16/07/2023
Tôi mệt
Tôi mệt. Đúng, tôi mệt. Nhưng nếu không viết thì tôi vẫn mệt nhưng lòng còn nặng nề mãi.
Tôi mệt, nhưng bài viết này không dùng để than thở, chỉ là tường thuật lại một chút những gì đã xảy ra.
Hôm nay tôi đi chạy một hành trình nho nhỏ. Hành trình rất vui, mọi người rất tuyệt, nếu hôm nay trời không mưa thì còn trọn vẹn hơn, nhưng thôi, không trách được.
Tôi về trường mệt lử, đầu choáng váng vì bệnh cũ. Bao nhiêu sức lực tôi trút ra hết rồi, nhưng tôi không muốn nói rằng mình mệt. Tôi biết rằng không chỉ mình tôi mệt, thậm chí có người còn chỉ vừa bay về thành phố để tham gia hành trình. Không thể cứ than vãn được. Tôi gạt ngay sự mệt mỏi sang một bên.
Thế là, tôi lặng lẽ đi về. Tôi đi xe buýt về như mọi khi - lại công chuyện. Trong lúc ngồi chuyển trạm, đầu tôi lại váng lên. "Bố khỉ." - tôi thầm nghĩ. Đói, nhưng không ai bán gì, lại nghĩ đến cái ví tiền ngày càng mòn, tôi lại dằn bụng cho qua.
Tôi đi hướng sân bay và định bụng sẽ dừng ở một trạm gần chỗ cần dừng, giữa đường nằm thiếp đi mất vì mệt. Đến khi tỉnh dậy (cũng may là còn tỉnh dậy), thế quái nào trước mắt tôi là cái bảng "Ga đi nước ngoài" tổ bố. Thế là khi không tôi lại đứng ở sân bay trong cơn mưa tầm tã cứ hắt thẳng vào tôi. Uể oải b**g dù, tôi dạo qua hết ga này đến ga nọ, cho tới khi thấy mấy ông xe ôm tranh nhau khách giữa cái thời tiết não nề này, tôi biết mình vừa thoát thêm một kiếp nạn
Tôi lại đi. Tôi đan dây hai chiếc giày lại rồi quàng lên cổ, đi chân trần. Bàn chân cày ải cả ngày nay lại thêm ướt và dính. Sét đôi khi rạch ngang trời, chớp lên theo tiếng mưa ngày càng nặng hạt. Những bài hát là thứ duy nhất an ủi tôi đi tiếp đến nơi cần đến. Tất nhiên tôi chỉ có thể thở phào nhẹ nhõm sau khi băng qua hơn tám làn xe chạy như điên với đôi mắt kính gần như mù loà. Ít nhất ông trời chưa muốn tôi bỏ mạng sớm vậy.
Về đến nhà, tôi đã toan đặt mình cho chiếc giường mềm mại mặc sức ru ngủ. Rủi làm sao, tôi chợt trông thấy mớ bài vở cần được hoàn thành trước ngày mai. Thế là xong, tôi vẫn đang thức, và đang tranh thủ viết những dòng này để mong nó không trôi đi trong lúc tôi nhồi thêm nhiều thứ mới.
Có thể nói tôi kiệt sức. Nhưng khi nghĩ lại, cái mệt của tôi cũng chả đáng là bao so với những người khác. Tôi vẫn ngủ nhiều hơn nhiều người, vẫn làm ít việc hơn nhiều người, và ai mà biết được sự xúi quẩy của họ có thua kém mình không? Cái đó không đáng gọi là mệt, tôi nghĩ vậy. Nên tôi cũng chỉ nói qua loa vài câu với mọi người chung quanh thế thôi, còn tôi thì cứ vác cái dáng tiều tuỵ và yêu đời đi khắp bốn bể.
Tôi rất muốn ngày mai sẽ không phải dậy sớm. Nhưng thôi, ngày mai vẫn còn việc. Phải chi...
Inza.