy. Đôi khi mình lại ganh tị khi chứng kiến thằng ấy thất bại mà lại có thể mỉm cười. Cuộc sống của nó dường như chẳng có mục tiêu nào để theo đuổi cả, thế giới của nó gói gọn trong một cái điện thoại, vài quyển sách dày và cả một mớ câu hỏi quái đản. Một thế giới khép kín tưởng chừng bất hạnh nhưng nhìn kỹ thì thật hạnh phúc.

-p-

''Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn.''-Thạch Lam-
10/12/2022

''Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn.''

-Thạch Lam-

Buổi trưa thứ Bảy tuần trước, lúc đợi xe buýt, mình có để ý đến một thằng nhóc đi một chiếc xe đạp màu xanh nhìn cũng kh...
29/11/2022

Buổi trưa thứ Bảy tuần trước, lúc đợi xe buýt, mình có để ý đến một thằng nhóc đi một chiếc xe đạp màu xanh nhìn cũng không khác gì đống sắt vụn là mấy. Thằng nhóc ấy cứ hết chạy xe đạp, rồi lại vứt xe chạy bộ xung quanh cái trạm xe, mình nhìn nó chạy đi chạy lại như vậy thì cũng hơi chóng mặt nên mình kêu nó lại ngồi nói chuyện, nó ngồi nói chuyện với mình thật, nói nhiều là đằng khác. Cuộc nói chuyện ấy kéo dài tầm 10 phút, và chắc cũng chẳng có chi tiết nào đặc biệt hay thú vị vì giờ mình chẳng nhớ thằng nhóc nói cái gì vào hôm đó. Mình không phải người soi mói đâu, nhưng bộ dạng của nó, một đứa trẻ gầy, đen, mặc một bộ đồ có thể nói là hơi rách rưới, một tập hợp những đặc điểm cơ bản của một đứa trẻ bị xã hội bỏ rơi. Đó là những ấn tượng của mình về thằng nhóc, chẳng có gì khác, chắc mình đã chứng kiến đủ nhiều những đứa trẻ tương tự nó để cảm thấy rằng thằng nhóc hoàn toàn bình thường và chẳng đáng quan tâm (trừ việc nó làm mình chóng mặt). Nghe thật vô cảm nhỉ?

Hôm nay mình gặp lại nó, trời vẫn đang còn nắng hoàng hôn. Mình gặp nó ở trạm xe buýt ấy, chứng kiến nó lặng lẽ đứng nhìn qua kia đường, chắc là nó đang nhìn cái cửa hàng quần áo lộng lẫy. Không biết nó nghĩ gì nhỉ, nó có thèm muốn những bộ quần áo, những cái giày sau tủ kính kia không? Chắc là có, vì phải có một điều gì đó lớn lắm mới khiến nó không chạy vòng vòng nữa. Mình cũng chẳng vội gì, thế là mình đứng sau lưng thằng nhóc, đứng nhìn cái lưng gầy guộc của nó. 20 phút, đứng nhìn, mình còn chẳng biết tại sao mình lại đứng đó nhìn chằm chằm cảnh tượng có vẻ là khá chua xót kia, khó hiểu thật.

-p-

Thời tiết của Sài Gòn dạo gần đây mang lại cho tôi những suy nghĩ có vẻ là không vui vẻ gì mấy. Trời hôm nay thật âm u, ...
22/11/2022

Thời tiết của Sài Gòn dạo gần đây mang lại cho tôi những suy nghĩ có vẻ là không vui vẻ gì mấy.

Trời hôm nay thật âm u, không khác mấy những ngày cuối tuần trước. Một tiết trời như bị giam cầm sau những đám mây xám xịt, một không khí ngột ngạt đến khó chịu. Có vẻ ông trời cũng thấy khó chịu, và để giải quyết nỗi khó chịu đó một cơn mưa đã trút xuống, khác hẳn những cơn mưa phùn kéo theo bùn bẩn, đây là một cơn mưa lớn và dài như để tắm táp cho cuộc đời đã đủ lấm lem.

Khi cơn mưa ập xuống, khi mùi đất át mất mùi nước hoa, khi tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Chẳng rõ vì sao, có lẽ chỉ vì một sự tình cờ nào đó trong sực ý nghĩ của bản thân, tôi lại nhớ về một ký ức mà chẳng rõ nó đẹp hay xấu, chỉ biết là nó buồn. Ký ức đó ập đến, hầu như chỉ là một sự mờ mịt vô định, chỉ còn sót lại một vài chi tiết còn nhìn được, nhưng tổng thể thì chẳng khác gì một tấm ảnh bị lấy sai nét. Thật khó hiểu khi tấm ảnh mờ mịt ấy lại hiện lên trong tâm trí tôi đầu tiên khi tôi cứ nghĩ mình đã quên sạch về mối tình hơi cũ ấy.

Tôi cứ để tấm ảnh ấy trong đầu, cố không suy nghĩ mấy đến nó. Gục xuống bàn và chìm vào một giấc ngủ giải tỏa những mệt mỏi từ ngày hôm qua. Nhưng giấc ngủ ấy chẳng kéo dài, tôi lại phải thức dậy để qua một khu khác học môn Tin. Mà muốn qua tới khu đó thì phải băng qua một con đường không có mái che, tuy chỉ là một con đường ngắn nhưng dưới cơn mưa nặng hạt thì có vẻ như nó dài hơn gấp bội lần. Như một thói quen, có vẻ còn là một thói quen hơi quái gở, tôi chọn đi dưới mưa, để từng hạt mưa rơi trên mái tóc vốn đã rất bết rồi. Đi dưới mưa, quen lắm, một trong hai chi tiết rõ nét nhất trong bức ảnh mắc kẹt trong đầu tôi nãy giờ, hai con người đi sát bên nhau trong một cơn mưa không nặng hạt mấy nhưng đủ để khiến mắt nhòe đi vì nước.

Chi tiết rõ nét còn lại chắc là một đôi mắt, một đôi mắt nhỏ, không sâu lắm, một đôi mắt có lẽ chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Tôi nhớ đôi mắt nhất là vì thói quen của mình, khi nói chuyện với một người mà bản thân có thiện cảm tôi luôn nhìn thẳng vào mắt họ. Không phải nhìn để hiểu họ hơn, như cái cách người ta thường nói ấy "đôi mắt là cửa sổ tâm hồn", chắc tôi chỉ thích nhìn cái cửa sổ còn cái tâm hồn ra sao thì cũng không chú ý lắm (hay do tôi bị cận nên chẳng nhìn sâu vào tâm hồn người khác được, ai mà biết? ). Thú thật thì một người có trí nhớ kém như tôi mà nhớ được từng ấy thứ cũng được coi là nhiều rồi, đặc biết lại còn là một hình ảnh mà tôi muốn quên đi. Quên đi để còn chừa chỗ chứa thứ khác, chắc là vậy...

Khuôn mặt của người đi cùng tôi hôm mưa ấy cũng dần mờ nhạt đi, dù có muốn hay không thì nó vẫn sẽ mờ nhạt thôi. Cuộc nói chuyện về điều gì cũng chẳng nhớ, chắc không phải điều gì quan trọng mấy. Có khi sự quên này lại là thứ tôi mong cầu, nhiều người muốn quên mà chẳng quên được cơ mà. Nhưng khi viết những dòng này ra, liệu tôi có đang cố gắng níu kéo những ký ức ít ỏi còn sót lại không?

-p-

Anh nhìn em. Một ánh nhìn quen thuộc đối với cả hai (có lẽ là như vậy). Anh đã quen em một khoảng thời gian dài, đủ dài ...
20/11/2022

Anh nhìn em. Một ánh nhìn quen thuộc đối với cả hai (có lẽ là như vậy). Anh đã quen em một khoảng thời gian dài, đủ dài để khiến anh tự cho rằng mình hiểu những gì em suy tư. Mặc dù yêu mến em, nhưng anh vẫn cảm nhận một sự xa cách giữa hai chúng ta.

Nhưng anh đã tự huyễn rằng đôi ta có thể có gì đó lớn hơn tình bạn. Mới gần đây thôi, vài sự kiện đã khiến anh lần đầu tiên cảm thấy có điều gì đó chắc chắn trong lòng mình. Anh đã tự hỏi và giờ đây anh đã có câu trả lời.

Anh chắc chắn rằng có rất ít, rất ít cơ hội dành cho anh, nhưng ít còn hơn không. Một con người có thể nói là vội vã như anh đã chậm lại, chậm lại vì em. Nếu như anh không thử, anh sẽ hối tiếc. Và anh chưa bao giờ là một con người có thể sống với những hối tiếc như vậy.

Và để rồi, em lại không chậm lại, em đã đi quá nhanh, bỏ xa anh. Nhanh đến mức anh còn không kịp tỏ lời trong tâm. Em đã cho anh câu trả lời trước cả khi anh ngỏ lời. Em đã bắt anh sống trong hối tiếc.

-p này viết dùm p kia-

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Page này để P đăng ảnh buồn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category